Hệ Thống Bắt Tôi Phải Khoe Giàu - Chương 163: Chiến Thắng

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:54:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc là tháng mười, thời tiết Kinh Đô bắt đầu chuyển lạnh. Cậu sợ Lâu Vũ Thần đợi lâu nên rảo bước thật nhanh ngoài. Hôm nay Thu Thủy ô tô, xe đỗ ở bãi đỗ xe ngầm nên cảm thấy lạnh, nhưng bước ngoài, những cơn gió mang theo lạnh ùa tới.

Đám phóng viên đợi sẵn bên ngoài thấy Thu Thủy xuất hiện lập tức lao tới. Đội bảo vệ túc trực bên ngoài phản ứng cực nhanh, lập tức chặn đám phóng viên, tách một lối an cho Thu Thủy.

Giữa đám đông, Lâu Vũ Thần trong chiếc áo khoác măng tô đen, đeo khẩu trang đen, tay kéo vali đang đó. Dù chỉ yên một chỗ nhưng đàn ông vẫn toát lên vẻ phong trần lịch lãm, đôi chân dài miên man nổi bật giữa đám đông, luôn là tâm điểm chú ý của ánh .

Thu Thủy bước nhanh tới mặt . “Anh về ?”

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lâu Vũ Thần thoáng hiện ý : “Ừm, về .” Thấy Thu Thủy chỉ mặc một chiếc áo nỉ mỏng manh, khẽ nhíu mày: “Sao mặc ít thế?”

Thu Thủy ngẩng đầu : “Không , lạnh.”

Tuy nhiên, Lâu Vũ Thần buông vali, cởi chiếc áo khoác đen khoác lên vai Thu Thủy. “Ngày mai còn thi đấu, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

Thu Thủy chiếc áo khoác vai , thoang thoảng mùi hương đặc trưng của Lâu Vũ Thần. Cậu liếc chiếc sơ mi đen mỏng của , hỏi: “Còn thì ? Lỡ cảm lạnh thì tính thế nào?”

Lâu Vũ Thần nghiêng đầu Thu Thủy, trầm tư mất hai giây như thể đang suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề , đáp: “Cảm lạnh tính là t.a.i n.ạ.n lao động ?”

Thu Thủy nhịn vẻ hài hước tỉnh bơ của . “Tính chứ, dù cũng vì lo cho ông chủ là đây mà cảm lạnh, nhất định tính là t.a.i n.ạ.n lao động .” Thu Thủy nắm lấy tay Lâu Vũ Thần: “Đi thôi, hôm nay Lương T.ử Đào bảo học Phúc bá làm vịt , chúng mau về xem làm ăn .”

Xe dừng cổng Nhân Vương Phủ. Lâu Vũ Thần bước xuống xe, tòa phủ uy nghi tráng lệ mắt cũng khỏi chấn động một chút. Thu Thủy trực tiếp kéo trong.

Phúc bá và Lương T.ử Đào lúc làm xong món vịt . “Ơ? Vũ Thần, cuối cùng cũng chịu về ?” Lương T.ử Đào thấy Lâu Vũ Thần liền kêu lên.

“Thiếu gia về .” Phúc bá đặt đĩa vịt xuống, Thu Thủy: “Vị chắc là Lâu nhỉ?”

“Là đây, chào bác. Bác chắc là Phúc bá đúng ạ?” Lâu Vũ Thần Thu Thủy kể về Phúc bá.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phúc bá gật đầu: “Lâu trông khí chất còn phi phàm hơn cả tivi.” Vì chủ nhân cũ mê cờ vây nên Phúc bá cũng hứng thú, thậm chí còn theo dõi cả giải Kỳ Thần mà Lâu Vũ Thần tham gia, nên ông nhận cũng gì lạ.

Lâu Vũ Thần khiêm tốn: “Bác quá khen ạ.”

Thu Thủy kéo Lâu Vũ Thần xuống bàn ăn: “Mau nếm thử , vịt bác làm còn ngon hơn cả ngoài hàng đấy.”

Lương T.ử Đào bên cạnh cũng làm vịt nhưng ngó lơ liền bất mãn: “Tôi làm cũng tệ nhé, Phúc bá khen là tám phần công lực của bác đấy.” Hắn vẻ mặt đầy đắc ý.

Thu Thủy chỉ đĩa vịt da cháy đen thui mặt Lương T.ử Đào: “Tám phần công lực mà thế ?” So với đĩa vịt vàng ươm của Phúc bá, đĩa của Lương T.ử Đào đúng là t.h.ả.m họa.

“Tôi chỉ lỡ tay nướng lâu một chút thôi. Bên ngoài trông nhưng thịt bên trong ngon lắm!” Lương T.ử Đào gắp một miếng thịt vịt thái sẵn bát Thu Thủy: “Cậu nếm thử , đảm bảo ngon tuyệt.”

Thu Thủy miếng thịt vẫn còn rướm máu, ngẩng đầu với Lương T.ử Đào: “Tôi nghi ngờ dùng thịt vịt độc c.h.ế.t để thừa kế gia sản của quá.”

Lương T.ử Đào kêu oai oái: “Làm gì chuyện đó, trí tưởng tượng của phong phú quá .”

Lâu Vũ Thần lên tiếng: “Nếu thì tự ăn một miếng .”

Thu Thủy giơ ngón tay cái tán thưởng Lâu Vũ Thần, bảo Lương T.ử Đào: “ đấy, ăn .”

“Ăn thì ăn, hai đúng là thưởng thức. Xem vả mặt hai đây.” Nói đoạn, Lương T.ử Đào gắp một miếng vịt bỏ miệng. Mới nhai hai cái, vẻ mặt đắc ý của bỗng biến sắc, bịt miệng chạy thẳng ngoài.

Thu Thủy ngẩn : “Hắn bỏ độc thật đấy chứ?”

Phúc bá bên cạnh híp mắt: “Thiếu gia yên tâm, Lương bỏ độc , chỉ lỡ tay cho nhiều giấm trắng thôi.”

“Nhiều giấm trắng? Cho bao nhiêu?” Thu Thủy tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/he-thong-bat-toi-phai-khoe-giau/chuong-163-chien-thang.html.]

Phúc bá đáp: “Dạ cũng nhiều lắm, nửa chai thôi ạ.”

“Nửa chai?” Thu Thủy cửa, loáng thoáng thấy tiếng nôn mửa. Nửa chai giấm trắng thì chua đến mức nào chứ? Thu Thủy Lâu Vũ Thần: “Bạn cũng đỉnh thật đấy!”

Lâu Vũ Thần thản nhiên: “Ừm, chuyện thường thôi.” Thu Thủy lập tức hiểu , hóa đây đầu Lương T.ử Đào làm chuyện .

Mãi mới nôn xong, Lương T.ử Đào chạy vớ lấy chén súc miệng mấy mới hồn. Thu Thủy trêu chọc: “Hóa tám phần công lực của là vì cho nhiều hơn Phúc bá tám giấm trắng ?”

“Lạy , đừng nữa.” Lương T.ử Đào hổ giấu mặt . Thế là món vịt hớn hở khoe khoang chẳng ai dám động nữa.

Sau bữa trưa, Lâu Vũ Thần kéo Thu Thủy một góc đưa cho một chiếc thẻ. “Đây là gì ?” Thu Thủy tò mò nhận lấy.

Lâu Vũ Thần : “Tiền thưởng giải Danh Nhân, tổng cộng một triệu tệ.”

Thu Thủy chớp mắt: “Anh đưa hết tiền thưởng cho thì tính ?” Lần Lâu Vũ Thần đưa bộ tiền tiết kiệm cho , giờ đưa nốt tiền thưởng, chắc chẳng còn đồng nào mất.

“Câu lạc bộ mỗi tháng đều trả lương đúng hạn.” Lâu Vũ Thần hiện tại ngoài tiền ăn và thì chẳng chi phí gì phát sinh, lương câu lạc bộ là đủ tiêu .

Thu Thủy gật đầu nhận thẻ, đó cầm điện thoại thao tác nhanh gọn, chuyển cho Lâu Vũ Thần năm trăm nghìn tệ. Chỉ vài giây , điện thoại báo tin nhắn nhận tiền.

“Cậu...”

Thu Thủy khoanh tay, hếch cằm: “Tiền của nhận . Còn năm trăm nghìn là tiền thưởng vì giành vinh quang về cho câu lạc bộ của chúng . Đây là tiền thưởng danh dự, định từ chối đấy chứ?” Thu Thủy vẻ nếu từ chối là coi thường , khiến Lâu Vũ Thần khỏi bật .

“Được.” Lâu Vũ Thần cất điện thoại.

Thu Thủy vỗ vai : “Cố lên nhé, ‘giấy bán ’ của vẫn còn trong tay đấy. Muốn chuộc thì đường còn dài lắm!”

.” Trong mắt Lâu Vũ Thần ngập tràn ý .

Ngày hôm , Lâu Vũ Thần hộ tống Thu Thủy và Lương T.ử Đào thi đấu. Hôm nay là trận chung kết giải Hoa Long Cup. Những lọt chung kết gồm Thu Thủy, Lương T.ử Đào và Trương Gia Thái.

Trên xe, Lương T.ử Đào than thở: “Haiz, Thu Thủy ở đây thì vô duyên với chức vô địch , chỉ mong giành giải nhì thôi.” Lúc đầu còn gọi Thu thiếu, giờ thì gọi thẳng tên luôn, chuyện cũng còn giữ kẽ như .

Thu Thủy : “Tôi từng đấu với Trương Gia Thái , yếu . Cậu cẩn thận đấy.”

Lương T.ử Đào : “Thực cũng từng đấu với , tỉ lệ thắng là 100%.”

Thu Thủy lườm một cái: “Thế mà còn than thở.”

“Cái đó gọi là khiêm tốn.” Lương T.ử Đào cãi chày cãi cối.

“Được , nhé, dù là thì cũng nương tay .” Vì chuyện liên quan đến nhiệm vụ khoe giàu nên Thu Thủy thể thua.

Lương T.ử Đào xoa cằm: “Cờ đ.á.n.h thắng chắc? Biết thắng thì ?”

Lâu Vũ Thần liếc một cái: “Ban ngày ban mặt mà mơ cái gì thế.”

“Phụt...” Thu Thủy nhịn , giờ mới phát hiện Lâu Vũ Thần đôi khi cũng độc mồm độc miệng thật.

Lâu Vũ Thần đưa hai tòa nhà trung tâm thể d.ụ.c nhưng trong. Anh theo bóng lưng hai lấy điện thoại xem livestream trận đấu. Thi đấu cờ vây giống các môn thể thao khác, nó đòi hỏi môi trường cực kỳ yên tĩnh, gian ồn ào sẽ ảnh hưởng đến kỳ thủ. Vì , dù giải Hoa Long Cup rầm rộ nhưng nơi thi đấu thanh tịnh.

Hôm nay sẽ diễn ba trận đấu. Trận đầu tiên là Thu Thủy đấu với Trương Gia Thái. Thực trận chẳng gì hồi hộp, ai cũng Thu Thủy chắc chắn thắng. Trái , trận giữa Thu Thủy và Lương T.ử Đào mới đáng xem. Lương T.ử Đào tuy là Bát đoạn nhưng đó là vì nào thi đấu cũng đụng Lâu Vũ Thần và loại. Từ khi lên Bát đoạn, từng giành chức vô địch nào, nhưng thực lực của đạt đến trình độ Cửu đoạn. Vì , nhiều kỳ thủ xem liệu Thu Thủy thắng nổi Lương T.ử Đào . Nếu thắng, nghĩa là Thu Thủy cũng thực lực Cửu đoạn.

Đây cũng là đầu Thu Thủy đấu với Lương T.ử Đào. Có thể , ngoài Lâu Vũ Thần , Lương T.ử Đào là đối thủ mạnh nhất mà Thu Thủy từng gặp từ khi tham gia giải. Hơn nữa, Lương T.ử Đào cũng chuẩn , xem nhiều video thi đấu của Thu Thủy và nắm rõ lối chơi của . Vì , lúc đầu gây ít khó khăn cho Thu Thủy, thậm chí khiến phá vỡ kỷ lục " quá nửa tiếng" của . Tiếc là cuối cùng vẫn thua.

Giây phút Thu Thủy thắng Lương T.ử Đào, thông báo của hệ thống cũng vang lên đúng lúc: “Chúc mừng ký chủ thành nhiệm vụ khoe giàu. Phần thưởng: Một đại rút thăm cấp 2.”

Loading...