15.
Qu//ỷ sai rất khôn ngoan, khả năng quan sát cũng nhiều, sư phụ tôi từng dặn, nếu không đến đường cùng thì đừng giao du với chúng.
Dù sao mình cũng là người dương gian, phá vỡ quy tắc tiếp xúc với qu//ỷ sai ít nhiều cũng hao tổn tuổi thọ.
Tôi cung kính nói rõ lý do, trình ra thân phận và sắc lệnh, thỉnh cầu hắn giúp đỡ.
"Nửa cân vàng mã và tiền giấy trên mặt đất này, coi như là chút lòng thành. Xin qu//ỷ sai đại nhân tạo điều kiện."
Tô chắp tay, hơi khom người.
Qu//ỷ sai phần lớn là người xưa, đã gặp thì phải giữ lễ nghĩa cho đủ.
Nghề của chúng tôi tuy diệt qu//ỷ thần, nhưng cũng kính qu//ỷ thần.
Hắn không nói gì.
Lẽ nào không đủ?
Tôi nhíu mày, lại lấy ra nửa cân vàng mã đặt xuống đất.
Lần này chắc là đủ rồi, một trận gió âm thổi qua, vàng mã và tiền giấy trên mặt đất đều biến mất, chỉ còn lại tờ giấy viết bát tự của Lục Sâm trên mặt đất.
"Hắn ở Khôn phương Kim địa*, ngươi tự đi tìm đi." (Nói phương hướng trong bát quái..)
Nói ngắn gọn một câu, âm khí tiêu tán.
Khôn phương Kim địa...
Tôi bấm đốt ngón tay, hình như ở đó có một nhà máy bỏ hoang, năm xưa từng xảy ra nổ lớn, oan hồn vô số, năm xưa đạo sĩ Long Hổ Sơn từng đến độ hóa, nhưng âm khí còn sót lại quá lớn, cũng không ai đến thu hồi đất, cứ thế mà bỏ hoang.
Lục Sâm rất có thể ở đó.
Thu dọn đồ đạc xong, tôi nhìn thời gian, còn chút thời gian nữa là đến giờ Mão, tôi phải nhanh chóng đi thôi.
Đến nơi, sao vẫn đầy trời, nơi này dường như vẫn ẩn hiện một làn sương mù.
Lạnh lẽo tột độ.
Tôi thở ra một hơi, bước chân vào nhà máy bỏ hoang này.
Nơi này chỉ có một lối ra, tôi dán một lá bùa ở cửa, cắm sắc kỳ xuống đất.
Giờ thì dù hắn có bản lĩnh thông thiên, cũng không chạy thoát được.
"Đạo sĩ thối, chưa xong à?!"
Ngay khi ta vừa cắm cờ xuống, trong nhà máy gió âm nổi lên ầm ầm, một giọng nói giận dữ vang vọng trong nhà máy bỏ hoang rộng lớn.
16.
Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột xuất hiện, vô số thùng sắt và đá vụn bay tới từ khắp mọi phía!
"Hừ!"
Tôi giận dữ quát lên một tiếng, hai tay kết ấn, lá cờ vàng sau lưng tung bay lên không trung, xoay tròn với tốc độ cực nhanh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-tran-hanh-chi-4-am-duong-khuyen/chuong-6.html.]
Những thứ tạp nham này không thể đến gần tôi, tất cả đều bị cờ vàng chặn lại giữa không trung rồi rơi xuống.
"Tôi cho anh một cơ hội nói chuyện với ta, nếu anh biết điều, tự mình ra đây!"
Giọng nói của tôi vang vọng trong nhà máy.
Đợi khoảng 10 phút, không có bất kỳ âm thanh nào vọng lại, những viên đá trên mặt đất lại rục rịch.
"Ngoan cố không tỉnh ngộ."
Ánh mắt tôi dần trở nên sắc bén, cắn ngón trỏ, cầm lấy lá cờ đỏ tam giác cuối cùng, mạnh mẽ quệt lên đó!
"Ta mang theo sắc lệnh, phụng mệnh Thập Điện Diêm La, không bị Tam Giới Ngũ Hành trói buộc, chuyên sát qu//ỷ thần gây họa nhân gian! Sắc kỳ luật lệnh! Triệu Địa Phủ trămh qu//ỷ!"
"Gi3t!"
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Lập tức, chiến kỳ trong ba lá cờ sắc lệnh khởi thế, từng luồng huyết khí trong không khí cuồn cuộn như thủy triều!
Mà sau chiến kỳ, từng bóng chiến qu//ỷ tay cầm binh khí, sát khí ngút trời xuất hiện từ hư không!
Chúng đứng sau chiến kỳ, chỉ cần tôi giơ cao sắc lệnh trong tay, trăm qu//ỷ này sẽ nghe theo hiệu lệnh của tôi, trực tiếp tiêu diệt Lục Sâm!
Ngay khi tôi sắp ra lệnh, một bóng người xám xịt chậm rãi bước ra từ góc cầu thang.
Tôi nheo mắt lại.
Sắc lệnh không giơ lên, cũng không hạ xuống.
Hắn bước đến trước mặt tôi, nhìn chằm chằm vào tôi.
"Quỳ!"
Tôi giận dữ quát lên một tiếng!
Hắn dường như vô cùng giãy giụa và không cam tâm, nhưng cuối cùng vẫn run rẩy quỳ xuống.
"Chuyện nhân gian giải quyết ở nhân gian, tại sao lại hại Lưu Tuệ? Người qu//ỷ khác đường, điểm này ngươi không hiểu?"
"Cô ta là đồ đĩ! Cô ta gi3t tôi, còn tìm thầy bùa phong ấn một hồn của tôi vào xương cho chó ăn! Hại tôi không được luân hồi! Thâm cừu đại hận, tôi không thể không báo!"
Lục Sâm hung hăng đ.ấ.m xuống đất, hai mắt trống rỗng, nhưng tôi có thể thấy được sự oán hận và không cam tâm mãnh liệt của hắn!
Nghe những lời này, tôi nhíu mày.
Lấy ra khúc xương tay kia.
Nghĩ đến khúc xương tay kia.
Phong ấn hồn là một loại pháp thuật cực kỳ âm độc, cũng được coi là một trong mười đại cấm kỵ thuật số, người bị phong ấn hồn, không những không thể siêu độ, mà còn đời đời kiếp kiếp không thể nhập luân hồi, hơn nữa còn phải chịu đựng sự dày vò hàng ngày của vật phong hồn.
Thảo nào oán khí của Lục Sâm lại nặng như vậy.
Trong lời kể sau đó của hắn, tôi cuối cùng cũng biết tại sao quẻ tượng luôn hỗn loạn không rõ ràng.
Lưu Tuệ đã lừa tôi.