Buổi tối Thiên Thiên gọi điện cho , nhớ , bài vở nhiều, hình như vô tình nhắc đến việc gửi gì cho , em chỉ nghĩ bưu điện chuyển phát chậm, sợ rằng thứ sẽ hư hỏng nên sẽ gửi nó cho , gần đây ai đến thành phố b, vì lẽ họ gửi cho bất cứ thứ gì.
Sau , vẫn gửi đồ cho , lấy cái cớ đầy sơ hở đó, cho đến khi nhận đại học và đến thành phố B, chúng cứ như thế ở đây năm qua năm khác.
Cho đến năm đó, ngày sinh nhật , rủ đãi câu một ly, mới trường, chút tiền dư nên sẵn sàng nhận lời, hôm đó trăng sáng nên giả vờ say hỏi thích .
Cậu sững sờ một lúc mỉm với : “Cây hoa Hợp Hoan khiến trông thật xinh , em chỉ thích , em yêu , khi hạt giống tình yêu trong em xuất hiện, em quyết định cứ để chúng tự do nảy nở, đ/âm chồi, vươn lên mạnh mẽ. Tình yêu nảy mầm trong em, lớn lên từng ngày, vươn cành, đ/âm lá, cho đến khi nó trở nên quá lớn, thể nào ôm trọn trong tâm trí, nó khao khát tự do, thoát khỏi sự giam cầm của ý thức. Vậy nên, em cấy nó trái tim , để nó trở thành một phần vĩnh cửu, là cây đại thụ che chở cho tình yêu vĩnh hằng. Em yêu , em m/áu thịt, xươ/ng cốt của em đều rằng tình yêu bén rễ sâu trong trái tim em.’’
Bầu trời như đều là của ánh trăng, để tình yêu của em như một mầm non nảy nở trong tim , phát triển thành cây Hợp Hoan thơm ngát nở hoa, “Cổ Thừa Trạch, thật trùng hợp, cũng yêu em.’’
Cậu chớp mắt, say sưa hỏi là mơ , giống như đứa trẻ xin kẹo của lớn.
Cậu ôm lòng, ngoan ngoãn hỏi thể hôn , “Cậu bé Cố Thừa Trạch ngoan quá, hôn một cái thôi”
Cánh tay vòng qua eo , ôm ch/ặt lòng, giống như con chuồn chuồn đang nhảy múa mặt nước.
Đến lúc dừng , nhưng như đứa trẻ kiềm chế và ăn thêm kẹo, dụ dỗ hết đến khác “Anh ơi, trai ”, cuộc sống của chúng thật ngọt ngào và hạnh phúc.
Cho đến hôm đó, khi tan làm muộn, tra chìa khóa cửa, chợt nghĩ câu sẽ m/ua một căn nhà lớn, một căn nhà thuộc về chúng , mỉm , trong lòng cũng mong chờ một tương lai hơn.
Vừa bước cửa thấy Cố Thừa Trạch đang quỳ ở phòng khách, bố em và bố đang ghế sô pha, cũng đúng, trong phòng treo đầy ảnh của hai chúng , ai tinh tường cũng thể chuyện gì đang xảy giữa hai chúng . Khung cảnh căng thẳng trong phòng khách và vết thương cơ thể em , cũng như khuôn mặt nghiêm túc của bố em , khó để nhận em những gì với bố em và bố .
Tôi hề sợ hãi, chỉ thấy với em . Tình yêu của , em hãy lời họ chứ đừng để bản tổn thương. Cha em bước ngoài một lời, những tên vệ sĩ bên cạnh hộ tống em theo, mắt em đỏ hoe, cố gắng thoát và gào thét: “Làm ơn cho con vài lời với , cho con vài lời với ” nhưng vô ích. Sau đó, em thì thầm với : “Anh, đợi em nhé”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hen-gap-em-duoi-goc-cay-hop-hoan/chuong-5.html.]
Tôi đợi và đợi, khi em đến đón , ngửi thấy mùi thơm của hoa Hợp Hoan, vẻ ngoài của em đổi nhiều, "Em chịu khổ ." "Không , , em nhớ ." Em và dang tay ôm lòng, tình yêu của , chúng bao giờ rời xa .
Góc của Cố Thừa Trạch:
Cha đổi công việc và chúng bắt đầu chuyển đó. Khi đang dọn đồ, một cô bé nhà bên cạnh đang hái dưa hấu sang, cô bé chạm mắt với . Chậc, cô nhóc , nhưng cô bé ý định Không thích cô của
“Xin chào trai nhỏ, là hàng xóm mới chuyển đến đây ?’’
Tôi trả lời cô , thế mà cô bé ôm 1 quả dưa hấu to đến nhà chúng tìm , chút hoảng hốt, cô bé là kiểu giao tiếp xã hội nào ?
Cô gái nắm tay kéo gần nhà cô , : “Hôm qua chú trưởng thôn với chúng em rằng buổi trưa nhà bận dọn nhà, chắc đồ đạc của vẫn dọn xong nên bảo chúng ăn , em chờ lâu lắm , cuối cùng cũng tới, em chơi cùng!’’
Cố Thừa Trạch cô kéo đến sân nhà bọn họ, trong sân trồng một cây Hợp Hoan to lớn, khi đến chỗ gốc cây, trong sân một đang , che bởi bóng cây. Chàng trai trẻ thấy họ ngẩng đầu lên, khuôn mặt trông trai trong trẻo, với những bông hoa Hợp Hoan phản chiếu phía .
Những cánh hoa bay trong gió rơi đến lòng bàn tay , “Này, xem đến ngơ ? Mọi đều khen bông hoa Hợp Hoan của nhà chúng em ’’ Cô bé kéo . “Đẹp quá... quá.’’ Cô bé mỉm bẽn lẽn.
đang đến là hoa, “Xin chào, hàng xóm nhỏ, là Mộc Thiên Thần.’’