Edit: Wng
-
Hình ảnh camera dừng trong im lặng. Thật lâu , nó mới chuyển sang cảnh tiếp theo...
Đêm khuya. Ngoài cửa sổ, ngân hà mênh m.ô.n.g trải dài. Phòng bệnh vốn ồn ào nay rơi tĩnh lặng, các bác sĩ, y tá lượt rời .
Lâm Uyên lâu, chằm chằm tấm ga giường trắng tinh tì vết. Anh như rơi mê loạn, c.h.ế.t lặng, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Thượng đế bịt kín đôi mắt.
Virus hoành hành nhân gian.
Bầu trời mịt mờ, thứ ánh sáng từng kỳ vọng là vĩnh cửu giờ chỉ còn là tàn dương chập chờn, yếu ớt và mong manh.
Lâm Uyên chậm rãi nhắm mắt, nặng nề thở , từng chữ nặng trĩu rơi từ môi: “Người tình nguyện Quý Từ, lúc 23 giờ ngày 27 tháng 2 năm 2024 qua đời. Thực nghiệm thất bại... Chúng cũng sẽ cùng hủy diệt.”
Cùng lúc đó, ở căn phòng khác nơi hành lang, Bạch Tô quỳ cửa, thở dốc nặng nề.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm . Cổ tay, cổ chân, cổ... nơi nào da thịt để lộ ngoài, nơi đó đều chiếm cứ bởi thứ màu đỏ hồng rực rỡ.
điều khiến sợ hãi là virus, cũng cái c.h.ế.t mà là cơn ác mộng mang tên chia ly.
Trong mộng, mặt biển mùa đông và bầu trời giao , sắc xanh đậm nhuộm đục, sóng triều gào , lạnh lẽo vô biên.
Giữa tiếng gió rách trời, tuyết đầu mùa rơi xuống, Quý Từ đầu , ôm trong lòng một đóa hoa hồng trắng, mỉm .
Hắn thấy - Bạch Tô. Và Bạch Tô cũng thấy .
Bạch Tô sững sờ, vui mừng đến phát cuồng. Cậu vươn tay về phía , bắt lấy bông tuyết trắng nơi sâu thẳm của mùa đông , giữ lấy nó trong lòng bàn tay, giấu trong n.g.ự.c , vì đó, chỉ thuộc về .
khi Bạch Tô sắp chạm đến Quý Từ, Quý Từ lùi một bước. Trong mắt ánh lên ý , rực rỡ như những đóa hoa đang nở.
Người trông vẫn như đầu gặp gỡ, chỉ khác là giờ đây, ôm trong tay hoa hồng trắng của Bạch Tô.
“Không...”
Không vì , trái tim Bạch Tô đột nhiên run lên dữ dội. Cơn đau mất mát lan khắp tứ chi, khiến theo bản năng lao về phía , giữ mắt.
quên mất rằng, bông tuyết thể tồn tại trong mùa xuân.
Quý Từ , đưa lưng về phía Bạch Tô. Giống như một bông tuyết lạc mùa, nở giữa hè. Bay lên, tan chảy, biến mất... và khép .
“Đừng ! Đừng !” Bạch Tô gào lên điên loạn, nhưng vô ích. Cậu chỉ thể trơ mắt yêu dần tan biến, hóa thành hư .
Giấc mộng tan biến.
Bạch Tô choàng tỉnh, thể virus ăn mòn run rẩy, điên cuồng đập cửa phòng bệnh: “Có ai ?”
“Tôi gặp Quý Từ một thôi...”
“Không thấy cũng ... Chỉ cần... chỉ cần một câu cũng ...”
“Có ai ?! Tôi gặp yêu, Quý Từ... ... Tôi Quý Từ...”
Giọng gào dần yếu , dây thanh run rẩy tắt lịm. Chỉ còn nỗi đau xé thịt. Virus gặm nhấm từng tấc da, từng thớ cơ, từng cơ quan, sắp trụ nổi nữa.
Phải làm ... để gặp nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-13.html.]
Nếu Quý Từ thấy bây giờ với hình dạng thế , sẽ... đau lòng lắm, đúng ?
“Quý ... Em thật sự... nhớ ...”
Cánh cửa khóa kín đột nhiên bật mở.
Vài mặc đồ bảo hộ đẩy cáng phòng.
Giữa cơn mơ hồ, Bạch Tô dường như thấy giọng Trần giám sát vang lên từ cao: “Mang .”
Mấy tiến lên, định nâng đặt lên cáng.
Bạch Tô cố gắng vùng vẫy, giọng khàn khàn: “Không... đừng...”
Thấy phản kháng vô nghĩa, Trần giám sát lạnh giọng lệnh: “Tiêm gây mê.”
Chất lỏng lạnh lẽo tràn mạch máu. Ý thức Bạch Tô mơ hồ dần.
Trước khi chìm bóng tối, cậy thấy giọng cuối cùng, trầm thấp và xa xăm: “Người tình nguyện Bạch Tô, hãy nhớ chỉ khi sống sót, mới thể gặp .”
*
“Tiến sĩ! Tiến sĩ!” Trợ lý của Lâm Uyên đẩy cửa xông , tay cầm tờ báo cáo mới, kích động : “Chúng cứu ! Thực nghiệm thất bại! Chúng cứu !”
Lâm Uyên sững giường bệnh, mặt đầy vẻ tin nổi.
Anh nhận lấy tờ báo cáo, thật kỹ.
Kết quả hiển thị: Trong m.á.u Quý Từ xuất hiện kháng thể thể chống chủng virus đột biến hai.
Cần lập tức lấy mẫu, nghiên cứu cấu trúc của nó.
“Không sai ...” Lâm Uyên lẩm bẩm, run lên vì phấn khích. Anh lập tức lệnh: “Mau! Tiến hành giai đoạn tiếp theo của thực nghiệm, giải phẫu t.h.i t.h.ể Quý Từ. Thông báo cho bộ các bộ phận liên quan, chuẩn ngay! Còn về Bạch Tô, tuyệt đối nhắc đến thực nghiệm, càng tên Quý Từ mặt ! Hắn là đối tượng thí nghiệm quan trọng, phép xảy sai sót!”
Trợ lý liên tục gật đầu: “Tất cả chuẩn xong, Bạch Tô cũng gây mê theo chỉ thị của Trần giám sát. Chỉ chờ ngài, tiến sĩ.”
“Phải ...” Lâm Uyên bật lạnh, cẩn thận đặt tờ báo cáo lên tấm vải trắng phủ giường bệnh.
Trợ lý thấp giọng: “Tiến sĩ... ngài định...”
Lâm Uyên xoay , bước thẳng.
Bất kể là phẫn hận vận mệnh, khinh miệt đạo đức nhân loại, tất cả, giờ phút đều tan biến.
“Đi thôi,” , giọng bình thản. “Làm điều chúng làm.”
Virus thối rữa nhưng vẫn nở rộ.
Gió tận thế gào rú, nhân loại trơ trụi lộ tất cả trò hề của . chỉ cần còn tình yêu, văn minh vẫn tuyệt diệt. Bởi vì nơi tình yêu, là nơi hy vọng khởi đầu.
-----
Suy nghĩ thật lâu, vẫn nên miêu tả cái c.h.ế.t và chia ly thế nào cho trọn.
Ban đầu định cho họ một đoạn kết dữ dội, nhưng thử bao cũng thể hài lòng. Cuối cùng, chọn cách để họ rời trong bình lặng.
Không hình ảnh Quý trút thở cuối cùng, chỉ sự yên tĩnh, như mặt nước gợn sóng.
Có lẽ thể một kết cục hơn, nhưng yêu cái “sinh t.ử bình đạm như nước, c.h.ế.t lặng lời” , bởi vì, Quý vốn chính là như .