HỆ LIỆT TRẦN HÀNH CHI 3: CẬU BÉ MẶC ĐỒ ĐỎ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-03-30 01:39:44
Lượt xem: 177
10.
Đuổi theo đến tận rừng sâu, tôi dừng lại trước một cây cổ thụ, Bóng cây lay động, dưới ánh trăng, một bộ cảnh phục bị cởi ra đặt trước gốc cây.
Tại đây, tôi ngửi thấy một mùi hương khói kỳ lạ, Lá bùa Truy Hồn trong tay không ngừng run rẩy.
Tôi nheo mắt, theo bản năng siết chặt Lệnh Bài.
"Ồ, hậu sinh, sao cứ như chó đuổi theo dai vậy?"
Đột nhiên, phía sau lưng tôi vang lên một giọng nói khàn khàn!
Tôi giật mình quay đầu lại.
Trong rừng núi, không biết từ lúc nào đã có thêm một cái bàn thờ, trên đó bày lư hương, nến, hương cúng các loại.
Trên bàn thờ còn có rất nhiều đ//ầu l//âu và những hũ nhỏ sơn đen.
Một bóng người yếu ớt đứng sau bàn thờ, mặc một bộ đạo bào đen, mái tóc hoa râm búi lên.
Khuôn mặt tái nhợt gầy gò dưới ánh nến lay lắt, âm khí nặng nề, hắn trông có vẻ đã già.
Trên khuôn mặt đầy những đốm đồi mồi và u nang, lộ ra một nụ cười âm hiểm.
Nhìn những cái hũ đen ngòm kia, sát ý của tôi đạt đến đỉnh điểm!
"Những hồn phách này, đều là do ngươi rút ra?!"
Giọng nói của tôi không kìm được run rẩy, tôi có thể cảm nhận đượ trong những cái hũ đen kia, đều là sinh hồn, tất cả đều bị rút ra từ người sống!
"Ngươi nói thằng nhóc trong thôn hả? Hê hê, là ta rút đó, những thứ này đều là thuần dương, thuần âm, âm dương song thể, tử mẫu song hồn đều có cả, lão phu thu thập mấy chục năm rồi đấy. Thích không? Cứ chọn một cái mà mang đi, coi như chúng ta có duyên quen biết. Ngươi đừng đuổi theo ta nữa."
"Bọn chúng đều là phàm nhân, đều là phế vật, đối với thế giới này không có tác dụng gì, chi bằng đem hồn cho lão phu làm thí nghiệm."
"Chúng ta biến chiến tranh thành tơ lụa đi, lão phu tu luyện hơn 90 năm, còn có thể chỉ điểm cho ngươi một vài con đường thành tiên, người khác cầu còn không được đấy, hậu sinh, có hứng thú không?"
Hắn ta cười âm hiểm.
"Hại tận tuổi thọ người sống, rút hồn đoạt phách vô cớ gi3t người còn dám nói đạo lý hùng hồn!"
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
"Không coi ai ra gì, trong lòng không có thiên đạo, lão già! Ngươi đáng lẽ phải ch//ết từ lâu rồi!"
"Hôm nay nếu không trừ khử ngươi, ta Trần Hành Chi uổng chấp Qu/ỷ Vương Lệnh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-tran-hanh-chi-3-cau-be-mac-do-do/chuong-7.html.]
"Sắc Kỳ Luật Lệnh!"
"Triệu! Địa Phủ Bách Qu//ỷ, Lục Giáp Qu//ỷ Tướng trảm tà sát túy!"
"Thỉnh! Địa Tạng Vương tọa hạ Tăng Tổn Nhị Tướng hiện thân trợ ta trừ hại!"
"Kỳ Lệnh Ngũ Sướng Bát Nhận! Thỉnh điều Âm Binh Cửu Bách giáng ác tru sát!"
"Thần Hành Tốc Chí! Cấp Cấp Như Luật Lệnh!"
Tiếng hô ra lệnh vang lên, tôi bóp quyết cắn đầu ngón tay lấy tinh huyết, hung hăng vạch lên Lệnh Bài!
Gần như lập tức, cờ đỏ tung bay nhuộm màu m//áu, Lục Giáp Quỷ Tướng dẫn trăm chiến qu//ỷ đề đao ra mắt!
Tăng Tổn Nhị Tướng đứng sau lưng tôi, tay cầm Hỏa Tiêm Hàng Ma Xử, khí thế kinh người!
Phía sau họ, là chín trăm âm binh cưỡi ngựa cao đầu sát khí lẫm liệt!
Mưa gió sấm chớp nổi lên, tôi khoanh chân ngồi xuống, Tam Kỳ hộ thân, khóe miệng tôi lưu lại một vệt m//áu tươi, khởi kiếm chỉ bảo vệ tâm thần!
Đây là lần duy nhất trong đời tôi dốc toàn lực thi pháp!
Cho nên hôm nay, tôi nhất định phải gi3t hắn!
Theo một tiếng sấm vang trời, tôi giận dữ quát lớn!
"Gi3t!"
Lệnh hạ xuống, từng đạo thân ảnh lao về phía gã đạo sĩ dã Mao Sơn kia!
Cuồng phong bạo vũ lướt qua khiến lá cây xào xạc như tiếng ngàn quân vạn mã đang xung phong!
Sát khí ngút trời!
Gã lão đạo dã Mao Sơn kia quả nhiên cũng không phải là hạng vừa, không biết từ đâu điều tới hai ngàn xương binh.
Hai bên giao chiến, tôi đã không nhìn rõ nữa.
Bên tai toàn là tiếng ồn ào và tiếng đao kiếm chạm nhau kinh hồn bạt vía.
Gió mưa lay động, tôi nhắm chặt hai mắt, liều ch//ết bảo vệ tâm thần.