Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 242: Chúng Tôi Chỉ Là Người Qua Đường
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:58:20
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhiệm vụ của chúng là cần đưa qua đường chọn tới địa điểm chỉ định, do qua đường chọn lựa chọn món đồ mua. Đợi đến khi trò chơi kết thúc, đội nào mua đồ giá trị cao nhất sẽ thắng.”
Trình Hi giảng giải quy tắc nhiệm vụ cho Thu Thủy và Lâu Vũ Thần.
La Dương bên cạnh phụ họa: “Đương nhiên, tiền giới hạn, và chúng chỉ thể thanh toán một . Lúc xuất phát, mỗi đội đều rút một chiếc phong bì, trong phong bì đựng tiền dùng để mua đồ .”
“Nếu món đồ giá quá cao, cuối cùng thể thanh toán thì nhiệm vụ coi như thất bại. nếu thanh toán thành công, và cuối cùng giá trị món đồ mua là cao nhất, chúng sẽ thắng. Đồ các bạn mua và đồ các đội khác mua, các bạn thể mang hết.”
Thu Thủy xong liền gật đầu.
Nói nhiều như , thực chất là để qua đường họ đoán tiền trong phong bì .
Đoán trúng thì thanh toán thành công.
Đoán sai thì chẳng gì.
“Cuối cùng thanh toán nhất định dùng tiền trong phong bì của các bạn ?”
Thu Thủy thầm nghĩ, ai mà trong phong bì của các đựng một đồng bạc lẻ nào .
Nếu quy định bắt buộc chỉ dùng tiền trong phong bì để thanh toán thì trò chơi ngay từ khâu rút phong bì thua .
Cũng chẳng cần thiết chơi nữa.
Nghĩ thì đạo diễn của Thử Thách Đường Phố chắc sẽ thiết kế loại nhiệm vụ vô vị như .
Dù cũng cần tỷ lệ xem mà.
Trình Hi : “Đương nhiên . Nếu các bạn sẵn lòng thì cũng thể tự thanh toán. Cuối cùng thắng cuộc thi thì đạo diễn thể tiền mua đồ cho các bạn. Đồ các bạn cũng thể mang .”
“ làm là rủi ro, vì chỉ đội chúng mới thể làm . Nếu các bạn tự thanh toán mà thắng cuộc thi thì tiền mua đồ đạo diễn sẽ thanh toán . Vì nhất đừng làm thế.”
Trình Hi tuy hiện tại là trưởng nhóm nhạc nữ đang hot, trở thành minh tinh nghệ sĩ nổi tiếng trong nước. cô cũng là đứa trẻ xuất nghèo khó.
Vì cô sợ Thu Thủy vì thắng nhiệm vụ mà vung tiền quá trán. Do đó nhắc nhở Thu Thủy .
Bởi vì theo cô thấy, Thu Thủy và Lâu Vũ Thần đều là sinh viên đại học, loại sinh viên đại học như họ chắc chắn nhiều tiền.
Thu Thủy trầm tư: “Được, .”
Trong lòng nghĩ, ngờ hôm nay khỏi cửa còn gặp chuyện thế .
Theo lời La Dương và Trình Hi .
Chỉ cần họ mua đồ đủ đắt thì thể thắng cuộc thi.
Thắng cuộc thi thì tương đương với việc họ mua sắm đồ đạc thanh toán hộ.
Nghĩ thì đúng là chuyện miếng bánh từ trời rơi xuống mà!
Rất nhanh, La Dương và Trình Hi đưa Thu Thủy và Lâu Vũ Thần tới địa điểm nhiệm vụ.
“Phố Tường Vân, 101. Chính là chỗ .”
La Dương chỉ cửa hàng mặt .
Thu Thủy một cái, thật khéo.
Thế mà là cửa hàng của Long Đằng.
Lâu Vũ Thần cũng ngờ địa điểm nhiệm vụ của họ là cửa hàng Long Đằng.
Thu Thủy ghé sát Lâu Vũ Thần, nhỏ: “Vừa , đỡ công chúng thêm chuyến nữa.”
Lâu Vũ Thần gật đầu.
Sau khi Thu Thủy trở thành cổ đông của Long Đằng, mặc dù chỉ là cổ đông nhỏ nắm giữ 5% cổ phần. phía Long Đằng vẫn sắp xếp cho Thu Thủy hai chiếc đồng hồ đặc chế.
Hơn nữa còn đặc biệt rõ là hai chiếc đồng hồ nam kiểu đôi.
Mẫu đồng hồ đó bán ngoài, chỉ cổ đông của Long Đằng mới sở hữu.
Vì chỉ cần đeo chiếc đồng hồ đó bước cửa hàng Long Đằng.
Nhân viên của Long Đằng thể dựa đồng hồ mà nhận cổ đông nhà .
Một quản lý ở trụ sở chính Long Đằng sáng nay gọi điện cho Thu Thủy, hai chiếc đồng hồ đặt may xong .
Lúc họ gọi điện cho Thu Thủy sắp tới thủy hương S Thị bên .
Liền đặc biệt gửi đồng hồ tới cửa hàng bên .
Chính là cửa hàng 101 ở phố Tường Vân .
Thu Thủy và Lâu Vũ Thần vốn định tới đây chơi nên thông báo cho ở trụ sở chính Long Đằng rằng họ sẽ tự tới đây lấy đồng hồ.
Phía trụ sở chính Long Đằng lập tức thông báo cho cửa hàng ở phố Tường Vân.
“Là cửa hàng Long Đằng ?” Trình Hi thẻ nhiệm vụ trong tay một nữa, xác nhận địa chỉ sai liền nhíu đôi mày thanh tú.
“Đạo diễn thế mà bắt chúng đưa tới đây mua sắm? Có nhầm ?”
Cửa hàng Long Đằng bán là đồng hồ Long Đằng và một trang sức kèm đồng hồ.
Trong cửa hàng Long Đằng, ngay cả chiếc đồng hồ rẻ nhất cũng từ năm chữ trở lên.
Ngay cả một món trang sức nhỏ cũng từ bốn chữ trở lên.
“ , đạo diễn hào phóng thế , bắt chúng đưa tới đây mua đồ. Trong phong bì của chúng chắc là chi phiếu chứ?” La Dương há hốc mồm: “Lúc nãy sờ thấy dày lắm, cứ tưởng chỉ mấy trăm tệ.”
“Nếu thực sự là mấy trăm tệ thì đạo diễn chắc chắn sẽ bắt chúng tới đây. Vì trong phong bì thể là chi phiếu . Biết tới sáu chữ chứ. Nếu ông bắt chúng tới cửa hàng Long Đằng.”
Tự cho là đoán đúng đáp án, Trình Hi vui mừng múa may cuồng: “Tuyệt quá, đạo diễn keo kiệt cuối cùng cũng hào phóng một .”
Các khán giả và fan đang xem livestream thấy lời hai liền phun cả nước.
“Sáu chữ ? Thật đúng là dám nghĩ mà!”
“Đạo diễn cũng ác quá, chỉ cho 100 tệ mà bắt họ tới cửa hàng Long Đằng mua đồ. Đó chẳng là công khai hố họ ?”
“Tôi cứ tưởng đạo diễn sẽ bắt họ tới cửa hàng đồng giá 2 tệ, thì cũng là cửa hàng 10 tệ chứ. Kết quả bắt hai họ tới cửa hàng Long Đằng.”
“Thực cũng trách đạo diễn , ước chừng đạo diễn cũng ngờ trong mười mấy cái phong bì, họ rút trúng cái ít tiền nhất.”
“Trong phong bì của họ chỉ 100 Hoa tệ thôi. Với chút tiền đó, ngay cả món trang sức rẻ nhất trong tiệm Long Đằng cũng mua nổi nhỉ?”
“Chắc chắn mua nổi, món trang sức rẻ nhất tiệm Long Đằng cũng từ bốn chữ trở lên.”
“Hahaha, họ còn tưởng trong phong bì của là chi phiếu nữa chứ. Nhìn bộ dạng họ kìa, ai còn tưởng đạo diễn thực sự đưa cho họ tờ chi phiếu sáu chữ thật .”
“Tiểu Dương Dương, Tiểu Hi Hi , tỉnh , các hố bao nhiêu mà khôn thế. Các thừa đạo diễn keo kiệt , ông đột nhiên hào phóng đưa chi phiếu cho các ?”
“Tôi chỉ xem lúc họ móc ‘chi phiếu’ thanh toán sẽ biểu cảm thế nào thôi.”
Khán giả hầu như bộ đều đang hả hê.
“Chào mừng quý khách tới cửa hàng Long Đằng.”
Cửa hàng Long Đằng sớm sẽ tới cửa hàng ghi hình chương trình, nên nhân viên thấy hai minh tinh dẫn theo thợ phim bước cũng quá kinh ngạc.
Trình Hi vung tay một cái, với Thu Thủy và Lâu Vũ Thần: “Hai vị soái ca, hai xem mua món gì thì cứ chọn . Đạo diễn của chúng đưa chi phiếu, tiền trong đó chắc chắn ít . Mua một chiếc đồng hồ rẻ chút chắc là vấn đề gì.”
La Dương cũng dáng một ông chủ lớn, : “ , chỉ cần quá mười vạn (100.000 tệ) là áp hết.”
Trong lòng hai họ nghĩ là, đạo diễn đưa chi phiếu còn bắt họ tới cửa hàng Long Đằng mua sắm, thì tiền chắc chắn nhỏ.
Vì đương nhiên là chọn món đồ đắt nhất trong phạm vi hợp lý.
Thu Thủy hỏi thợ phim bên cạnh : “Các chắc chắn chứ, nếu chúng thắng, tất cả đồ chúng mua các đạo diễn chương trình đều thể thanh toán ? Bao nhiêu tiền cũng ?”
Đạo diễn đang xem livestream dùng bộ đàm với thợ phim: “Bảo , chỉ cần thể thanh toán thành công một , và thắng cuộc thi, sẽ thanh toán hết.”
Đạo diễn thầm nghĩ, dựa 100 Hoa tệ trong tay La Dương và Trình Hi thì mua cái gì?
Hơn nữa hai trẻ tuổi trông đều là sinh viên, chắc chắn cũng thể mua nổi đồng hồ Long Đằng. Trừ khi họ là phú nhị đại.
phú nhị đại thì thể mặc một bộ đồ bất kỳ nhãn hiệu thương hiệu nào như .
Vì đạo diễn tự tin, hai trẻ tuổi thể thắng trò chơi.
Lời của đạo diễn, khán giả trong phòng livestream đều thấy hết.
Lúc phòng livestream của La Dương và Trình Hi là phòng nhân khí cao nhất trong tất cả các đội.
Bởi vì các đội khác rút tiền trong phong bì thực đều nhỏ.
Nhỏ nhất chính là tiền trong phong bì của La Dương và Trình Hi.
Bản đạo diễn cũng ngờ họ rút trúng cái phong bì 100 Hoa tệ đó.
Lại sắp xếp tới một trong ít địa điểm mức tiêu dùng đắt đỏ nhất.
Hai họ thế mà còn lầm tưởng ông đưa cho họ một tờ chi phiếu.
Lúc các khán giả trong phòng livestream hầu như đều đang đợi hai họ lúc thanh toán sẽ mất mặt thế nào.
Cho dù họ chọn trúng chiếc đồng hồ mấy triệu, mấy chục triệu tệ mà thanh toán nổi thì cũng vô ích.
Vì đạo diễn căn bản sợ Thu Thủy và Lâu Vũ Thần sẽ chọn món đồ giá cả đắt đỏ.
Thợ phim nhận chỉ thị của đạo diễn liền gật đầu với Thu Thủy, biểu thị vấn đề gì.
Thu Thủy nhận câu trả lời liền nháy mắt với Lâu Vũ Thần.
Lâu Vũ Thần lập tức hiểu ý , nhịn lắc đầu bất lực.
Thu Thủy với La Dương và Trình Hi: “Vậy chúng khách sáo nhé?”
Trình Hi hào phóng : “Không cần khách sáo. Dù cũng dùng tiền của đạo diễn mà.”
La Dương cũng hì hì : “ , hai cứ yên tâm mua. Tôi thấy chúng chắc chắn thắng . Hai cuối cùng cứ đợi nhận phần thưởng .”
Thu Thủy vẻ gật đầu phụ họa: “Ừm, cũng thấy chúng thắng chắc .”
Nói xong Thu Thủy chắp tay lưng, tới quầy, quét mắt đồng hồ quầy một lượt.
Phát hiện hầu hết các mẫu đồng hồ trong đó đều , chỉ một mẫu mới là .
Vừa hai chiếc đồng hồ đó một đen một trắng.
Thu Thủy giá một chút, , đắt, cũng chỉ 4,8 triệu tệ thôi.
Thu Thủy chỉ chiếc đồng hồ đó, sang hỏi Lâu Vũ Thần: “Anh xem cái thấy ?”
Lâu Vũ Thần một cái, thấy cũng , gật đầu: “Có thể.”
“Được.” Thu Thủy tùy ý chỉ chiếc đồng hồ đó, với nhân viên: “Lấy cái , đen trắng mỗi loại một chiếc.”
“Vâng ạ.” Nhân viên mỉm lấy hai chiếc đồng hồ từ trong quầy .
La Dương và Trình Hi thấy Thu Thủy và Lâu Vũ Thần chọn nhanh như liền tò mò tới.
Trình Hi giá một cái: “Ừm, , 4,8 vạn (48.000 tệ), hai chiếc là 9,6 vạn. Không quá mười vạn. Tôi thấy mức giá tuyệt đối thể thắng .”
La Dương thấy mức giá đó xong liền trợn tròn mắt, đó kinh ngạc với Trình Hi: “4,8 vạn cái gì, đó là 4,8 triệu tệ (480 vạn). Tiểu Hi, độ cận của cô rốt cuộc là bao nhiêu thế hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-242-chung-toi-chi-la-nguoi-qua-duong.html.]
La Dương Trình Hi cận thị, hôm nay khéo đeo kính áp tròng.
ngờ Trình Hi thể 4,8 triệu thành 4,8 vạn. Nhìn thiếu hẳn hai con .
“Cái gì? 4,8 triệu tệ?” Trình Hi dụi dụi mắt, cả khuôn mặt dán sát quầy kính.
Khi cô nheo mắt rõ mức giá đó xong.
Lập tức nhảy dựng tại chỗ, hướng về phía nhân viên đang chuẩn thanh toán, giơ tay hét lớn: “Chờ chút, chị gái ơi mau dừng tay!”
Tuy nhiên nhân viên nhập giá của hai chiếc đồng hồ hóa đơn .
“Hóa đơn nhập ?” La Dương chạy tới hỏi.
Nhân viên mỉm : “Vâng thưa khách hàng, hai chiếc đồng hồ hai vị chọn nhập hóa đơn ạ.”
La Dương vỗ trán một cái: “Xong đời .”
Trình Hi thấy cũng nhịn khổ hỏi Thu Thủy và Lâu Vũ Thần: “Hai vị soái ca, hai là cận giống , là lúc nãy nhầm tiền giới hạn ?”
“Chúng cận, cũng nhầm tiền giới hạn cô .” Thu Thủy : “Chẳng các bạn thắng ? Giá của hai chiếc đồng hồ cộng chắc chắn đủ để các bạn thắng cuộc thi chứ?”
“4,8 triệu tệ một chiếc, hai chiếc là 9,6 triệu tệ. Cho dù đạo diễn của chúng đầu óc đột nhiên chập mạch cũng thể đưa cho chúng nhiều tiền thế để mua đồ !”
Trình Hi bất lực cực kỳ, vốn tưởng trận đấu thắng chắc .
Không ngờ hai chiếc đồng hồ Thu Thủy và Lâu Vũ Thần chọn làm hỏng bét.
Khán giả trong phòng livestream thi gào thét.
“Hai soái ca chắc chắn rõ quy tắc trò chơi . 9,6 triệu tệ hai chiếc đồng hồ, thật đúng là dám nghĩ mà.”
“Haha, cũng là đầu tiệm Long Đằng nên chọn cái đắt nhất. Vạn nhất tiền của La Dương và Trình Hi đủ thanh toán thì họ hời to .”
“Nhìn bộ dạng họ bình tĩnh thế , lẽ là phú nhị đại thật?”
“Nghĩ gì thế, phú nhị đại là cả đồ hiệu, quần áo hai tuy kiểu dáng tệ nhưng cũng mẫu quần áo của các thương hiệu lớn hiện nay. Nhìn là đồ vỉa hè .”
Hôm nay ngoài dạo phố, Thu Thủy và Lâu Vũ Thần mặc đều là quần áo đặt may đó. Vì thấy bất kỳ nhãn hiệu nào.
Thêm đó hai mặc áo khoác, tay áo cũng che mất đồng hồ tay nên trong phòng livestream đều tưởng họ là sinh viên nghèo.
La Dương vỗ vai Trình Hi, móc chiếc phong bì đựng tiền , : “Tiểu Hi , chúng cứ nghĩ lớn lên chút. Biết đạo diễn run tay, chi phiếu cũng thừa hai con thì ?”
“Có thể ?” Trình Hi tin lắm.
La Dương vẻ mặt nghiêm túc : “Thế giới chuyện đều thể xảy .”
Nói xong, ánh mắt vô cùng mong đợi của Trình Hi, mở phong bì , rút từ bên trong tờ tiền 100 tệ màu hồng phấn.
Khi hai thấy tờ 100 tệ màu hồng phấn , biểu cảm mặt lập tức cứng đờ.
Trình Hi điên cuồng giậm chân: “A a a a, đạo diễn, ông cũng keo kiệt quá đấy. Bắt chúng tới Long Đằng mua sắm mà chỉ cho 100 tệ? Ông đây là coi thường chúng , là coi thường tiệm Long Đằng nhà ?”
La Dương thấy tờ 100 tệ cũng ngây . Cầm tờ 100 Hoa tệ trong tay xem xem mấy mới xác nhận đây là 100 Hoa tệ, chứ tờ chi phiếu như họ đoán đó.
Trên mặt La Dương đầy vẻ dám tin.
“Chỉ với 100 tệ thì bắt chúng thanh toán kiểu gì? Tiệm Long Đằng món gì 100 tệ ? Đạo diễn ông chơi chúng ?”
La Dương nhớ lúc nãy vung tay một cái, bảo Thu Thủy và Lâu Vũ Thần cứ chọn món gì mười vạn tùy thích.
Lập tức cảm thấy quá mất mặt .
Hai lúc vẻ mặt ngây ngô, so với dáng vẻ tổng tài bá đạo vung tay bảo mười vạn cứ chọn tùy thích lúc mới cửa tạo thành một sự tương phản cực mạnh.
Thợ phim còn đặc tả cận cảnh hai họ.
Khán giả trong phòng livestream ha hả ngớt.
Đạo diễn cũng đang xem livestream của mấy đội, xem livestream tăng vọt cũng vui mừng ha hả.
Ngay khi đều tưởng nhiệm vụ của La Dương và Trình Hi thất bại.
Đột nhiên bên cạnh truyền tới giọng dịu dàng của nhân viên nữ.
“Tiên sinh, 9,6 triệu Hoa tệ, thanh toán thành công. Đây là thẻ của ngài ạ.”
La Dương và Trình Hi thuận theo giọng sang, thợ phim cũng lập tức nhắm máy Thu Thủy và Lâu Vũ Thần. Chỉ thấy nhân viên quầy thu ngân cung kính trả một chiếc thẻ cho Thu Thủy.
Thu Thủy cầm chiếc thẻ trong tay, lắc lắc mặt La Dương và Trình Hi đang ngây : “Được , các bạn sẽ thắng thì nhất định sẽ thắng.”
Đôi mắt của La Dương và Trình Hi đồng loạt trợn tròn.
Nụ của đạo diễn vốn đang ha hả bỗng cứng đờ mặt.
Nụ mặt khán giả trong phòng livestream cũng đều cứng đờ.
“Cậu... thanh toán thành công ?” La Dương tặc lưỡi .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“À, nếu thì ?” Thu Thủy nghiêng đầu, thấy tờ 100 Hoa tệ trong tay La Dương, dường như bừng tỉnh đại ngộ.
“Ồ, ngại quá. Lúc nãy các bạn , chúng tự thanh toán cũng coi như thành nhiệm vụ trò chơi. Tôi nghĩ 9,6 triệu tệ thôi mà, dù tiền cũng nhiều, thì chúng tự thanh toán luôn . Chắc là đủ để thắng cuộc thi chứ?”
Dù tiền cũng nhiều, 9,6 triệu tệ thôi mà?
Đây là loại ngôn ngữ Versailles (khoe mẽ) gì ?
“Hai chiếc cũng gói luôn .” Lâu Vũ Thần bên cạnh Thu Thủy chỉ hai chiếc đồng hồ khác quầy mặt.
Nhân viên lập tức lấy hai chiếc đồng hồ Lâu Vũ Thần chọn .
Lâu Vũ Thần với Thu Thủy: “Anh thấy trong tủ đồng hồ của em mẫu .”
“Thật ?” Thu Thủy cầm một chiếc mặt đồng hồ nhỏ hơn một chút lên, nghiêm túc ngắm nghía: “Hình như đúng là thật. Cái cũng là mẫu mới ?”
Thu Thủy hỏi nhân viên mặt.
“Vâng thưa , mẫu là đồng hồ đôi đồng tính mới . Là thiết kế đặc biệt dành cho những tình như hai vị đây ạ. Rất phù hợp với khí chất của hai vị .”
Nhân viên nhãn lực, Thu Thủy và Lâu Vũ Thần cửa cô nhận hai là yêu.
Vừa là đồng hồ đôi, Lâu Vũ Thần còn chẳng thèm hỏi nhân viên giá cả, trực tiếp móc thẻ của từ trong túi đưa cho nhân viên: “Thanh toán.”
“Vâng thưa , hai chiếc đồng hồ cộng tổng cộng là 990.000 tệ ạ.”
Sau đó nhân viên cầm thẻ của Lâu Vũ Thần quẹt một cái.
Một tiếng “Tít”, máy quẹt thẻ xuất hóa đơn thành công.
Nhân viên tươi trả thẻ cho Lâu Vũ Thần: “Thanh toán thành công, mời đợi một lát, chúng lập tức đóng gói cho hai vị ạ.”
Lâu Vũ Thần nhận lấy thẻ trong tay, bình thản gật đầu.
Thu Thủy ngờ Lâu Vũ Thần trực tiếp đem tiền thưởng mới cầm nóng tay tiêu sạch sành sanh trong nháy mắt.
Tiền thưởng nhận từ giải Vi Ất, Lâu Vũ Thần và Lương T.ử Đào ngoài việc mỗi lấy một triệu tệ và tiền thưởng phát cho các kỳ thủ của câu lạc bộ cờ vây , còn đều đưa cho Thu Thủy.
Bây giờ Lâu Vũ Thần mua hai chiếc đồng hồ trực tiếp tiêu hết sạch tiền thưởng của .
“Tôi...” La Dương suýt chút nữa c.h.ử.i thề.
Trình Hi há hốc mồm.
Chuyện gì thế ?
Hai mặt chẳng là sinh viên nghèo ?
Một tiêu 9,6 triệu tệ, ngoắt cái tiêu thêm 990.000 tệ.
Hai lúc quẹt thẻ đến mắt cũng thèm chớp lấy một cái.
Cứ như thể tiền tiêu đó là tiền .
Khán giả trong phòng livestream cũng nổ tung .
“Chuyện gì thế? Thanh toán ?”
“Vãi chưởng, chẳng sinh viên nghèo ? Chẳng cặp đôi nhỏ trốn gia đình hẹn hò ? Có loại sinh viên nghèo nào tùy tiện vung tay hàng triệu, hàng chục triệu tệ thế ?”
“Vãi thật, hai họ chắc chắn là phú nhị đại .”
“Tôi thấy bên Thiên vương họ Doãn kéo một fan phú nhị đại, bao trọn quần áo của một cửa hàng thời trang cho Thiên vương họ Doãn. Kết quả ngoắt cái, bên trực tiếp chơi đồng hồ hàng chục triệu tệ luôn?”
“Nghe thấy soái ca gì ? 9,6 triệu tệ thôi mà, tiền nhiều. Vãi thật, thế bao nhiêu mới tính là tiền nhiều? Hàng trăm triệu tệ ?”
“Vả mặt vả mặt , vốn tưởng là hai sinh viên nghèo chiếm hời, kết quả là siêu cấp phú nhị đại.”
“Đạo diễn ? Nhiều tiền thế liệu thực sự thanh toán đây?”
Đạo diễn thấy cảnh cũng suýt chút nữa c.h.ử.i thề.
Ông nhớ 9,6 triệu tệ của hai chiếc đồng hồ Thu Thủy mua. Nhớ lời hào hùng ông tuyên bố khán giả trong phòng livestream.
Lập tức với một nhân viên bên cạnh: “Tiểu Lý, mau đỡ .”
“Hả? Quách đạo, ông thế?”
“Tôi sắp ngất .” Đạo diễn nhắm mắt , định ngã ngửa .
Tuy nhiên nhân viên bên cạnh nhắc nhở: “Quách đạo, hiện tại đang livestream đấy, trong phòng livestream tới hơn ba triệu khán giả cơ, ông ngất .”
Đạo diễn thấy lời liền lập tức mở mắt .
Nghiến răng : “, ngất, chẳng qua chỉ là 9,6 triệu tệ thôi mà, làm . Chúng trả nổi.”
Phó đạo diễn bên cạnh ghé sát đạo diễn, cẩn thận : “Quách đạo, ước chừng hơn mười triệu tệ , bên Thiên vương họ Doãn cũng gặp một qua đường hào phóng, trực tiếp bao trọn quần áo của cả một cửa hàng thời trang. Giá cả 1,2 triệu tệ.”
“1,2 triệu thì 1,2 triệu.” Đạo diễn nghiến răng : “9,6 triệu còn thanh toán , thêm 1,2 triệu nữa chẳng là gì. Chương trình chúng làm .”
Miệng thì nhưng trong lòng đạo diễn đang rỉ m.á.u đấy!
Ông ngờ một trò chơi nhiệm vụ nhỏ thế tiêu tốn của ông hơn mười triệu tệ.
Nghĩ thôi thấy khó thở, thấy ngạt thở .
May mà dạo họ kéo thêm 20 triệu tệ đầu tư, nếu thì phần thưởng cũng móc nổi.
“Hai là phú nhị đại ?” La Dương hồn, chút dè dặt hỏi Thu Thủy và Lâu Vũ Thần.
Hắn ngờ tùy tiện kéo một cái kéo trúng hai phú nhị đại.
Loại tay là hàng chục triệu tệ thế .
Thu Thủy nhún vai: “Không , chúng chỉ là qua đường bình thường thôi.”
Lâu Vũ Thần hợp tác gật đầu.
La Dương: “...”
Trình Hi: “...”
Khán giả: “...”
Người qua đường bình thường cái con khỉ .