Tạ Hoài Cẩn xuống tầng một khi sảnh chính bắt đầu qua .
Ánh sáng buổi sáng sáng hơn so với lúc đến làm việc, nhưng vẫn còn mang theo thứ sắc nhạt của sớm tinh mơ.
Khu ghế chờ gần cửa sổ.
Tạ Hoài Cẩn thấy đăng ký hồ sơ gần như ngay lập tức.
Cậu ở chiếc ghế ngoài cùng, nơi ánh sáng rơi rõ nhất. Một tập giấy đặt bàn mặt, bên cạnh là chiếc bút chì gỗ gọt khá ngắn.
Cậu nhanh.
Ánh mắt dừng từng dòng khá lâu, như thể mỗi nét bút trang giấy đều cần suy nghĩ một .
Tạ Hoài Cẩn bước chậm .
Khoảng cách giữa họ vẫn còn vài bước chân, nhưng thể rõ gương mặt của .
Bách An trông trẻ hơn tưởng.
Mái tóc đen rủ xuống trán, dài ở phần gáy, khiến những đường nét gương mặt mềm hơn một chút. Làn da khá nhạt, ánh sáng từ cửa kính chiếu xuống khiến sống mũi và đường viền gò má hiện lên rõ ràng.
Cậu vẻ thuộc kiểu thường dành nhiều thời gian ở trong phòng hơn là ngoài trời.
điều khiến Tạ Hoài Cẩn chú ý là gương mặt .
Là đôi tay.
Bàn tay của Bách An đặt mép bàn, ngón tay dài và gầy, các khớp xương rõ ràng. Ở đầu các ngón tay những vết chai mỏng, gần như thấy nếu để ý kỹ.
Đó là dấu vết quen thuộc của những chơi nhạc cụ phím.
Những dành nhiều giờ mỗi ngày để lặp cùng một chuyển động.
Tạ Hoài Cẩn một chút khi bước tới.
Không vì do dự.
Chỉ là thói quen quan sát theo nhiều năm.
Cùng lúc đó, Bách An dường như nhận đang mặt .
Cậu ngẩng đầu.
Ánh mắt hai gặp .
Đó là một ánh khá bình tĩnh, vẻ ngạc nhiên bối rối thường thấy ở những đầu đến thư khố. Ánh mắt của Bách An mang theo một sự yên lặng đặc biệt, giống như quen với việc suy nghĩ về điều gì đó quá lâu, đến mức sự lo lắng ban đầu dần biến thành một thứ trầm tĩnh khó giải thích.
Cậu gấp tập giấy .
“Anh là của thư khố?”
Giọng lớn, nhưng rõ ràng.
Tạ Hoài Cẩn gật đầu.
“Tạ Hoài Cẩn.”
Bách An dậy theo phản xạ lịch sự.
Khoảng cách giữa hai lúc gần hơn một chút. Tạ Hoài Cẩn nhận khi thẳng, Bách An cao hơn tưởng, nhưng dáng vẫn giữ nét mảnh và gầy của một quen sống với nhạc cụ và phòng tập.
“Tôi là Bách An.”
Cậu xong, ánh mắt khẽ lướt qua khu sảnh trở .
Không khí giữa họ rơi một lặng ngắn.
Không sự im lặng khó xử.
Chỉ đơn giản là cả hai đều vội thêm điều gì.
Ở thư khố, những cuộc trò chuyện thường bắt đầu như .
Tạ Hoài Cẩn xuống chiếc ghế đối diện.
Ánh sáng từ cửa sổ rơi lên mặt bàn giữa họ, làm nổi bật tập giấy Bách An gấp .
“Anh đang nhạc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ho-so-ky-uc-so-427/chuong-2-phong-tiep-nhan.html.]
Anh hỏi một lúc.
Bách An xuống tập giấy trong tay, khẽ lắc đầu.
“Chỉ là vài nốt rời thôi.”
Cậu mở tờ giấy , lướt qua một nữa khi đặt bút chì lên đó.
“Thỉnh thoảng giai điệu nào đó xuất hiện trong đầu, sẽ ghi .”
Cậu nhẹ.
“ phần lớn đều chỉnh.”
Ánh mắt dừng những dòng nhạc dở.
Một lúc lâu mới gấp tờ giấy nữa.
“Có lẽ vì quên mất phần còn .”
Câu gần như vô thức.
Sau khi xong, chính Bách An cũng im lặng một chút.
Tạ Hoài Cẩn .
“Anh chơi piano?”
Bách An gật đầu.
“Từ nhỏ.”
Ánh sáng ngoài cửa kính lúc sáng hơn hẳn. Những tòa nhà phía bên đường phản chiếu ánh nắng đầu ngày, khiến sảnh tiếp nhận trở nên sáng và rõ ràng hơn.
Một cơn gió nhẹ thổi qua cửa tự động, làm mép những tờ giấy bàn khẽ rung.
Bách An đặt tay lên tập giấy, giữ nó .
Sau đó , chậm.
“Thật cũng chắc quên điều gì.”
Ánh mắt ngoài cửa kính.
“Chỉ là đôi khi… cảm giác trong đầu một trống.”
Cậu dừng một chút, như đang tìm cách diễn đạt.
“Giống như một căn phòng.”
“Trước đây chắc hẳn từng thứ gì đó ở trong đó.”
Giọng của vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh ban đầu.
“ bây giờ căn phòng trống.”
Không khí giữa hai lặng xuống.
Tạ Hoài Cẩn nhiều cách khác để mô tả ký ức mất.
hiếm khi ai về nó đơn giản như .
Một căn phòng trống.
Anh Bách An thêm một lúc.
Sau đó dậy.
“Đi thôi.”
Bách An ngẩng đầu.
“Lên tầng ?”
“Ừ.”
Cậu gấp tập giấy, cầm nó theo như một thói quen.
Khi hai bước về phía thang máy, ánh sáng buổi sáng vẫn tiếp tục rơi xuống nền đá của sảnh tiếp nhận, lặng lẽ và bình thường như thể nơi từng gì đổi.