Hệ Thống Chuyên Trị Các Công Đã Trói Định - Chương 94: (phiên Ngoại)
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:05:11
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mặt trời như dát vàng lên mặt biển, hải âu trắng chao liệng, bên bờ biển tận hưởng thời gian thoải mái dễ chịu.
Cách đó xa là từng tòa nhà màu trắng.
Tòa nhà sát biển nhất, ở vị trí cao nhất, cửa sổ treo chuông gió vỏ sò. Một bóng xuất hiện gần cửa sổ, đặt một lọ hoa xinh lên bệ cửa.
Nhậm Phong về phía biển rộng.
Hai năm , cuộc chiến giữa nhân loại và quái vật rốt cuộc cũng kết thúc. Khi đó nhân loại sở hữu 6 cứ điểm diện tích rộng lớn, thể đ.á.n.h ngang ngửa với quái vật.
Ngay khi tưởng rằng sẽ tiếp tục c.h.é.m g.i.ế.c với quái vật sinh tồn, quái vật bắt đầu thoái hóa, cuối cùng biến trở về hình dáng ban đầu của chúng.
Động vật vẫn là động vật nhân loại quen thuộc.
Thực vật cũng vẫn là thực vật nhân loại quen thuộc.
Cuộc chiến giữa nhân loại và quái vật rốt cuộc chấm dứt.
Gió biển thổi chuông gió leng keng. Nhậm Phong hồi tưởng lúc bọn họ rời khỏi thị trấn, ban đầu định tìm kiếm Trần Tối và Tiểu Bạch Tuộc, nhưng đó bọn họ vẫn lượt gia nhập cuộc chiến giữa nhân loại và quái vật.
Đó là điều thể tránh khỏi.
Khi bạn là một con sinh tồn ở thế giới , khi bạn ở tình cảnh như , bạn chỉ thể lựa chọn cùng nhân loại chiến đấu.
Người bên bờ biển thỉnh thoảng chạy xuống biển, còn đang lướt sóng.
Đây là vùng biển lớn nhất thế giới.
Nhậm Phong luôn cảm thấy gần biển một chút chính là gần Trần Tối và Tiểu Bạch Tuộc một chút.
Hắn rời khỏi cửa sổ, xuống lầu.
Dưới lầu là quán cà phê của bọn họ. Hồ Nguyệt đang pha cà phê quầy bar, thấy xuống liền chào hỏi.
Hồ Nguyệt: “Hôm nay thời tiết thật đấy ~”
Nhậm Phong: “ , dọn hoa ngoài .”
Hôm qua mưa to, liền dọn hết hoa cỏ trong.
Quán cà phê chủ yếu do hai bọn họ trông coi. Cao Cường làm nhân viên cứu hộ ở đội cứu hộ bờ biển, Hồ Tuyết là thị trưởng của thị trấn .
Nhậm Phong thật sự bội phục nàng. Tuy rằng đến cuối cùng nàng cũng thức tỉnh dị năng, nhưng trừ việc dị năng thì nàng thật sự mạnh. Trước khi quái vật biến mất nàng cũng dựa năng lực trở thành đội trưởng.
Hiện tại trở thành thị trưởng thậm chí thể là đại tài tiểu dụng.
Nhậm Phong dọn chậu hoa cuối cùng , đỡ cành hoa, ngẩng đầu, thứ gì đó bóng loáng làm lóa mắt .
Hắn đảo mắt . Dưới ánh mặt trời, nửa bức tường xuất hiện một con bạch tuộc nhỏ màu hồng phấn. Vừa là cái đầu tròn vo trơn bóng của nó phản quang làm lóa mắt .
Tiểu Bạch Tuộc tròn xoe, đôi mắt to đen láy chằm chằm Nhậm Phong.
Nhậm Phong gần như c.h.ế.t máy.
Bình tĩnh Tiểu Bạch Tuộc, chỉ trái tim đang đập thình thịch kinh hoàng, m.á.u đang gia tốc lưu chuyển.
Tiểu Bạch Tuộc vung xúc tua quấn lấy cành cây cửa, hình rung lên liền nhảy mất.
Nhậm Phong hồn, hoảng loạn sốt ruột đuổi theo.
Hồ Nguyệt nghiêng đầu nghi hoặc Nhậm Phong đang chạy về phía xa bên ngoài.
Sao ?
Nàng chút yên tâm. Lâu như cũng tìm Trần Tối và Tiểu Bạch Tuộc, Nhậm Phong thực vẫn luôn buồn bã mất mát.
Hồ Nguyệt rời khỏi cửa hàng, nhờ chủ quán bên cạnh trông giúp một chút, vội vội vàng vàng theo, đồng thời gửi tin nhắn cho Hồ Tuyết và Cao Cường.
Tiểu Bạch Tuộc nhảy tưng tưng chạy xa. Môi trường thị trấn , lượng đông, cho dù thấy Tiểu Bạch Tuộc còn tưởng là món đồ chơi gì đó.
“Tiểu Bạch Tuộc!”
Nhậm Phong gọi, đuổi theo.
Hồ Nguyệt phía : Anh Nhậm gọi Tiểu Bạch Tuộc ?
Đi qua đám đông náo nhiệt, Tiểu Bạch Tuộc nhảy con đường nhỏ gần núi rừng.
Cây cối rợp bóng, gió nhẹ đưa hương hoa.
Nhậm Phong đuổi theo bỗng nhiên dừng bước. Hắn chôn chân tại chỗ, đôi mắt thẳng trong bóng râm.
Thời gian đình trệ.
Tiểu Bạch Tuộc rơi lòng bàn tay nọ, đó nọ chậm rãi đầu . Nhất cử nhất động của trong mắt Nhậm Phong đều thành chuyển động chậm, lay động tiếng lòng , làm phát điên thét lên cũng thất thanh rống, còn qua túm cổ áo hỏi chạy , hoặc là chỉ ôm một cái một câu mừng về.
Người đàn ông cao lớn ánh mặt trời đỏ hoe hốc mắt.
Hồ Nguyệt đuổi theo , là Trần Tối và Tiểu Bạch Tuộc!
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nàng gọi, vội vàng dùng tay che .
Cơ hội nên để cho Nhậm Phong, thời gian cũng nên để cho Nhậm Phong. Nàng lui chỗ quá bắt mắt, lén lút chảy nước mắt , bay nhanh gửi tin nhắn cho Hồ Tuyết và Cao Cường, báo cho bọn họ tình hình.
Ánh mặt trời lá cây cắt vụn thành quầng sáng rơi Trần Tối. Hắn trông gì đổi, trong mắt mang theo ý ôn nhu thể làm tan chảy lòng Nhậm Phong.
Bất quá cẩn thận , thể nhận hốc mắt cũng phiếm hồng.
Gió lướt qua ngọn tóc Trần Tối thổi qua môi Nhậm Phong. Đôi môi động vài cái mới mở miệng, đầu tiên mở miệng thế mà thể thuận lợi phát âm thanh.
Trần Tối về phía Nhậm Phong.
Từng bước một, bước từ bóng râm, mang theo chút áy náy đến mặt Nhậm Phong.
Động tác ôm Nhậm Phong trông thì nhẹ, nhưng thực tế là gắt gao ôm chặt lấy .
Khoảnh khắc đó, hai trái tim an .
Nhậm Phong cũng rốt cuộc phát âm thanh: “Không về nhà mà ở đây làm gì?”
Tự nhiên, như thể Trần Tối chỉ là ham chơi bên ngoài tìm .
Trần Tối áp đầu đầu , tóc mai chạm : “Anh đang nghĩ gì, em mới sẽ giận .”
Nước mắt rơi xuống từ mắt Nhậm Phong, dùng sức ôm Trần Tối như ôm lấy báu vật hiếm .
“Anh về .”
“Em sẽ giận .”
Cái gì cũng cần , chỉ cần về là .
Trần Tối hít sâu một : “Cảm ơn.”
Hắn nghiêng đầu hôn lên tóc Nhậm Phong.
Cao Cường và Hồ Tuyết dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Ba lén lút nấp ở đó, ôm đầu tiếng động lớn.
“Xin , để em đợi lâu.”
“Không lâu, về đúng lúc lắm, quái vật còn nữa.”
Nhậm Phong ngẩng đầu, lo lắng: “Thương thế của thế nào? Khỏi ? Còn Tiểu Bạch Tuộc?”
Hắn quá sốt ruột đều quên mất, đảo mắt tìm Tiểu Bạch Tuộc. Tiểu gia hỏa ở đầu Trần Tối, liếc mắt một cái liền thấy nhiều xúc tua.
Đếm thử, là 8 cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-chuyen-tri-cac-cong-da-troi-dinh/chuong-94-phien-ngoai.html.]
Vậy khi đó con bạch tuộc lớn ở thị trấn là Trần Tối.
“Xúc tua của ……”
“Còn ở đây.”
Trần Tối nâng cái đầu đang cọ tới cọ lui của : “Đều còn ở đây, hồi phục .”
Tuy rằng , nhưng tận mắt thấy Nhậm Phong vẫn yên tâm.
“Anh biến trở về bạch tuộc em xem nào.”
Trần Tối lau nước mắt cho Nhậm Phong: “Về nhà cho em xem, ở đây nếu khác thấy, còn tưởng quái vật tới.”
Cũng lý.
Nhậm Phong nắm lấy tay , mười ngón đan chặt, sốt ruột hoảng hốt dẫn về nhà.
Khi qua chỗ nhóm Hồ Tuyết, mấy tên còn trốn.
Trần Tối: “Sao thế? Còn hoan nghênh bạn cũ ?”
Hắn mở miệng, ba dừng , lao về phía . Cao Cường quả thực giống gấu túi ôm lấy Trần Tối: “Lão Trần a, rốt cuộc cũng về ……”
Hồ Nguyệt dựa cánh tay Trần Tối, dùng tay áo Trần Tối lau nước mắt: “Trần ca, Tiểu Bạch Tuộc các thật sự là quá .”
Hồ Tuyết bình tĩnh một chút, vỗ vỗ vai Trần Tối: “Hoan nghênh trở về.”
Trần Tối bọn họ, lòng tràn đầy vui sướng: “Tôi về .”
Tiểu Bạch Tuộc lóe sáng lên sàn, dùng ngón tay đập tay với nó từng cái một.
Hồ Nguyệt: “Em làm nhiều quần áo cho Tiểu Bạch Tuộc, chúng mỗi ngày một bộ.”
Tiểu Bạch Tuộc vỗ vỗ đầu nàng.
Mọi về, ai cũng nhiều lời với Trần Tối, dọc đường ríu rít. Cảm xúc của Hồ Nguyệt và Cao Cường định nhất, chốc chốc chốc chốc .
Nhậm Phong còn là cẩn thận kiểm tra Tiểu Bạch Tuộc, một cái giác hút cũng buông tha.
Tiểu Bạch Tuộc lấy khuôn mặt nhỏ cọ cọ ngón tay .
Nhậm Phong nghĩ vật nhỏ nhất định chính đáng yêu.
Về đến nhà, Nhậm Phong sốt ruột kéo Trần Tối lên lầu, ngay cả nguyên nhân cũng giải thích.
Ba Hồ Tuyết ngẩn lầu, đó nghĩ tới cùng một sự kiện, , điểm……
Hắc hắc hắc.
Bọn họ hiểu, tiểu biệt thắng tân hôn.
Chỉ Tiểu Bạch Tuộc theo lên, trực tiếp nhảy lên chuông gió.
Trần Tối: “Em như sẽ hiểu lầm em là sốt ruột cùng làm chuyện .”
Nhậm Phong hiện tại nhưng tâm tư đùa với : “Em xem xúc tua của .”
Trần Tối làm lo lắng cho dù chỉ một giây, nhanh chóng biến trở về hình thái bạch tuộc.
Nhậm Phong ôm xúc tua đếm từng cái một.
8 cái.
Quả nhiên một cái cũng thiếu.
“Thật lừa em.” Trần Tối ở hình thái bạch tuộc mở miệng. Hắn xuống mép giường, một cái xúc tua quấn lấy eo Nhậm Phong kéo đây, đặt lên một cái xúc tua khác, thật giống như trong lòng .
“Em gầy.”
Lại một cái xúc tua chui trong quần áo Nhậm Phong, vòng quanh thể quấn quanh, cẩn thận cảm nhận từng tấc cơ thể Nhậm Phong.
“Gầy nhiều.”
Ngữ khí Trần Tối để lộ vẻ đau lòng.
Ngạo Thiên: [Xin , lúc làm sống ảnh hưởng quá lớn đến thế giới , nếu tạm dừng sẽ làm thế giới lập tức sụp đổ, chúng cần thiết tiến hành duy trì định ngay lập tức, khiến các chia lìa lâu như .]
Trần Tối: [Đừng xin , là nên cảm ơn với .]
Trần Tối: [Cậu là hệ thống nhất thế giới, đang dỗ .]
Ngạo Thiên: [Tôi , , quấy rầy các .]
Bàn tay to của Nhậm Phong cũng sờ soạng xúc tua Trần Tối, chỗ nắn nắn, chỗ xoa xoa, cảm giác xúc cảm gì đổi.
Nhìn cái mặt bạch tuộc lớn , vẫn là mặt Trần Tối hơn.
“Biến trở về .”
“Là biến về bộ? Hay là chỉ nửa biến về?”
Thật , còn thể lựa chọn.
Là yêu thích xúc tua, Nhậm Phong lựa chọn cái thứ hai, như thể thấy mặt Trần Tối thể sờ xúc tua.
Nửa của Trần Tối biến trở về.
Nhậm Phong cẩn thận Trần Tối: “Anh gầy, gầy là .”
Tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Trần Tối, đôi mắt thâm tình trán Trần Tối, mắt Trần Tối, mũi Trần Tối, về phía miệng Trần Tối.
Ngón tay vuốt ve qua.
“Anh còn sẽ biến mất ?”
Trần Tối há mồm ngậm lấy đầu ngón tay : “Sẽ , chúng sẽ cả đời vĩnh viễn ở bên .”
“Không.”
“Chúng sẽ ở vô thế giới, mấy đời vẫn luôn ở bên .”
Nhậm Phong lời của chọc , rút tay , hôn lên.
Ngay từ đầu nụ hôn của hai đều ôn nhu, kể tình ý triền miên vô tận.
nỗi nhớ nhung quá mãnh liệt, cần biểu đạt kịch liệt hơn.
Vì thế nụ hôn trở nên càng thêm hung hãn, hận thể nuốt chửng lẫn bụng.
Xúc tua cũng vị trí chính xác tiên.
Nhẹ chọc.
Hai kết thúc nụ hôn khi hít thở thông, như cũ tham luyến cọ chóp mũi.
“Anh ở đây, tự làm qua ?”
“Ân.”
“Nghĩ đến làm đấy.”
Mỗi Nhậm Phong trêu chọc đều mạng.
Xúc tua trực tiếp chui , lâu giác hút tàn nhẫn hút, Nhậm Phong c.ắ.n một cái vai Trần Tối.
Trần Tối vui vẻ chịu đựng.