HỆ LIỆT MIỆNG QUẠ TRỜI SINH 3: HUYẾT TIÊM CẦU MỆNH - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-02-27 10:47:44
Lượt xem: 235

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

"Anh không hiểu, tôi là cố tình chọc tức cô ấy, nếu không cô ấy chỉ sẽ hoài nghi. Bây giờ cô ấy nghĩ tôi là một kẻ lừa đảo, đến lúc gặp đại nạn sẽ càng hối hận về những gì mình đã làm. Thực ra, chuyện của cô ấy nhìn bề ngoài có vẻ không liên quan đến anh, nhưng thực chất lại có mối liên hệ chặt chẽ. Tôi muốn cứu anh, thì phải cứu cô ấy.”

 

“Hai người ấy à, muốn sống thì phải sống cùng nhau, nếu không chỉ có thể ch//ết cùng nhau." 

 

Lời tôi nói rất nặng, khiến gương mặt Cao Hạ bỗng chốc tái mét. 

 

Tôi giải thích với anh ấy: "Số tiền mười vạn, qua tay của miếu nhỏ, thì tương đương với tiền mua mạng. Anh đã nhận tiền mua mạng của miếu nhỏ, thì đừng mong dễ dàng thoát thân." 

 

"Người khác đưa tiền cho anh, không quan tâm anh có tiêu hay không. Nếu họ không đạt được điều mình mong muốn, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua." 

 

Con người là như vậy, trước đây khi không có gì, họ không sợ ch//ết. 

 

Bây giờ bố anh ta có hy vọng chữa khỏi bệnh, bồi thường cũng có hy vọng lấy lại, anh ấy lại bắt đầu sợ hãi.

 

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, điện thoại của tôi rung liên hồi. 

 

Tôi mở mắt, với tay lấy điện thoại, có 112 cuộc gọi nhỡ, điện thoại của tôi rung đến hết pin. 

 

Tôi tìm sạc và cắm vào, bình tĩnh gọi lại. 

 

Bên kia nhanh chóng được kết nối, một giọng nữ run rẩy truyền đến: "Cầu xin ngài, đại sư tha mạng! Là tôi nói năng không suy nghĩ, không biết quý trọng. Nữ qu//ỷ mặc đồ đỏ muốn gi3t tôi!" 

 

Tôi uống một ngụm trà qua đêm, làm ấm cổ họng: "Không phải tôi phái đi, mà có người muốn gi3t cô. Tôi đã nói với cô mà cô còn không tin. Cô chỉ rút một quẻ trăm đồng ở chỗ tôi, tôi có lý do gì để giúp cô nhiều như vậy?" 

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Bên kia phát ra tiếng điện giật giật: "Là tôi sai rồi, đại sư cứu tôi với..." 

 

"Tự mình đưa tới cửa cô không cần, xong rồi cô lại cầu tôi cứu cô. Tôi có lý do gì để rộng lượng như vậy?" 

 

Nói xong tôi cúp điện thoại, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài cứu cô ấy. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-mieng-qua-troi-sinh-3-huyet-tiem-cau-menh/chuong-7.html.]

Tôi chỉ muốn khiến những thứ bẩn thỉu bên đó yên tĩnh lại. 

 

Nếu tôi trực tiếp đưa đến, có lẽ sẽ trực tiếp gi3t c.h.ế.t Diêu Đình Đình. 

 

Bây giờ mèo vờn chuột, mọi thứ từ từ đến, đối với hă mà nói thú vị hơn nhiều.

 

14.

Lần này đến lượt tôi tự cầm ống quẻ, miệng lẩm bẩm: "Xin hỏi, Diêu Đình Đình có thể thoát khỏi kiếp nạn này không?" 

 

Tôi nhặt được một quẻ tre rơi xuống: [Khuyên chớ hướng cầu xin, như hạc bay đến trong tầm bắn. Nếu đi lấy củi, rắn trong cỏ, sợ bị miệng độc cũng lo âu.] 

 

Nội dung xăm nói, khuyên tôi nên ít quản chuyện thiên hạ, nếu không cẩn thận sẽ lại tổn thương bản thân. 

 

Nói cho cùng, vẫn là do Diêu Đình Đình tự mình có vấn đề. 

 

Tôi cầm túi ra khỏi cửa, bên trong có một ít tiền giấy và bùa vàng. 

 

Gọi điện cho Cao Hạ, rồi tôi đi trước đến biệt thự của Diêu Đình Đình. 

 

Hôm nay trời âm u, không thấy ánh sáng, thật sự không thể không nói, đây là một ngày tốt để gi3t người phóng hỏa, còn biết chọn thời điểm nữa chứ. 

 

Cửa lớn của biệt thự không đóng, Diêu Đình Đình đang quanh quẩn ở cửa lớn, nhưng dường như không tìm thấy lối ra. 

 

Nói một cách đơn giản, giờ cô ấy như một con ruồi không đầu, không nhìn thấy sự vật ở trần gian, bị qu//ỷ che mắt rồi. 

 

Nữ qu//ỷ mặc áo đỏ ngồi trên ghế sofa uống trà, dáng vẻ rất tao nhã. 

 

Thấy tôi đến, cũng không giống như những ma qu//ỷ khác mà cung kính chào đón. 

 

Dù sao cũng là oán linh hàng đầu, có chút tính khí cũng có thể hiểu được.

 

Loading...