HÌNH XĂM ĐOẠT MỆNH - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-03-23 00:53:32
Lượt xem: 279

9.

Hai mươi mấy tuổi đầu, mà mặt mũi như tám mươi, gầy guộc tiều tụy, má hóp lại, hơi thở của người sắp ch//ết bao trùm.

 

Tôi nhìn anh cả Khổng với vẻ mặt lo lắng, lắc đầu: "Sao không cầu cứu sớm hơn?

 

"Chuẩn bị hậu sự đi là vừa!"

 

Tình huống này rõ ràng là người nhà họ Khổng không nói thật với tôi. Đây đâu phải chỉ là trúng tà đơn giản, e rằng đằng sau còn có âm mưu gì đó.

 

Nghe vậy, anh cả Khổng lập tức quỳ xuống.

 

"Xin Huyền Nhược đại sư, ngài nhất định phải cứu nó, hai cụ nhà tôi thương thằng út này nhất.

 

"Giờ hai cụ tuổi cao sức yếu, nếu thằng út có mệnh hệ gì, e rằng hai cụ cũng đi theo mất.

 

"Thằng út không phải bệnh, chắc chắn nó đã trúng tà thuật gì đó.

 

"Mấy hôm trước còn khỏe mạnh chạy nhảy, chỉ trong ba bốn ngày ngắn ngủi, đột nhiên bệnh nguy kịch, như bị người ta hút hết tinh khí thần."

 

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi?

 

Quả thực có bóng dáng của tà thuật.

 

"Mấy hôm trước vẫn còn tốt?" Tôi nghi hoặc.

 

Anh cả Khổng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, mấy hôm trước vẫn còn hồng hào khỏe mạnh ở bên cạnh hai cụ chăm sóc."

 

Tôi quay đầu, nhìn em út Khổng trên giường.

 

"Dạo gần đây những người bạn thân thiết của cậu ta có ai gặp chuyện không may không?"

 

Nghe vậy, anh cả Khổng giận dữ.

 

"Thằng út được cưng chiều quá nên hư hỏng, bạn bè ăn chơi lêu lổng khắp nơi.

 

"Cũng không nghe nói ai có chuyện gì, chỉ là, chỉ là..."

 

Tôi nhìn bộ dạng khó xử của anh ta: "Có điều gì khó nói?"

 

Anh cả Khổng thở dài sâu sắc: "Nó thích con gái út nhà họ Tịch, Tịch Chiêu Chiêu."

 

Nhà họ Khổng và nhà họ Tịch là đối thủ.

 

Con trai út nhà họ Khổng lại đem lòng yêu con gái út nhà họ Tịch, các bậc trưởng bối hai nhà quả thực rất khó xử.

 

"Dạo trước cô ta gặp chuyện không hay, chắc Huyền Nhược đại sư cũng biết."

 

Tôi gật đầu, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh ông chủ tiệm xăm.

 

Ông chủ tiệm xăm, Tịch Chiêu Chiêu, con trai út nhà họ Khổng.

 

Ba người vốn dĩ không liên quan đến nhau, giờ phút này lại kết nối với nhau trong đầu tôi.

 

Lẽ nào là thuật che mắt?

 

Không chút do dự, tôi niệm chú kết ấn, hướng lên trời cúng tế: "Yêu ma qu//ỷ quái hiện thân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hinh-xam-doat-menh/chuong-7.html.]

 

Một đạo kim quang từ dưới lên trên lan tỏa ra, phá tan màn sương mù.

 

Từng con tiểu qu//ỷ trôi nổi xung quanh con trai họ Khổng, hoặc cắn xé da thịt, hoặc hút tinh khí.

 

Anh cả Khổng lập tức sợ hãi ngất xỉu, hồi lâu sau mới tỉnh lại.

 

"Đây, đây..." Anh ta chỉ vào những con tiểu qu//ỷ, kinh hãi không thôi.

 

"Như anh thấy đấy, Khổng thiếu gia nuôi tiểu qu//ỷ, giờ bị tiểu qu//ỷ phản phệ."

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

 

"Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?"

 

Tôi nhìn những con tiểu qu//ỷ với vẻ mặt hơi ghét bỏ con trai út họ Khổng, suy tư nói.

 

"Thật ra cũng không hẳn là Khổng thiếu gia nuôi tiểu qu//ỷ, cậu ta có thể chỉ là kẻ thế thân thôi."

 

"Là ai? Ai muốn hại thằng út nhà tôi?" anh cả Khổng nghiến răng nghiến lợi.

 

Tôi mím môi, đoán được bảy tám phần, nhưng cũng không tiện nói ra.

 

Tôi thu tiểu qu//ỷ vào bình ngọc, rồi quan sát tướng mạo của cậu ta, lông mày tôi nhíu chặt lại.

 

"Trên người cậu ta mang nợ m//áu."

 

Trời gây họa còn có thể tha thứ, tự gây họa thì không thể sống.

 

"Cái thứ hỗn trướng này, hai cụ cưng chiều quá nên hại thằng út rồi.

 

"Mấy năm trước nó chơi một nữ minh tinh, không cẩn thận chơi quá trớn."

 

Tôi sờ vào Tuyết Diên trong túi: "Là hắn sao? Oán khí của cô đến từ hắn sao?"

 

Hồn phách của Tuyết Diên đáp lời tôi, những chuyện này liền xâu chuỗi lại.

 

"Vậy nên các người đã ém chuyện đó xuống?" Tôi sắc bén nhìn anh cả Khổng.

 

"Chúng tôi biết rõ chuyện này là lỗi của thằng út, chúng tôi cố gắng hết sức để bù đắp cho gia đình cô gái, an ủi hai cụ thân sinh của cô bé, thay cô bé chăm sóc, lo hậu sự cho hai cụ."

 

Người nhà họ Khổng này xem ra cũng còn chút lương tâm, trách sao hồn phách của Tuyết Diên khi đến gần m út Khổng cũng không bộc phát oán khí.

 

Tôi thu tiểu qu//ỷ, đem âm khí trong phòng cậu ta thanh trừ toàn bộ, nhấc một cánh tay của cậu ta lên, hoạt lạc gân cốt toàn thân.

 

Sắc mặt của cậu ta dần dần tốt lên.

 

"Cho cậu ta ăn chút gì đó, bồi bổ khí huyết, nhưng đừng bồi bổ quá nhiều.

 

"Chỉ cần sau này không đụng đến tiểu qu//ỷ nữa, thì cũng không đến nỗi ch//ết yểu, chỉ là mang âm trái, phải dùng vận khí của đời này để trả."

 

Lòng anh cả Khổng cũng hơi yên tâm lại.

 

Chỉ cần giữ được mạng, vận khí thấp chút thì có sao, thà sống dai còn hơn ch//ết sớm.

 

Lúc sắp đi, tôi đặt một lá bùa hộ mệnh gấp cẩn thận bên cạnh gối của cậu ta, dặn anh cả Khổng: "Bùa hộ mệnh mang theo bên người, trừ tà."

 

Tình huống của cậu ta đã ổn định rồi, còn Tịch Chiêu Chiêu, kẻ thế thân không ch//ết, xem cô ta làm sao.

 

Loading...