HỆ LIỆT TRẦN HÀNH CHI 4: ÂM DƯƠNG KHUYỂN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-15 04:16:20
Lượt xem: 465

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Ăn vội vàng chút gì đó, cô ấy dẫn tôi về nhà.

 

Cô ấy sống ở khu ổ chuột trong thành phố, nhà cửa san sát nhau, khó thấy ánh mặt trời.

 

Trên đường đi, cô ấy lải nhải với tôi về thứ nước tro hương bà đồng cho uống và những pháp sự đã làm, có vẻ không hài lòng lắm, cảm thấy chắc chắn bà đồng đã làm gì đó không tốt cho cô ấy.

 

Tôi không có ý kiến gì nhiều về chuyện này, đều là người làm nghề cả, chỉ cần không đi quá giới hạn, quy tắc lớn nhỏ vẫn phải hiểu.

 

Không thể phá nồi cơm của người khác.

 

Nhưng thật lòng mà nói, thứ nước tro hương này uống vào, ngoài việc đau bụng ra thì tôi không nghĩ ra có tác dụng gì.

 

Đến dưới nhà cô ấy, tôi khựng lại.

 

Đây là một tòa nhà sáu tầng, trông có vẻ đã cũ, gạch ốp bên ngoài rụng khá nhiều, lại vì môi trường tương đối ẩm ướt nên chân tường mọc đầy rêu và cỏ dại.

 

Cổng chính nằm trong ngõ, nhìn về phía trước, không thấy điểm cuối, chỉ có người gia hàng chạy xe qua lại.

 

Thứ khiến tôi dừng chân, là ở góc đông nam của tòa nhà, cách chưa đến một trăm mét, có một bãi rác và một nhà vệ sinh công cộng.

 

Độc âm sát.

 

Tôi nheo mắt nhìn vị trí của tòa nhà, thầm nghĩ trong lòng.

 

Nếu chỗ này có chợ, có nhân khí và sát khí của đồ tể để trấn áp thì còn đỡ, nhưng đằng này toàn là nhà, khiến cho nơi này tràn ngập âm khí.

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Ngay cả ánh nắng mặt trời cũng không chiếu tới, chuột, gián và các loài bò sát sinh sôi nảy nở, bước vào đã thấy khó chịu.

 

Hơn nữa mèo hoang rất nhiều, lại toàn là hai màu đen trắng, thứ này không giống mèo cưng, là có thể thông âm.

 

Trên đường đi, đã thấy không dưới năm con.

 

4.

"Đại sư, có chuyện gì vậy?"

 

Lưu Tuệ đã mở cửa.

 

"Không có gì."

 

Tôi xua tay, ra hiệu đi lên lầu.

 

Kinh tế giờ khó khăn, những chỗ vài trăm tệ một tháng thế này thành lựa chọn hàng đầu của đám thanh niên đi làm xa, môi trường tốt hay không không quan trọng, sống sót đã khó khăn rồi, lại có mấy ai không dựa vào bố mẹ, hai mươi mấy tuổi tự mình mua xe mua nhà?

 

Chẳng phải là một sự bất đắc dĩ sao.

 

Nhà Lưu Tuệ ở tầng bốn, chắc cũng là chủ nhà muốn chừa nhiều chỗ hơn để mở thêm vài phòng, tầng chưa đến tám mươi mét vuông, trừ cầu thang ra, cứ thế mở năm phòng.

 

Loại nhà này, thì chẳng có điều kiện mà nói đến vuông vắn hay thông gió nam bắc gì cả.

 

"Không phải cô là trưởng phòng quản lý sản phẩm của công ty mỹ phẩm sao? Theo lý thuyết thu nhập cũng không tệ, sao không tìm chỗ nào tốt hơn mà ở?"

 

Nhân lúc cô ấy mở cửa, tôi hỏi thêm một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-tran-hanh-chi-4-am-duong-khuyen/chuong-2.html.]

 

Ngẩng đầu nhìn số phòng, năm phòng, cô ấy lại ở đúng phòng 404.

 

"Khu tốt tốt bên ngoài mấy nghìn tệ một tháng, bố mẹ tôi sức khỏe không tốt, chỗ dùng tiền nhiều. Với lại tôi cũng có một mình, không sao cả."

 

Cô ấy cười, mở cửa.

 

Trong nhà không bật đèn, tôi đứng ngoài cửa, thấy trong nhà có một đôi mắt, đang lẳng lặng nhìn chúng tôi.

 

Tôi nheo mắt lại, đưa tay vào túi vải.

 

Ngay sau đó, một tràng tiếng chó sủa vang lên.

 

Là một con ch.ó chăn cừu màu xám trắng cao đến đầu gối, nhe răng, vểnh mông, vẻ mặt hung dữ.

 

5.

"Tiểu Bối."

 

Lưu Tuệ gọi một tiếng, vội vàng bật đèn, túm lấy tai chó, bảo nó im lặng.

 

"Cô còn nuôi chó à?"

 

Tôi rụt tay lại, nhìn chằm chằm con chó.

 

"Ừ, tôi nhặt được nó. Nó chỉ hơi lạ người thôi, không cắn đâu."

 

Lưu Tuệ có vẻ hơi ngại ngùng, lấy đồ ăn ra cho nó, từ từ nó mới chịu im.

 

Nhưng dù ăn, nó vẫn cứ nhìn chằm chằm tôi.

 

Liếc nó một cái, tôi ra ban công xem xét.

 

Vừa ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt là tòa nhà của bệnh viện thành phố.

 

Ba chữ "Khu Nội Trú" đối diện thẳng ban công.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn.

 

Trên tường chịu lực có một cái đinh, chắc là trước đây dùng để treo gương bát quái, nhưng không biết vì sao lại không treo.

 

"Đại sư, anh xem việc mà không mang đồ nghề à? La bàn, kiếm gỗ đào các thứ?"

 

Lưu Tuệ rót cho tôi một cốc nước, đứng cạnh con ch.ó chăn cừu, có chút nghi hoặc nhìn tôi.

 

"Tôi có trong lòng."

 

Tôi quay đầu lại, nhìn con ch.ó lần nữa.

 

Nó đã im lặng.

 

Nhưng ánh mắt từ đôi mắt dị sắc kia truyền đến cho tôi, không giống như ánh mắt mà một con súc sinh có thể phát ra.

 

Giống người.

 

Loading...