HỆ LIỆT TRẦN HÀNH CHI 3: CẬU BÉ MẶC ĐỒ ĐỎ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-03-30 01:38:26
Lượt xem: 266

6.

"Cô là cảnh sát à?"

 

Tôi nheo mắt, bắt đầu coi trọng người phụ nữ này.

 

Có gan dạ, có logic, nét chữ mạnh mẽ, đôi mắt không tham lam, có thần thái, không giống một phóng viên nhỏ đơn thuần vì danh lợi.

 

"Không, tôi là phóng viên, từng là phóng viên chiến trường, sau khi về nước còn đi tới biên giới các nước, còn đi vào Thập Vạn Đại Sơn, Trường Bạch Sơn, Tần Lĩnh cùng đội thám hiểm."

 

"Vậy nên chưa ăn thịt heo, nhưng chắc chắn đã thấy heo chạy."

 

Cô ấy ngẩng đầu, nhìn tôi cười.

 

Tôi không nói gì.

 

Im lặng dùng kẹp gắp than đang cháy đỏ bên trong.

 

"Tối nay đừng đi đâu cả, lên lầu hai tìm một phòng nghỉ ngơi, tối nghe thấy động tĩnh gì thì đừng la hét, đừng kêu, đừng mở cửa, cứ ngủ thôi."

 

Tôi không đi sâu vào chủ đề trước, dặn dò cô ấy một câu, đưa cho cô ấy vài lá bùa vàng, bảo dán lên cửa và đầu giường.

 

Vừa rồi tôi đã triệu hồi tàn linh ở nơi này, dã Mao Sơn vẫn còn ở đây, nhất định sẽ cảm ứng được có người đến.

 

Hứa Vi là người bình thường, cẩn thận một chút cũng không có hại gì.

 

"Hắn sẽ đến?"

 

Ánh mắt Hứa Vi sáng lên.

 

Lời cô vừa dứt, tôi liếc thấy một con ch.ó đen gầy trơ xương, đi qua trước cửa lều tranh, rất gầy, gầy đến mức da bọc xương.

 

Nó quay đầu nhìn tôi, ngồi xổm trên mặt đất như dơi, há miệng không còn mấy cái răng, giống như đang cười với tôi.

 

"Vào nhà."

 

Tôi nheo mắt nhìn chằm chằm con ch.ó đen kia, lòng chìm xuống.

 

Hứa Vi chắc là nghe ra giọng tôi không đúng, lập tức chạy nhanh vào nhà.

 

Cắm cờ vàng trước nhà.

 

Có nó làm ngăn cách, Hứa Vi sẽ không bị ảnh hưởng bởi âm khí.

 

Ngay lúc này, trong rừng phía sau con ch.ó đen kia, xuất hiện vô số cặp mắt xanh lè!

 

Một luồng âm khí gần như hóa thành vật chất đột ngột bốc lên, khí tức âm hàn, như loài bò sát bám vào!

 

Lửa trong lò than lập tức tắt ngóm!

 

"Rời khỏi đây."

 

Đột nhiên, trong đầu tôi vang lên một giọng nói lạnh lùng đến cực điểm!

 

Đồng thời, từng con ch.ó hoang trong rừng bước ra, chúng chảy nước dãi, gầm gừ khe khẽ, hai mắt đỏ ngầu, như nhìn thấy thứ gì đó ngon lành.

 

"Đến cả chó hoang trên núi cũng có thể chiêu dụ được, xem ra, ta vẫn còn đánh giá thấp ngươi rồi."

 

Tôi nheo mắt, đặt pháp lệnh xuống, cầm lấy cờ lam.

 

"Đều là người trong núi, đừng chặn đường lên núi, bây giờ đi đi, ta cho ngươi cơ hội, đừng điều tra nữa."

 

Giọng nói kia lại vang lên, ý uy h.i.ế.p cực kỳ nồng đậm.

 

"Tà môn ngoại đạo cũng dám vọng tưởng lên núi? Trừ hồn đoạt mệnh, ngươi đáng chịu trăm năm qu//ỷ hình!"

 

Nghe thấy những lời này, lửa giận trong lòng tôi càng bùng cháy!

 

Khoảnh khắc tiếp theo, từng con ch.ó hoang kia như được giải phóng, ào ào xông về phía tôi. trời long đất lở, như thủy triều!

 

"Kỳ Lệnh ngũ sướng bát nhận! thỉnh điều âm binh cửu bách hàng ác tru sát."

 

"Mở đường!"

 

Sau khi đọc xong thỉnh binh quyết, tôi cắn chặt cờ lam, một tay kết ấn vỗ mạnh xuống đất!

 

Trong chớp mắt, sát khí ngút trời bốc lên!

 

Vô hình trung, từng con ngựa tốt cao lớn từ không trung bước ra! Bên trên có âm binh cưỡi, tay cầm đao phủ trường kích!

 

Tiếng vó ngựa vang lên không ngớt.

 

Chó hoang kêu la thảm thiết không thôi, từng bóng hình hoặc bị vó ngựa giẫm nát, hoặc bị âm binh dùng đ//ao ch//ém bay!

 

Âm binh mượn đường, cản trở đường đi, bất kể công tội lý do.

 

Đều gi3t không tha!

 

7.

Trong sát khí của âm binh, tôi cảm thấy một chút lạnh lẽo trong tim, âm khí cuồn cuộn, tiếng rít gào ai oán không ngớt.

 

Nhưng chó hoang vẫn chỉ là chó hoang.

 

Có lẽ đối phó với hồn phách người thường thì đủ, nhưng gặp phải âm binh, chỉ có phần bị tiêu diệt.

 

Sau nửa nén hương, không một con ch.ó hoang nào còn sống sót.

 

Kẻ thi pháp đứng sau chuyện này còn có thể đấu pháp với tôi, chắc chắn không ở quá xa thôn này.

 

Phải tranh thủ thời gian tìm ra hắn, nếu không đấu pháp không lại tôi, hắn chắc chắn sẽ chạy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-tran-hanh-chi-3-cau-be-mac-do-do/chuong-5.html.]

"Thưa đại sư! Có manh mối rồi ạ!"

 

Chưa kịp xuất phát, trong nhà vang lên giọng nói gấp gáp.

 

Hứa Vi vẻ mặt lo lắng đẩy cửa chạy ra: "Trong một cửa hàng tạp hóa ở đầu thôn phát hiện ra một bộ đồ bơi giống hệt bộ mà Tưởng Lễ từng mặc lúc còn sống!"

 

"Ông chủ tạp hóa đang chạy lên núi! Mấy người mặc thường phục đang đuổi theo!"

 

"Tôi muốn đến hiện trường, ngài có đi không ạ?"

 

Cô ấy vừa nói, vừa lấy mic và camera mini các kiểu ra đeo lên người.

 

Trùng hợp vậy sao?

 

Tôi nhíu chặt mày, quyết định cùng cô ấy đi.

 

Trên đường đi tôi mới biết, mấy người mặc thường phục đã theo dõi cửa hàng tạp hóa đó một thời gian rồi.

 

Hôm nay ông chủ tạp hóa định tiêu hủy hoàn toàn bộ đồ bơi, nên bị mấy đồng chí đang mai phục bắt được.

 

Đến đầu thôn, cửa hàng tạp hóa đã bị băng rôn phong tỏa, ba chiếc xe bán tải cảnh sát vây kín cửa hàng, mơ hồ có thể thấy ánh đèn pin từ trên núi chiếu xuống và tiếng hô hoán.

 

Là mấy người mặc thường phục đang đuổi người.

 

Hiện trường còn có rất nhiều nhân viên công vụ, người chụp ảnh, người khám xét, người duy trì trật tự, công việc có quy củ.

 

Nhưng tại sao, ở nơi mà quan khí nồng đậm như vậy, tôi vẫn có thể ngửi thấy một chút âm khí?

 

Tôi liếc nhìn xung quanh, phát hiện có một cảnh sát đội mũ sụp rất thấp, tay cầm một cuốn sổ tay màu nâu lớn, dường như đang ghi chép gì đó.

 

Anh ta đứng ngoài hàng rào chắn, là người cảnh sát duy nhất trông giống như người ngoài.

 

Không đúng...

 

Tôi nheo mắt, vừa chuẩn bị tiến lại gần hơn thì Hứa Vi đi đến trước mặt tôi, chắn đường tôi.

 

"Thưa đại sư, ngài đợi tôi ở đây một lát, tôi đi chụp mấy tấm ảnh trước."

 

Cô ấy hưng phấn nói, rồi chui vào đám đông biến mất.

 

Khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, người cảnh sát đó đã biến mất.

 

Hứa Vi vừa đến hiện trường, giống như chó sói thấy thịt, tố chất nghề nghiệp phát huy đến tận cùng.

 

Trong nháy mắt, cô ấy đã chụp xong ảnh, đang nói chuyện với một người mặc cảnh phục đang dựa vào xe nghe điện thoại.

 

Người bắt đầu đông dần lên.

 

Người cảnh sát đội mũ sụp rất thấp, tôi tìm không thấy nữa.

 

Ảo giác?

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

 

Tôi không khỏi bắt đầu suy nghĩ sâu xa.

 

Khoảng nửa tiếng sau, có mấy người mặc thường phục áp giải một người đàn ông từ trên núi xuống.

 

Người dân bỏ cả ngủ chạy đến xem lập tức xôn xao, thi nhau vươn cổ về phía trước.

 

Từ miệng người dân, tôi biết được người này họ Lưu, quê quán không phải người thôn này, khoảng hai ba mươi năm trước đến đây định cư.

 

Trung niên rồi vẫn chưa lấy vợ, lão độc thân một mình, nhưng tính tình rất tốt, chỉ là ít nói.

 

"Trần đại sư! Bắt được người rồi ạ!"

 

"Tôi vừa xin được quyền phỏng vấn tội phạm, tôi phải theo xe của họ về thành phố rồi!"

 

"Cảnh sát nói, chứng cứ cơ bản đã xác thực, hắn bị bắt thì đã nhận tội rồi. Siêu kinh hãi! 

 

Mấy người mặc thường phục suýt chút nữa phải nổ súng!"

 

"Tội phạm này chắc chắn là hung thủ gi3t Tưởng Lễ! Trong cửa hàng tạp hóa tìm thấy rất nhiều kinh thư bùa chú kỳ quái, lần này về thẩm vấn, thì mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi."

 

"Tôi là cơ quan truyền thông đầu tiên can thiệp! Độc quyền! Loại phỏng vấn được chính thức ủy quyền này, nhất định sẽ gây bão! Tôi kích động đến mức tay run cả lên!"

 

"Cảm ơn ngài đã trò chuyện với tôi nhiều như vậy, khi nào về thành phố tôi sẽ tìm ngài sau. 

 

Cảm ơn!"

 

Cô ấy hưng phấn nói xong mấy câu, cúi chào tôi rồi định đi.

 

Trong khoảnh khắc tiếp theo, bị tôi giữ lại.

 

"Đừng đi vội."

 

Tôi nheo mắt nhìn chằm chằm ông chủ tạp hóa họ Lưu đang bị áp giải lên xe.

 

Không đúng.

 

Trên người hắn không có hơi thở của thuật sĩ, tuyệt đối sẽ không sử dụng thuật pháp.

 

"Ngài... có ý gì? Tôi hiểu ngài không tin cảnh sát lắm, nhưng bây giờ chứng cứ đã xác thực..."

 

Nửa câu sau của Hứa Vi tôi không nghe rõ, trong khoảnh khắc này, toàn thân tôi dựng hết cả lông!

 

Đột nhiên ngẩng đầu, tôi đảo mắt nhìn một vòng đám đông trước mặt.

 

Có người đang nhìn chằm chằm vào tôi!

 

Ngay trong đám đông này!

 

Loading...