HỒ YÊU VÀ ĐẠI HÒA THƯỢNG CỦA HẮN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:56:09
Lượt xem: 1,279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có điều, chiếc giường suýt giày xéo đến tan tành dọn dẹp sạch bong, chăn đệm gấp phẳng phiu, thấy chút dấu vết hỗn loạn của đêm qua.

Ta nheo mắt kỹ, miếng ngọc bội bảo bối của đang chễm chệ ngay trong lòng bàn tay đang đan của Huyền Tịch...

Cái lấy thế nào đây? Đánh thì chắc thắng.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ta suy tính một hồi, tung nhảy lên náu cây Bồ Đề ngoài cửa. Ta tin lúc giải quyết nỗi buồn.

5.

Chẳng rình rập cây bao lâu, rình đến mức m.ô.n.g cũng tê dại cả mà tên hòa thượng vẫn bước chân khỏi cửa nửa bước.

Ta ngáp ngắn ngáp dài vươn vai một cái, cúi đầu xuống, thấy một tiểu hòa thượng chừng sáu tuổi đang quét lá rụng gốc cây. Dù cũng đang buồn chán, nhảy xuống đáp ngay lưng nó.

Tiểu hòa thượng sợ đến mức vứt cả chổi, bệt xuống đất.

Ta "tặc" lưỡi một tiếng: "Không đến mức đó chứ? Ta trông giống quỷ lắm ?"

Tiểu hòa thượng lắc đầu: "Thí chủ, Người vẫn còn ở trong chùa thế ? Người hôm nay đóng cửa chùa ? Mau mau ngoài , kẻo của cung đình ở cửa phát hiện thì khổ."

Ta phẩy tay: "Biết , ngay đây. Ê, tiểu quỷ, Huyền Tịch Đại sư của các ngươi... là thế nào?"

Tiểu hòa thượng chân ngắn ngủn bò dậy, lắc lư cái đầu, gương mặt đầy vẻ sùng kính: "Huyền Tịch Đại sư đương nhiên là Phật pháp thâm sâu, một lòng hướng đạo, phổ độ chúng sinh, từ bi hỷ xả, là mà chúng tăng ai bì kịp."

Ta hừ lạnh một tiếng: "Nói huyền ảo thế, ngươi lưng dạo kỹ viện, uống rượu hoa, phá sạch cả huân giới lẫn sắc giới?"

Tiểu hòa thượng trợn tròn mắt, định đưa tay bịt miệng : "Thí chủ chớ càn! Chuyện bậy !"

Trong lòng đảo mắt trắng dã, phá giới chẳng lẽ ?

"Người... Người mau rời chùa sớm , tiểu tăng chép kinh Phật đây. Nhớ kỹ đấy nhé, đừng để phát hiện!" Tiểu hòa thượng vác chổi chạy biến.

Trời dần tối hẳn, Huyền Tịch vẫn rời phòng nửa bước. Ta cũng ý định cây cả đêm. Suy nghĩ một lát, thu bộ yêu khí, biến về nguyên hình một con tiểu Bạch hồ, chạy đến phòng cào cào cửa, kêu lên một tiếng thật khẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ho-yeu-va-dai-hoa-thuong-cua-han/chuong-3.html.]

Chẳng xuất gia lấy thiện làm đầu, sát sinh ? Ta biến thành bộ dạng con vật vô hại thế thể đường đường chính chính phòng ngủ một đêm, đợi ngủ say, sẽ trộm miếng ngọc bội của . Thật là diệu kế.

Đợi một lúc, trong phòng vẫn phản ứng, bèn bóp giọng kêu thêm hai tiếng nữa.

Quả nhiên, cửa gỗ "két" một tiếng mở , Huyền Tịch mặc nội y trắng, khoác cà sa đen bước qua ngưỡng cửa, rũ mắt xuống. Nhân lúc đó, ba chân bốn cẳng lách trong phòng, chui góc giường, mở to đôi mắt ngây thơ, run rẩy vẻ đáng thương ruồng bỏ.

Huyền Tịch bên cửa, nghiêng liếc qua, thần sắc chút biểu cảm. Một nửa gương mặt chìm trong bóng tối, khiến ánh mắt trở nên khó đoán.

Ta tính kỹ , nếu đuổi , sẽ hiện hình đ.á.n.h với một trận, cướp đồ chạy. Nếu đuổi, sẽ thừa lúc tọa thiền mà từ từ tính kế.

Sau một hồi im lặng đối mắt, xoay đóng cửa, lên giường nhắm mắt, bắt đầu xếp bằng tọa thiền, bất động như núi. Xem là mặc kệ cho trong phòng . Hòa thượng đúng là mềm lòng, thật dễ lừa.

Ta nhẹ tay nhẹ chân nhảy lên mép giường, xác nhận phản ứng gì mới hạ thấp , từng bước áp sát. Còn ba bước, hai bước... Ngay khoảnh khắc móng vuốt của sắp chạm miếng ngọc bội, Huyền Tịch bỗng dưng đưa tay ngoắc nó mất.

Ta quýnh quáng, thuận theo bản năng tung vồ tới… Thế , gọn hơ ngay trong lòng Huyền Tịch, bắt đầu trân trối với .

... Sát khí ngút trời!

6.

"Đừng gồng như , thả lỏng ." Huyền Tịch trầm giọng .

Ta nhục nhã duỗi thẳng hai chân, mặc cho tác oai tác quái. Cái tên đầu trọc đêm hôm khuya khoắt lên cơn gì, cứ nhất quyết lôi tắm cho bằng . Chẳng qua là chỉ lỡ nhảy lòng một cái, cũng lăn từ vũng bùn , đến mức mắc bệnh sạch sẽ thế ?

Ta tức giận lắc mạnh cái đầu, vẩy nước tung tóe mặt .

Huyền Tịch tâm tính , thèm chấp nhặt với , những ngón tay rõ khớp xương từng chút một chải chuốt bộ lông cho , từ cổ vuốt dọc xuống tận đuôi. Từng đợt tê dại từ xương sống xông thẳng lên đỉnh đầu, khiến lòng ngứa ngáy lạ lùng.

Đêm qua cũng thế , bóp lấy gáy , ngón tay từ đốt sống cổ miết xuống, những lời tương tự như lúc , nhưng giọng điệu khi đó khàn đục hơn nhiều... Dừng ! Không nghĩ nữa, kiếp, hổ c.h.ế.t !

Ta nghiêng đầu, thè nửa cái lưỡi ngoài, vẻ mặt tê liệt giả c.h.ế.t.

Sau khi tắm rửa thỏa thuê, Huyền Tịch lấy một tấm vải mềm nhẹ nhàng lau nước lông . Ta chỉ cảm thấy một luồng nội lực ôn nhu quét qua quanh , ấm áp vô cùng, lông tóc tức khắc khô ráo. Chẳng thế mà, tuy lúc ở hình tắm rửa mỗi ngày, nhưng biến thành cáo hầu hạ tắm táp thế , cảm giác cũng tệ.

Loading...