Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:37:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời tối.

Dưới lớp sương mù dày đặc, màn đêm quá rõ ràng.

Tầng một của biệt thự, phòng khách.

Màn hình lớn của chiếc TV đang phát tin tức buổi tối.

Sương mù lam quỷ dị bao trùm khắp nơi cầu nhiều giờ, đến nay vẫn dấu hiệu tan biến. Mỗi kênh tin tức đều đang báo cáo về nó, và cũng nhắc đến một vài vụ náo loạn quy mô lớn.

Âm lượng của TV lan tỏa đến phòng ăn bên cạnh, nhưng giống như một cọng lông chim nhẹ bẫng rơi xuống mặt nước, gây bất kỳ xáo động nào.

Chu Hiển đang ăn cơm tối.

Giang Ký Tuyết đối diện . Trước mặt y cũng một tô mì ăn liền bốc khói, y đang ăn từng miếng nhỏ. Trong khí chỉ tiếng nhai và nuốt khẽ, như thể sự hỗn loạn bên ngoài đều liên quan.

Nói một cách chính xác, là Chu Hiển đơn phương duy trì sự tĩnh lặng.

Còn Giang Ký Tuyết thì cẩn thận nâng mắt lên, lướt qua mặt bàn rộng lớn, rơi đàn ông. Dường như y nhét một đống lời đôi mắt ngập nước , và ném tất cả về phía .

… Ném lớp lá chắn vô hình.

Chu Hiển rũ hàng mi xuống, bóng mờ bao trùm, che khuất đôi mắt luôn thiếu độ ấm. Ánh đèn dừng sườn mặt với đường nét rõ ràng của , phác họa một đường nét lạnh lùng, giống hệt một pho tượng vô cảm.

Pho tượng loáng cái ăn hết một tô mì, đó là một gói bánh năng lượng khô lớn, cùng với vài thanh năng lượng.

Anh ăn nhanh, như thể chỉ đơn thuần là thỏa mãn yêu cầu sinh tồn, quan tâm đến hương vị của món đồ miệng.

Rất nhanh.

Khi miếng cuối cùng nuốt xuống, đàn ông dậy, gọn gàng bắt đầu dọn dẹp bao bì và rác thải. Giang Ký Tuyết vội vàng : “Anh ơi, để đó . Lát nữa em ăn xong sẽ dọn…”

Nghe lời , động tác của Chu Hiển vẫn như cũ.

Ánh mắt lướt qua thiếu niên, chỉ một giây là dời , giọng bất kỳ sự lên xuống nào: “Tối nay đừng khỏi cửa, cũng đừng làm phiền ngủ đông.”

Lời dứt, Chu Hiển lưng rời khỏi phòng ăn.

Gót giày giẫm lên nền gạch cẩm thạch trơn bóng, phát tiếng vang đều đặn và lạnh lùng, kéo dài đến cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng hai.

Vừa bước lên bậc thang, Chu Hiển thấy thiếu niên tăng âm lượng, nhưng vẫn yếu ớt : “ ăn xong mà ngủ, sẽ khó tiêu đó…”

Chu Hiển cảm thấy y nghĩ nhiều.

Một trông vẻ suy dinh dưỡng, lo lắng khó tiêu?

Vẫn nên tiết kiệm sức lực .

Anh dừng bước, lập tức lên tầng hai. Đầu tiên, rẽ trái phòng ngủ chính, nhanh mang theo một bộ đồ tắm , chọn một phòng trong nhiều phòng khách, xem như phòng ngủ của .

Đồ đạc bên trong cũng là màu xám trắng trống trải, một chút .

ý Chu Hiển.

Anh hứng thú với căn phòng ngủ chính treo đầy ảnh của trai xinh gái , càng quen với gian thanh lãnh và giản lược, giống như khoang ngủ đông của Cục Thời Không. Mùi vị cố định, ánh sáng đơn điệu.

Khuyết điểm duy nhất…

Có lẽ là ở quá gần phòng khách mà Giang Ký Tuyết đang ở.

Chu Hiển vòi sen, mặc cho dòng nước gột rửa lớp bụi bặm ẩm ướt . Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một suy nghĩ như .

Anh sự hiểu ban đầu về Giang Ký Tuyết.

-- Trông ngoan ngoãn và dịu dàng.

-- Thực tế, hề ngoan ngoãn và dịu dàng như .

Chu Hiển chắc liệu tuân theo mệnh lệnh của , ngoan ngoãn ở trong phòng y, bày vẻ ngoài của một động vật hoang dã sẽ ‘c.h.ế.t vì cô đơn nếu vuốt ve’.

Anh mới là mắc chứng khao khát da thịt.

?

Và theo yêu cầu của nhiệm vụ sắm vai, Chu Hiển thể Giang Ký Tuyết mất mạng. Điều làm một cảm giác bực bội vì khác kiểm soát một cách khó hiểu.

Chu Hiển một trực giác mạnh mẽ đối với nguy hiểm.

Giờ phút , một trực giác - rằng dường như nhặt một phiền phức lớn, hơn nữa trong một thời gian ngắn, ít nhất là trong vòng một năm, thể vứt bỏ phiền phức .

“Cạch.”

Chu Hiển khóa vòi sen , bước khỏi phòng tắm. Nếp nhăn giữa lông mày dường như dấu hiệu tăng lên, giống như một vết nứt tượng đá, từ bên trong tràn một chút u sầu của sống.

Anh xuống chăn, hai tay đeo găng tay.

Là một kinh nghiệm tác chiến lâu năm, Chu Hiển vấn đề về giấc ngủ, và khả năng tùy ý điều chỉnh độ sâu của giấc ngủ. Anh thể hồi phục tinh lực từ một giấc ngủ sâu ngắn, và làm phiền bởi những giấc mơ.

hiểu vì , đêm nay mất hai phút để chằm chằm trần nhà, quét sạch suy nghĩ trong đầu, mới thành công trạng thái ngủ đông.

Phòng tối tăm, rèm cửa sổ mở rộng.

Ánh trăng nuốt chửng. Những chiếc đèn đường còn sót trong khu dân cư vẫn giữ vững nhiệm vụ chiếu sáng, nhưng vì sương mù dày đặc mà trở nên quỷ dị và khó phân biệt, giống như những con mắt quái vật đang xem xét cảnh tượng thế gian.

Sự dị biến đang lặng lẽ diễn .

Người đàn ông nhắm mắt, hai tay đan bụng. Tư thế ngủ quy củ chút kỳ lạ. Nếu n.g.ự.c và bụng vẫn phập phồng, lẽ trông càng giống một cái xác lạnh băng hơn.

Bỗng nhiên, ngón trỏ của nhảy một cái.

“…”

Chu Hiển đang mơ.

Trong mơ, cuộn tròn tay chân, ngâm trong chất dịch dinh dưỡng màu xanh nhạt. Bên ngoài là một chiếc túi t.ử cung nhân tạo mỏng. Dây rốn kết nối với nhịp tim, thịch, thịch.

Vài cái bóng vây quanh , giọng mang theo sự hưng phấn:

“Hệ thống chủ, trạng thái của nó thế nào?!”

“Qua đo lường, xác nhận phôi t.h.a.i trạng thái . Tốc độ phát triển vượt xa tất cả các phôi t.h.a.i mẫu đây. Gen chiến binh biểu hiện nổi bật…”

Giấc mơ logic, nhảy loạn xạ.

Chu Hiển mơ thấy căn cứ đào tạo của Cục Thời Không.

Nơi đó từng là ranh giới của bộ thế giới của . Anh sinh ở đây, ‘nuôi dưỡng’ bằng đủ loại dữ liệu chiến đấu và quy trình nhiệm vụ, giống như một vũ khí rèn luyện và mài giũa lặp lặp .

Cho đến năm mười tuổi.

Anh đầu tiên trở thành thực hiện nhiệm vụ của Cục Thời Không, cùng với một đội hành động đến một thế giới trong sách để thực hiện nhiệm vụ, loại bỏ các yếu tố bất .

Đó là một thế giới nhỏ hỗn loạn.

Sau chiến tranh, cũng là những khu ổ chuột nhân tạo.

Chu Hiển giống như một u linh xuyên qua những bức tường đổ nát, theo sự chỉ dẫn của hệ thống phụ trợ, tìm kiếm một nguồn năng lượng bất sắp gây sự sụp đổ năng lượng trong khu vực.

Anh tìm thấy một phụ nữ.

Đó là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i với cái bụng lớn. Mặt bà vàng như nghệ, phủ đầy bụi bẩn và những nếp nhăn mệt mỏi, nhưng ánh mắt sáng lạ thường.

Khi Chu Hiển mặt bà, phụ nữ ngỡ ngàng, với giọng đặc sệt: “Cháu từ đến ? Trước đây cô từng thấy cháu.”

Nơi cũng là trẻ mồ côi chiến tranh.

Tuổi của Chu Hiển còn quá nhỏ, phụ nữ hiểu lầm là một trong đó.

Trên thực tế, phát triển nhanh. Thân hình trải qua rèn luyện vô cùng săn chắc. Các loại chất dinh dưỡng cao cấp khiến trông khỏe mạnh, giống một đứa trẻ lang thang đói khổ.

Sự hiểu lầm thật vô lý.

Thế nhưng, phụ nữ chỉ chằm chằm đôi mắt trống rỗng của Chu Hiển một lúc, gì mà kéo về phía túp lều cách đó vài mét, và nhét tay một bát nước.

“Này, cháu trông mệt c.h.ế.t …”

Chu Hiển động đậy, hoài nghi đ.á.n.h giá phụ nữ, tiếng động hỏi ý hệ thống phụ trợ: “Bà trông yếu đuối. Cậu xác định bà là nguồn năng lượng bất của thế giới ?”

Giọng điện t.ử của hệ thống quy tắc đáp: “Qua rà soát, xác nhận mục tiêu là nguồn năng lượng bất , xin ký chủ nhanh chóng tiến hành thanh trừ.”

Chu Hiển nhanh phản ứng .

Ánh mắt hạ thấp, chằm chằm cái bụng tròn bọc bởi lớp vải thô sơ của phụ nữ. Trên khuôn mặt nhỏ phát triển, biểu cảm của nghiêm túc.

Người phụ nữ lẽ hiểu lầm điều gì đó.

theo ánh mắt của Chu Hiển xuống, mặt tự giác lộ một nụ dịu dàng. Sau đó, bà chủ động nắm lấy tay , nhẹ nhàng đặt lên cái bụng cao to của :

“Sờ thử .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-sam-vai-chong-cu-sap-roi/chuong-234.html.]

Bà mở đôi môi khô khốc, nụ mang theo sự ấm áp thuần túy, cùng với sự mong chờ về một sinh mệnh mới: “Đừng sợ, bên trong một em trai hoặc em gái nhỏ đó. Hai đứa thể làm quen với .”

Chu Hiển: “…”

Quần áo phụ nữ cũ nát, nứt vài lỗ hổng, căn bản thể che cái bụng lớn. Thế nên, bàn tay nhỏ hơn một chút của Chu Hiển chạm da thịt của bà.

Cảm giác lòng bàn tay làm cả Chu Hiển cứng đờ.

Đó là một cảm giác kỳ diệu thể diễn tả bằng lời.

Dưới lớp da đầy đàn hồi là lớp thịt và m.á.u thịt đầy đặn ấm áp. Điều càng làm các đầu ngón tay Chu Hiển tê dại ngay lập tức là -- ngay tại chỗ bàn tay ấn xuống, một cái nhô lên nhỏ bé, dùng sức đẩy lên!

Giống như một trái tim nhỏ đang đập lòng bàn tay .

Ấm áp. Mềm mại. Nhịp đập của một sinh mệnh sống động.

Người phụ nữ rộ lên, âm thanh rung động truyền qua cái bụng đến bàn tay Chu Hiển: “Đứa bé đang chào cháu đó.”

Trong khoảnh khắc, Chu Hiển chỉ cảm thấy một luồng điện truyền khắp cơ thể từ vùng da chạm . Ngay đó, một sự cay đắng và khát khao xa lạ lặng lẽ siết chặt trái tim .

Anh đơ ở đó, bàn tay nhỏ dán vùng da ấm áp và mềm mại , ngẩn lâu, lâu.

“…”

Cảnh tượng chợt vặn vẹo, phai màu.

Tiềm thức như một chiếc kéo, cắt những cảnh trong mơ vốn liên kết càng thêm rách nát. Khói s.ú.n.g trong khu ổ chuột, nụ mặt phụ nữ, cùng với làn da ấm áp lòng bàn tay, tất cả hình ảnh như một bộ phim axit ăn mòn, nhanh chóng tan rã và bóc tách.

Thay thế, là một phòng tắm chật hẹp.

Trong khí tràn ngập hương quýt.

Ánh đèn màu vàng ấm mờ ảo.

Người mắt biến thành thiếu niên trắng bệch cuộn tròn trong bồn tắm.

Tóc y ướt sũng, vài sợi dính má. Trên mặt mang theo một nụ gần như hồn nhiên. Đôi mắt ngập nước, giống như hắc diệu thạch phủ một lớp sương mù, đang chuyên chú Chu Hiển.

Y luôn Chu Hiển, dời mắt.

“Rào.”

Thiếu niên dậy, nước lăn xuống đầy sàn.

Y cúi gần, da thịt ánh đèn và nước lấp lánh một thứ ánh sáng quyến rũ. Sau đó…

Y vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Chu Hiển.

Bàn tay nóng, lòng bàn tay ngâm nước đến nhăn nheo.

Chu Hiển cúi đầu , chút kinh hãi nhận chiếc găng tay của biến . Thiếu niên kéo tay , từ từ đưa nó đến…

“Chỗ ,”

Giọng y thấp và mang theo vài phần e thẹn. Hơi nóng y thở phả vai Chu Hiển: “Anh ơi, chỗ sẹo.”

“…”

Vụt một tiếng.

Chu Hiển mở hai mắt.

Trong phòng một mảnh tĩnh mịch. Trên tủ đầu giường một chiếc đồng hồ phát quang đơn giản, hơn 3 giờ sáng.

Anh dậy từ giường, chỉ cảm thấy gáy và lòng bàn tay đều đầy mồ hôi. Một cơn nóng nảy rõ nguồn gốc khắp .

Giấc ngủ còn mệt hơn cả ngủ.

Chu Hiển kìm tháo găng tay , đó dùng khăn giấy lau lớp mồ hôi dính nhớp trong lòng bàn tay.

lúc .

Anh bỗng nhiên thấy một tiếng động nhỏ.

Ở ngoài cửa.

Là tiếng hít thở.

Rất nhẹ, chậm, giống như một loài động vật nhỏ ngủ đông ban đêm.

Người đến là ai, Chu Hiển thèm nghĩ.

Trong bóng tối, cúi đầu, tiếp tục lau mồ hôi. Khăn giấy nhanh trở nên nhăn nhúm. Động tác vứt thùng rác dường như cũng mất sự thờ ơ và bình tĩnh thường ngày.

Bốn giờ.

Năm giờ.

Năm giờ rưỡi.

Tiếng hít thở ngoài cửa giống như cái bóng, chui trong phòng qua khe cửa. Chu Hiển bận tâm, nhưng cũng ngủ , đành tựa đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.

Nửa giờ nữa trôi qua.

Sáu giờ đúng.

Ngoài cửa vang lên vài tiếng gõ cửa đều đặn, giọng của Giang Ký Tuyết cũng chui qua khe cửa, mang theo vài phần sợ hãi: “Anh ơi, dậy ? Bên ngoài tiếng động lạ, một em ngủ …”

Mặt Chu Hiển lạnh tanh.

Tiếng động lạ gì chứ.

Chính em là lạ nhất đó.

“Cốc cốc cốc.”

Bên ngoài vẫn đang vang lên.

Chu Hiển tiếng gõ làm nổi cáu, vén chăn xuống giường, mở cửa một khe nhỏ.

Đèn tường hành lang tỏa ánh sáng mỏng manh. Giang Ký Tuyết mặc chiếc áo dài tay và quần dài mà mua cho y hôm qua, cạnh cửa. Y ôm một chiếc gối, gần như vùi nửa khuôn mặt đó, chỉ để lộ một đôi mắt.

Đôi mắt ướt sũng, chứa đầy sự kinh hoàng và bất an.

Chu Hiển và y bốn mắt , “Làm gì?”

Giang Ký Tuyết lẩm bẩm nhỏ giọng: “Em thể ở cùng ?”

Chu Hiển cũng nghĩ thế nào. Anh chỉ lạnh mặt mà chặn cửa , trông ý định cho Giang Ký Tuyết , trong giọng thậm chí còn ẩn chứa hai phần giận lây:

“Không .”

“Sợ thì thể đưa em về nhà.”

Lời dứt, khí chợt đông .

Một giây.

Hai giây.

Ngón tay của Giang Ký Tuyết thon dài. Lúc , y đang nhéo sâu trong chiếc gối y ôm với một tốc độ chậm.

Lớp vỏ gối chịu nổi sức nặng, nắm chặt đến mức nhăn nhúm.

Ngay đó, Giang Ký Tuyết từ từ ngẩng đầu.

Ánh sáng mờ nhạt dừng mặt y.

Tất cả sự kinh hoàng, bất lực, ngây thơ ban đầu… giống như những vệt sáng bong tróc, cuối cùng lộ sự thật bên .

Trên khuôn mặt trắng bệch và tinh xảo đó, biểu cảm ngoan ngoãn biến mất còn một chút dấu vết. Giữa hai lông mày Giang Ký Tuyết dường như ngưng kết một tầng u ám thể hòa tan, giống như đám mây đen cơn bão.

Y mím môi thành một đường thẳng còn chút máu.

Điều càng khiến giật hơn là đôi mắt .

Sự ướt át trong đó còn một chút nào. Thay thế, là một sự cố chấp còn đậm đặc hơn cả sương mù lam ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu .

Giang Ký Tuyết chuyện, gằn từng chữ một.

“… Anh ơi.”

“Là trêu chọc em , quên ?”

Chu Hiển chằm chằm y, trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng hít khí lạnh của hệ thống, sóng âm điện t.ử phập phồng, như thể gặp một chuyện kinh thiên động địa nào đó, hận thể c.ắ.n 800 hạt dưa một lúc:

“Ôi ơi.”

“Ký chủ, dính tiểu quỷ nam !”

Loading...