Hình như tôi bị gài rơi vào bẫy của trúc mã tâm cơ rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-26 04:29:24
Lượt xem: 607

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

thằng khốn nạn chặn ngang, nhếch mép Tạ Thời Việt với vẻ châm chọc: "Ôi giời, cả Tạ cũng mặt ? Nghe hai giờ đỗ đại học trọng điểm nhỉ. Mấy trường đại học bây giờ tuyển sinh chẳng coi t.ử vi gì cả, sợ khắc tới phá sản ?"

"Ha ha ha ha ha..."

Rầm! Tôi phóng mạnh lon coca mua xuống chân tóc đỏ. Bọt nước văng tung tóe.

Đứng chắn mặt Tạ Thời Việt, lạnh lùng quắc mắt: "Mày còn dám sủa bậy nữa ?"

Tạ Thời Việt yên lặng, đột nhiên ngước mắt lạnh lùng liếc Hồng Mao một cái. Ánh mắt khiến Hồng Mao giật b.ắ.n , lập tức tỉnh táo hẳn.

Chàng trai giày hạt đậu bên cạnh kéo tay Hồng Mao, khẽ can ngăn: "Đại ca, là bỏ qua . Bố của Tạ Thời Việt bây giờ chính là..."

Nhắc đến chuyện so kè gia thế, ánh mắt Hồng Mao bỗng trở nên trong veo. Hắn ngượng ngùng : "C.h.ế.t tiệt, thôi . Chủ yếu là hôm nay tao việc, tạm tha cho bọn mày, nợ để tính!"

Tôi giơ ngón giữa đáp lễ thiện.

Hồng Mao nghiến răng bỏ .

Tôi ngoảnh mặt xem Tạ Thời Việt tổn thương bởi lời lũ khốn . Kết quả vẫn bình thản, thậm chí còn mua cho một chai Coca lạnh. Chai nước lấp lánh lạnh áp đang đỏ bừng vì tức giận.

"Đoàn Nghiêu, đừng giận nữa."

"Tớ giận, chúng nó c.h.ử.i tớ."

"Vậy c.h.ử.i tớ giận?"

Tôi trừng mắt lên. nỡ trừng lâu. Chỉ âu yếm đưa tay vuốt vuốt cằm .

"Đừng lũ ngu ngốc đó xàm lờ. Tạ Thời Việt, tội, là thần tài của tớ. Nhờ tớ mới đậu đại học trọng điểm, mấy hôm trúng mấy trăm nghìn vé . Nói chung siêu cấp tuyệt vời."

Tạ Thời Việt cúi mắt chằm chằm.

Tôi thúc giục: "Nghe rõ ?"

"Rồi." Cậu đáp.

Nói xong bỗng cúi đầu, cái mũi cao thanh tú cọ nhẹ mũi : "Đoàn Nghiêu, mới chính là nhất."

Lông mi run nhẹ, nhưng đẩy .

Tôi thể rõ mối quan hệ mật kỳ lạ giữa và Tạ Thời Việt bắt đầu từ khi nào. 

Nhớ thời thanh xuân, khi Đại Tráng và lũ bạn đang mơ mộng chuyện yêu đương kiểu "maka baka", thì và Tạ Thời Việt vượt qua giới hạn thiết từ lâu. 

Những lúc đau lòng vì nhớ quá độ, thường trong vòng tay làm "chiếc gối ôm hình ", đếm xuể bao nhiêu đêm chung giường. 

Việc nắm tay, áp má, ôm ấp các tiếp xúc da thịt khác... trở thành chuyện thường ngày. 

Đến tuổi dậy thì, chúng còn trở thành "hồ lô wa" của . Cứ thế quấn quýt bên cho đến tận đại học mà chẳng thấy gì sai. 

Bạn , bạn thuở nhỏ, bạn thanh mai trúc mã. 

Lại thêm việc bố hai nhà thiết, hàng xóm lâu năm sống cùng tòa nhà, việc thiết như đúng là thể bình thường hơn. 

Vì thế luôn chiều theo , bạn mồ côi buồn dù chỉ một chút. 

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hinh-nhu-toi-bi-gai-roi-vao-bay-cua-truc-ma-tam-co-roi/chuong-2.html.]

Trước ánh mắt nghi ngờ của chủ quán ven đường, vội lùi mấy bước. 

"Hừm, sát thế nóng lắm. Đi nhanh , trễ Đại Tráng chế giễu đó."

"Ừ." 

Tạ Thời Việt đáp, ánh mắt lướt qua đôi tai vô thức ửng đỏ. Yết hầu khẽ động đậy.

Sau khi đoàn tụ thành công với Đại Tráng và , là buổi chiều . Cả nhóm chúng liền thẳng tiến đến quán nướng.

Con trai tụ tập thì ngoài khoe khoang trêu đùa , tất nhiên nhấm nháp chút rượu.

Chỉ điều Tạ Thời Việt xưa nay bao giờ uống.

Cậu cũng cho phép uống. Bởi uống một ly suýt cởi áo chạy ngoài đường, sự tình đúng là khá kinh hãi.

hôm nay bực bội, trực tiếp bảo Đại Tráng rót cho một ly.

Đại Tráng ngạc nhiên: "Ối, Đoàn của , hôm nay thế ?"

"Chẳng , uống chút cho vui."

"Tâm trạng ? Đừng lo, ăn xong tao dẫn mấy đứa về nhà, cùng thưởng thức món đặc sản."

Tôi đay nghiến : "Chẳng lẽ mày định xem phim đen ?"

Đại Tráng khành khạch: "Chuẩn đấy! Tao cố ý tìm bản Âu Mỹ, tuyệt đỉnh luôn. Thứ ho thế cùng hội bạn thưởng thức?"

Mấy đứa bạn khác đồng thanh hưởng ứng. Đại Tráng hỏi : "Đoàn Nghiêu, mày ?"

Tôi chẳng thèm để ý đến lũ bạn dâm đãng, nâng ly định uống cạn.

Ngay lúc , chiếc ly một bàn tay to khỏe ấn xuống. Bàn tay gân guốc với những đường vân xanh nổi lên đầy sức sống: "Đoàn Nghiêu, uống rượu sẽ khó chịu mấy ngày liền. Hay uống nước ngọt ?"

Tôi cúi mắt, tránh ánh của Tạ Thời Việt. Không đáp, hồi âm. Chỉ chăm chăm mặt rượu vàng óng, vài giây mới đáp Đại Tráng: "Đi chứ! Tao từng xem cùng tụi mày bao giờ."

Đại Tráng nhai ngấu nghiến xiên thịt cừu, nụ càng thêm tục tĩu.

Chỉ Tạ Thời Việt bên cạnh khựng , từ từ rút tay khỏi miệng ly . Như thể đang giữ cách.

Tôi c.ắ.n môi, sang : "Tạ Thời Việt, cùng ?"

Khóe miệng căng cứng.

Tôi hiểu - đây là dấu hiệu tâm trạng vui.

Quả nhiên giọng lạnh băng vang lên: "Không . Cậu cũng phép ."

"Đừng thế chứ."

Tôi đặt ly rượu xuống, áp sát thì thầm: "Tạ Thời Việt… Tớ từng xem qua… Loại xem cùng mới vui chứ. Làm ơn mà, cùng nhé? Thật lòng đấy."

Thực hứng thú với phim đen. Chẳng hiểu từ lúc nào, cứ mỗi tiếp xúc mật với Tạ Thời Việt, lòng dâng lên nỗi ngượng ngùng kỳ lạ.

Ví dụ như lúc trong con hẻm nhỏ. Cậu cọ mũi , tim như ngừng đập một nhịp, khắp đều nóng bừng. Má đỏ, tai đỏ.

khi đột nhiên thương, tim lạnh buốt hoang mang, tự cho rằng đó là sự chiếm hữu giữa .

Hai loại cảm xúc nóng lạnh trái ngược hòa quyện, khiến vô cớ bồn chồn.

Loading...