HÌNH XĂM ĐOẠT MỆNH - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-03-23 00:50:56
Lượt xem: 333

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Tịch Chiêu Chiêu sợ hãi, mặt mày khổ sở túm lấy cánh tay tôi: “Huyền Nhược đại sư, cứu tôi với!”

 

Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay cô ấy: “Yên tâm, tôi biết cách giải quyết.” Cũng may dạo gần đây tôi đã cật lực bổ sung kiến thức từ quyển sổ tay về những chuyện kỳ dị.

 

Tôi bảo Tịch Chiêu Chiêu đứng ở chỗ đất trống, tôi lấy Ngũ Chỉ Phù che lên đỉnh đầu cô ấy.

 

Theo ánh vàng của Ngũ Chỉ Phù thu lại, một hồn thể trong suốt với khuôn mặt méo mó vùng vẫy trong cơ thể Tịch Chiêu Chiêu.

 

Cuối cùng, hồn thể không chịu nổi sự thiêu đốt của ánh vàng, ngã ra khỏi cơ thể Tịch Chiêu Chiêu, đồng thời, Tịch Chiêu Chiêu ngất xỉu ngã xuống đất.

 

Tịch Mục lo lắng, vội vàng tiến lên, ân cần ôm lấy cô ấy.

 

“Không sao, chỉ là phản ứng của cơ thể quá suy nhược sau khi kiệt sức thôi.”

 

Tôi dùng tay trái nhân cơ hội bắt lấy con nữ qu//ỷ đang thừa cơ muốn trốn chạy, ném nó xuống đất ra xa.

 

Nữ qu//ỷ đau đớn đến mức mặt mày vặn vẹo, vội vàng quỳ xuống: “Thiên sư tha mạng.”

 

“Tại sao lại muốn hãm hại Tịch tiểu thư?”

 

Nữ qu//ỷ liên tục dập đầu: “Thiên sư, tôi cũng không biết tại sao mình lại ở trên người Tịch tiểu thư.”

Tôi nhíu mày, ánh mắt sắc bén b.ắ.n về phía nữ qu//ỷ: “Xem ra ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

 

Tôi khẽ giơ tay, một lá Ngũ Lôi Phù lấp lánh ánh vàng hiện ra trên tay.

 

Cảm nhận được uy áp của Ngũ Lôi Phù, nữ qu//ỷ run rẩy.

 

Tôi vung tay, Ngũ Lôi Phù xoay tròn trên đỉnh đầu nữ qu//ỷ, khiến cả con qu//ỷ đau đớn vặn vẹo tại chỗ, bò lê lết trong bóng tối.

 

“Còn không mau khai thật.”

 

Nữ qu//ỷ vặn vẹo giãy giụa, oán độc nhìn tôi: “Ai bảo cô lắm chuyện.

 

“Thiên sư chó má.

 

“Có bản lĩnh thì diệt ta đi.”

 

Tôi cau mày, siết chặt Ngũ Lôi Phù, trong chớp mắt trên đầu nữ qu//ỷ sấm chớp vang dội, nữ qu//ỷ vẫn không ngừng khiêu khích tôi.

 

“Lại đây, diệt ta đi.”

 

Nữ qu//ỷ cười ngông cuồng, đã quyết tâm phải ch//ết.

 

Hừ, phép khích tướng!

 

Tôi đột ngột thu hồi Ngũ Lôi Phù: “Chờ đó, sẽ có lúc ngươi bị Ngũ Lôi đánh.”

 

Nữ qu//ỷ ngừng nụ cười ngông cuồng, âm hiểm nhìn tôi.

 

“Tuyết Diên.”

 

Giọng nói kinh ngạc của Tịch Chiêu Chiêu đột ngột vang vọng khắp căn phòng.

 

Quay đầu lại, thấy Tịch Chiêu Chiêu đã tỉnh, cô ấy trợn tròn mắt nhìn con nữ qu//ỷ trên mặt đất.

 

“Cô nhận ra nó?” Tôi nhìn Tịch Chiêu Chiêu.

 

Tịch Chiêu Chiêu cố gắng ngồi dậy: “Cô ta là Tuyết Diên, ca sĩ hát nhảy nổi đình nổi đám mấy năm trước, nhưng không biết vì sao lại ch//ết bất đắc kỳ tử ở nhà.”

 

Thấy Tịch Chiêu Chiêu nhận ra mình, trong mắt nữ qu//ỷ được gọi là Tuyết Diên lộ ra vẻ hung ác.

 

Cô ta đưa tay bóp chặt đỉnh đầu của mình, miệng lẩm bẩm câu thần chú.

 

“Không ổn!” Tôi quát lớn một tiếng, ném ra Định Thân Phù định trụ nữ qu//ỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hinh-xam-doat-menh/chuong-4.html.]

 

“Cô ta muốn tự diệt.”

 

Tịch Chiêu Chiêu lộ vẻ kinh ngạc: “Tại sao lại muốn tự diệt?”

 

“Sợ chúng ta thông qua cô ta tìm ra kẻ đứng sau.” Hồn phi phách tán cũng phải bảo vệ người đó, nhất định là người quan trọng.

 

Tôi thu cô ta vào túi, từ thế giới thực tìm kiếm kẻ hãm hại Tịch Chiêu Chiêu.

 

5.

Tôi và Tịch Chiêu Chiêu tìm được tiệm xăm đó, nhưng lại không tìm thấy người đã xăm cho cô ấy.

 

"Cô gái, có phải cô nhớ nhầm không?" Ông chủ nhìn chúng tôi với vẻ nghi ngờ, rồi lấy ra cuốn mẫu xăm của tiệm, trên đó không có hình hoa diên vĩ mà Tịch Chiêu Chiêu đã xăm.

 

Tôi quan sát kỹ tiệm này, không hề có chút âm khí nào.

 

Ra khỏi tiệm xăm, Tịch Chiêu Chiêu lộ vẻ bối rối.

 

Cô ấy quay đầu nhìn bảng hiệu của tiệm và vị trí mình đang đứng: "Chắc chắn là ở đây mà, tôi vừa nhìn đã ưng ngay bông hoa diên vĩ đó trong cuốn mẫu xăm."

 

Tôi quan sát các tòa nhà xung quanh, tiệm xăm nằm ở vị trí ngã ba, bên trái, bên phải, và ngay phía trước đều là đường phố.

 

Vị trí này cực kỳ bất lợi, những cửa hàng mở ở đây hoặc là làm ăn phát đạt, hoặc là ế ẩm thê thảm.

 

Người đi lại tấp nập, nhưng số người đi vào tiệm này lại không nhiều lắm, như thể cố tình che giấu gì đó.

 

Tôi ném một đồng tiền Ngũ Đế xuống, ngay khoảnh khắc nó chạm đất, từ trường đột ngột biến đổi.

 

Nơi vốn dĩ trời quang mây tạnh, xe cộ tấp nập bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, âm phong nổi lên từng cơn.

 

Cả con phố chỉ còn lại tôi và Tịch Chiêu Chiêu, còn những người khác, không phải là người, hay nói đúng hơn là không phải người của thế giới này.

 

Tịch Chiêu Chiêu lo lắng nắm chặt lấy cánh tay tôi, đôi mắt to tròn đảo liên tục, cảnh giác nhìn xung quanh.

 

"Sao lại không còn ai thế này?" Cô ấy run rẩy.

 

Tôi mím môi, nhìn cảnh xe cộ tấp nập quỷ dị, đây giống như một thế giới song song.

 

Quay đầu nhìn lại, tiệm xăm đã biến mất, chỉ còn lại một góc đường.

 

Tôi nhíu mày, kéo Tịch Chiêu Chiêu đi về phía vị trí vốn là tiệm xăm.

 

"Tiệm đâu rồi?" Tịch Chiêu Chiêu kinh hãi nhìn tôi.

 

Tôi đưa tay chấm vào mi tâm của Tịch Chiêu Chiêu: "Nhắm mắt lại!"

 

Cô ấy mở mắt ra lần nữa, nhìn thế giới xe cộ tấp nập nhưng không có màu sắc, đôi mắt đẹp tràn ngập sự sợ hãi, đôi bàn tay thon thả nắm chặt cánh tay tôi run rẩy không ngừng.

 

Tôi đưa tay vỗ vào bức tường ở góc đường, không gian thời gian rung chuyển, tường vặn vẹo một chút.

 

Ha! Tôi nhếch môi, cái thuật che mắt này được thiết lập vô cùng hoàn hảo, người đứng sau chắc hẳn cũng là người trong huyền môn.

 

Tôi hai tay kết ấn, giơ lên trước thiên nhãn: "Sóc sóc dương dương, nhật xuất đông phương, ngô tứ linh phù, phổ tảo bất tường…… Thái thượng lão quân cát cát như luật lệnh!”

 

Một lá linh phù màu vàng trong suốt bay ra, dừng lại trên bức tường.

 

Trong chớp mắt, xung quanh ánh sáng thiêng liêng chiếu rọi muôn nơi.

 

Theo một tiếng "Tán", bức tường đột nhiên rung động, nứt vỡ, cho đến khi "Bùm" một tiếng nổ tung.

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Bức tường hư ảo vỡ tan, sương mù tan đi, dần dần lộ ra cảnh tượng chân thực.

 

"Tiệm lại xuất hiện rồi." Tịch Chiêu Chiêu vui mừng nhìn tiệm xăm lại xuất hiện trong tầm mắt chúng tôi.

 

"Đi, vào thôi.

 

Loading...