Hệ Thống Chuyên Trị Các Công Đã Trói Định - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:12:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Hôi Tuyết rơi nước mắt, phản ứng mạnh nhất chính là Ô Bạch.
Đôi mắt báo ngơ ngác chớp hai cái, sợ hãi lùi phía : "Cái liên quan đến nhé, con sói nhỏ tuyệt đối dọa . Tôi đây, chúng đ.á.n.h tiếp!"
Ô Bạch chạy vèo một cái, sợ chậm một bước là ăn vạ ngay.
Thế thì oan ức quá.
Trần Tối và Hôi Tuyết thèm để ý đến . Hôi Tuyết thắc mắc tại rơi nước mắt, đầu hình như cũng đau đến mức , là dù chịu vết thương nặng hơn cũng từng vì đau.
Trần Tối giọt nước mắt vương mặt Hôi Tuyết, bỗng thấy xót xa lạ thường.
Y bế Hôi Tuyết nhỏ bé lòng, đặt lên đùi vỗ nhẹ từng chút một: "Đã xảy chuyện gì ?"
Y từng thấy Hôi Tuyết trông đau đớn như thế bao giờ.
Hôi Tuyết rõ , đối với một con sói như thì chuyện đó quá phức tạp, ấp úng hồi lâu cuối cùng cũng chỉ một câu: "Tôi thích tên của ."
Một câu trả lời ngoài dự tính của Trần Tối, trong đầu con sói nhỏ đang nghĩ gì nữa.
may là hiện tại trông vẻ .
Bữa tiệc đón gió cho họ phong phú đơn giản. Phong phú vì nhiều thịt, đơn giản vì chỉ mỗi thịt.
Lũ báo tụ tập một chỗ.
Lão Báo Vương sức khỏe nên tham gia, do Nhị đại gia của Trần Tối chủ trì.
Nhị đại gia giơ một cái chân hươu lên: "Tiểu Nhất của chúng về !"
Lũ báo đồng loạt gầm vang chúc mừng y trở về. Xem đối với vị báo nhị đại đều hữu hảo. Trần Tối đàn báo tụ tập từ thời cụ cố của nguyên chủ, bao nhiêu năm qua lũ báo trừ khi c.h.ế.t chứ từng tách rời, cứ thế truyền từ đời sang đời khác.
Tình cảm vô cùng sâu đậm.
Bữa tiệc chính thức bắt đầu, chẳng qua Trần Tối thực sự thể nuốt nổi những miếng thịt tươi còn đỏ hỏn .
"Mọi ——"
Y lên tiếng, đều về phía y.
Trần Tối: "Mấy ngày nay ở bên ngoài học một bản lĩnh thể làm cho đồ ăn ngon hơn. Tôi sẽ biểu diễn cho xem. Sẽ dùng đến một thứ gọi là lửa, đừng sợ nhưng cũng đừng chạm , vì lửa nóng."
Mọi tò mò chờ đợi.
Thấy Trần Tối trong hình thái thú nhân búng tay một cái, đầu ngón tay liền như làm phép hiện ngọn lửa, trở thành ánh sáng duy nhất màn đêm.
Trong phút chốc, đàn báo trở nên xôn xao, đứa nào gan lớn thì tiến gần, đứa nào nhát gan thì lùi .
Hôi Tuyết Trần Tối, nhờ ngọn lửa đó mà y trông như một ngôi rụng xuống đất, rực rỡ vô cùng. Thật luôn thấy động tác tạo lửa của Trần Tối ngầu.
Hắn đó gọi là búng tay.
Chỉ lén học theo dáng vẻ của Trần Tối mà chà xát ngón tay, đương nhiên là chẳng gì hiện cả.
Trần Tối chỉ huy việc nướng thịt. Dù y dặn dặn nhưng vẫn con báo tò mò chạm lửa, khi bỏng thì mới ngoan ngoãn hơn. cũng những đứa mạch não kỳ lạ, ví dụ như Ô Bạch, cứ nhất quyết thử xem lửa nóng thế nào, kết quả là lớp lông trắng móng cháy sém một mảng.
Hắn kêu oai oái, vang.
Khi mùi thịt nướng bắt đầu lan tỏa, im lặng hẳn.
Trần Tối dạy họ cách nướng, nướng đến mức nào thì chín. nhiều con báo lấy cớ nếm thử xem chín , nếm từ đầu đến cuối, đến khi thịt chín thật thì chỉ còn một miếng to bằng bàn tay.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhờ ngọn lửa Trần Tối mang đến, đêm nay nơi tụ tập của họ náo nhiệt lạ thường.
"Ợ ——"
Hôi Tuyết bên trong ngừng nấc cụt. Hắn lũ báo nhồi nhét cả đêm, ngại từ chối lòng của nên ăn đến mức cơ bụng sắp biến mất luôn .
Lúc hình chữ X đất, cái bụng căng tròn.
Tay Trần Tối đặt lên đó, xoa vòng tròn theo chiều kim đồng hồ cho : "Sao ăn nhiều thế?"
Hôi Tuyết: "Thịt tối nay, ợ —— ngon quá mà, ợ ——"
Trần Tối làm cho bật . Nhắm mắt chỉ tiếng, con sói ngủ bên cạnh y biến thành một con gà cục tác .
——
Trần Tối dậy sớm, việc đầu tiên là thăm cha đang bệnh nặng của . Dù mượn phận của nguyên chủ, y thấy cũng cần gánh vác phần trách nhiệm .
Chưa kịp vòng qua khúc quanh sườn núi, y thấy cha bệnh nặng của đang xếp bằng đá, ăn uống ngon lành, ăn đến là hăng, khác hẳn với dáng vẻ chỉ còn thoi thóp ngày hôm qua.
Ăn xong ông còn vận động gân cốt một hồi, vung móng đầy lực, tốc độ nhanh nhẹn.
Trần Tối lùi , suy nghĩ một chút là hiểu ngay chuyện gì. Y lũ báo vẫn còn đang say ngủ, coi như chẳng gì, rừng, một lát mang về nhiều lá cây siêu to.
Lũ báo thức dậy chào hỏi y.
Hôi Tuyết từ lúc tỉnh dậy luôn tìm y, thấy y xong thì nỗi bất an trong mắt tan biến, chạy đến bên cạnh y: "Anh ? Anh lấy mấy cái lá làm gì?"
"Làm rèm."
Lại là thứ Hôi Tuyết hiểu, rèm là cái gì?
"Có việc gì làm ?" Hắn cứ quẩn quanh bên cạnh Trần Tối, từ lúc Trần Tối về từng rời xa y quá một bước, chẳng khác nào cái đuôi của y .
Trần Tối đưa lá cây cho : "Lau sạch mấy cái lá ."
Hôi Tuyết nhận nhiệm vụ.
Trần Tối bắt đầu cắm những cành cây xuống đất nơi ở. Trong lúc đó thỉnh thoảng con báo gần hỏi y đang làm gì? Có cần giúp ? Dù Trần Tối cần giúp, vẫn mấy đứa ở xem y định làm gì.
Trần Tối cắm xong cành cây cuối cùng, khi lùi thì va thứ gì đó. Y đầu thấy Hôi Tuyết đang ôm đống lá cây, ngẩng đầu y: "Lá lau sạch , làm gì tiếp đây?"
Cái đuôi vẫy qua vẫy .
Trần Tối thấy thật đáng yêu, liền nhận lấy đống lá: "Đi tìm ít hoa về đây."
"Được!"
Hôi Tuyết vui vẻ tìm hoa, còn liếc lũ báo đang rảnh rỗi một cái, mang theo chút kiêu ngạo nhỏ vì việc làm còn họ thì ~
Dù Trần Tối liên tưởng Hôi Tuyết với A Dã, nhưng Hôi Tuyết thực sự ngày càng giống A Dã.
Chẳng lẽ sói càng nuôi thì càng ngây thơ hoạt bát và dính ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-chuyen-tri-cac-cong-da-troi-dinh/chuong-194.html.]
Y bắt đầu treo những chiếc lá lên khung gỗ.
Hôi Tuyết tìm hoa trong rừng. Hoa trong rừng nhiều, tìm những bông nhất mang về cho Trần Tối. Hắn chui một bụi cỏ để hái những bông hoa dại mặt đất.
"Không Tiểu Nhất bao giờ mới phát hiện nhỉ?"
"Lão đại cũng là bất đắc dĩ mới giả bệnh để lừa nó về."
Hôi Tuyết đang bụi cỏ che khuất liền dừng động tác, ngẩng đầu qua kẽ hở bụi cỏ. Là một con báo và một con công, nhớ họ là một đôi.
" , ai mà nỡ để con lang thang bên ngoài, sống c.h.ế.t rõ chứ. Tôi thấy Tiểu Nhất về chín chắn hơn , chắc nó sẽ hiểu thôi."
"Ý của lão đại hình như là định vì Tiểu Nhất về nên tâm trạng lên, bệnh cũng từ từ khỏi luôn."
Hai họ xa dần.
Hôi Tuyết ngờ một bí mật lớn như .
Trần Tối treo xong lá thì Hôi Tuyết mới ôm một đống hoa về. Tâm trạng còn hưng phấn như , chỉ lặng lẽ làm việc.
Bận rộn cả ngày, nơi tụ tập của đàn báo thêm một gian riêng tư ngăn cách bằng lá và hoa, từ bên ngoài thấy bên trong.
Mọi thực sự hiểu, nhưng con báo thấy Trần Tối làm cái khá nên cũng bắt đầu học theo.
"Mấy món bảo bối của ngươi thể để ở đây." Trần Tối chỉ cái hốc tường y đục vách đá.
Hôi Tuyết vốn còn tò mò cái đó dùng làm gì, Trần Tối , ánh mắt Trần Tối đầy vẻ sùng bái và thể tin nổi, y thể thông minh đến thế chứ!
"Mấy cái đều dùng ?"
"Ừm, đều cho ngươi dùng hết."
Hôi Tuyết phấn khích lao về phía Trần Tối, biến thành sói đè Trần Tối xuống, vươn lưỡi l.i.ế.m y, dùng cái đầu lông xù cọ y.
Trần Tối thực sự chút phân biệt , là sói đều như ? Hay đơn giản là Hôi Tuyết giống A Dã?
Trong phút chốc như trở về những ngày chung sống với A Dã.
Con sói nhỏ luôn quấn lấy y vẫn còn sống.
Hôi Tuyết l.i.ế.m mặt Trần Tối thêm một cái nữa mới sực nhận đang làm gì. Con sói nhỏ Trần Tối "vèo" một cái nhảy xa, lưng về phía y cầm lấy những món quà tặng, từng cái một xếp lên hốc tường.
Giả vờ như lúc nãy chẳng chuyện gì xảy , lẩm bẩm: "Cái để đây, cái để đây..."
Trần Tối Hôi Tuyết với ánh mắt đầy vẻ phiền não. Cứ thế y sẽ nghi ngờ tình cảm của dành cho A Dã mất.
Y thừa nhận ở phương diện nào đó chút biến thái, nhưng tuyệt đối phương diện .
Hôi Tuyết là Hôi Tuyết, A Dã là A Dã.
Hôi Tuyết ngủ , nghĩ về bí mật , chắc nên cho Trần Tối ?
Cha y và thực là ý , sống cùng sẽ an và bầu bạn.
Sói là loài sống theo bầy nên hiểu.
Hắn cũng mong Trần Tối thể ở , nhưng sợ Trần Tối sự thật sẽ chọn rời .
Hôi Tuyết nghĩ đến đau cả đầu, quyết định gác chuyện đó .
Hắn về phía hốc tường, thận trọng dậy, đổi vị trí của một món đồ.
Lại xuống.
Một lát dậy, đặt món đồ đổi về chỗ cũ.
Hôi Tuyết cứ loay hoay mãi, đây đều là những thứ quý giá, nhất định xếp cho thật .
Đôi mắt màu xanh lục sáng lấp lánh trong đêm tối chằm chằm đó.
Lại một nữa dậy thì eo đuôi báo quấn lấy, kéo trở lòng Trần Tối.
Trần Tối vẫn mở mắt, lười biếng lên tiếng: "Không ngủ , còn loay hoay cái gì?"
Hôi Tuyết: "Làm thức giấc ?"
Trần Tối lúc mới mở mắt: "Mấy thứ đó hôm nay ngươi loay hoay tám trăm , còn loay hoay nữa là hỏng đấy."
Hôi Tuyết bĩu môi, , động nữa.
Hắn Trần Tối, nghĩ đến vấn đề tạm gác . Dù chắc là , nhưng chắc chắn bí mật giấu Trần Tối.
"Tôi chuyện với ."
"Chuyện gì?"
Tay Trần Tối đặt lên tai Hôi Tuyết, vân vê nghịch ngợm.
"Thực ... cha bệnh ." Hắn lo Trần Tối sẽ xông lên ngay, liền lập tức ôm chặt lấy y.
" ông lừa là vì về, ông lo ở ngoài sống , ông nhớ ."
Trần Tối: "Sao ngươi ?"
Hôi Tuyết kể cho y chuyện xảy lúc hái hoa: "Thực đều nhớ , tuy lừa chút khó chịu nhưng vẫn hơn là cha thực sự bệnh sắp c.h.ế.t, đúng ."
Trần Tối trầm mặc với vẻ mặt nghiêm nghị, Hôi Tuyết càng ôm y chặt hơn.
Hồi lâu , Trần Tối thở dài: "Ngươi cũng đúng, vẫn hơn là thực sự bệnh."
Hôi Tuyết lúc mới dám nới lỏng tay một chút.
Trần Tối buông tay đang nhéo tai , áp má : "Cảm ơn ngươi cho ."
Cái đuôi của Hôi Tuyết vẫy lên, xem làm đúng .
Hắn nhưng mím môi nhịn .
Thật đáng yêu.
Trần Tối vô thức tiến gần, hôn lên, ngậm lấy đôi môi đang mím chặt của .
Hôi Tuyết ngây : "Anh làm gì mà c.ắ.n thế?"
Hắn trưng vẻ mặt như chịu uất ức.