HỆ LIỆT MIỆNG QUẠ TRỜI SINH 3: HUYẾT TIÊM CẦU MỆNH - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-02-27 10:45:36
Lượt xem: 352

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Tôi bắt đầu giới thiệu với những người xung quanh: "Đây là WeChat chính thức của đạo quán chúng tôi, ai cần thì quét mã một chút, tôi luôn có mặt 24/24. 

 

"Nếu cần bói toán, xem quẻ, làm lễ thì cứ tìm chúng tôi. Hiện tại có chương trình khuyến mãi, siêu độ thì mua một tặng một. 

 

"Mười ngày nữa tôi sẽ livestream, ai quan tâm có thể đến xem, nếu tôi đoán sai, trong vòng 10 ngày này người phụ nữ này không gặp bất kỳ tai nạn nào, tôi sẽ đền tiền cho cô ấy ngay tại chỗ và cũng sẽ lạy xin lỗi." 

 

Những lời này tôi nói rất nghiêm túc, và thực sự có khá nhiều người đã lấy điện thoại ra quét mã theo dõi. 

 

Bao gồm cả hai người vừa rồi đã chửi tôi. Người phụ nữ cầm túi LV cũng đã thêm tôi, ghi chú tên là: Diêu Đình Đình.

 

SƯ thầy trong chùa đứng bên cạnh quan sát từ nãy đến giờ cũng không thể chịu đựng được nữa. 

 

Ông ấy mang đến một cái loa lớn, treo lên ngọn cây bên cạnh tôi, ấn nút bắt đầu phát: "Bài trừ mê tín dị đoan, cảnh giác với lừa đảo, hương ngoài không được vào chùa. 

 

"Bài trừ mê tín dị đoan, cảnh giác với lừa đảo, hương ngoài không được vào chùa..."

 

Khi công việc đã xong, mục đích của tôi cũng đã đạt được, tôi chuẩn bị thu dọn trở về đạo quán. 

 

Khi sắp đi, điện thoại tôi rung lên, hiện lên một tin nhắn. 

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Diêu Đình Đình: "Nếu trong mười ngày mà không có vấn đề gì, tôi nhất định sẽ tìm người phá hủy cái đạo quán tồi tàn của cô." 

 

Tôi không trả lời ngay, gửi cho cô ấy vị trí của đạo quán, rồi tắt điện thoại.

 

6.

Trên đường về đạo quán, có một con chồn vàng nhỏ theo sát tôi, không xa không gần. 

 

Tôi giả vờ không nhìn thấy nó, cho đến khi gần đến đạo quán Tống Huyền Thanh. Nó mới chui vào bụi cỏ, không thấy bóng dáng nữa.

 

Các sư huynh trong đạo quán thấy tôi về, nhiệt tình chào hỏi: "Thanh Thanh, đi đâu về vậy, mồ hôi đầy đầu thế này. Bà ngoại thấy chắc sẽ đau lòng lắm." 

 

Tôi uống một ngụm nước: "Đi bán hàng rong. Tống Huyền Thanh đâu? Chưa về à?" 

 

Các sư huynh trong quán: "Trưởng quán đã về từ sáng sớm, đang chuẩn bị cho buổi 'Tam Giới Phúc Pháp Sự' chiều nay để cầu phúc cho mọi người." 

 

Tôi tính toán thời gian cũng gần đủ, mang theo đồ đạc lại bắt đầu bày hàng ngay trước cửa đạo quán, trải vải vàng xuống đất. 

 

Vẫn là [Người có duyên rút thăm, mỗi lần một trăm tệ, nếu không chính xác sẽ hoàn lại gấp ngàn lần]. 

 

Sư huynh gãi đầu: "Thanh Thanh, muội đang làm gì vậy? Kiếm thêm tiền à? Muội tính toán vận mệnh còn cần rút thăm sao?" 

 

"Đâu phải chỉ là một câu nói của muội thôi sao?" 

 

Tôi vẫy tay: "Sư huynh, có một số quy trình vẫn phải làm." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-mieng-qua-troi-sinh-3-huyet-tiem-cau-menh/chuong-3.html.]

 

Dù sao đây cũng là sân nhà, tôi vừa mới dựng quầy lên, đã có rất nhiều người vây quanh muốn rút thăm, nhưng họ ném đồng xu, đừng nói là ba lần mặt phải, ngay cả một lần mặt phải cũng không ném được. 

 

Rất nhanh, người tôi chờ đã đến.

 

7.

Một người đàn ông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, ăn mặc đơn giản đi đến. 

 

Ánh mắt anh ta mơ màng, tay nắm chặt một chiếc cặp sách, bên trong có vẻ đầy ắp. 

 

Nhìn quanh một lượt, anh ta do dự mãi, cuối cùng vẫn cảm thấy chuẩn bị ra về. 

 

Tôi lên tiếng chặn lại: "Cậu này không thử xem sao? Nhiều người như vậy mà không được, biết đâu người có duyên lại là cậu đấy." 

 

Anh ta tự giễu: "Tôi... tôi còn việc, mà nhiều người không được, sao có thể là tôi?" 

 

Những người bên cạnh nào chịu bỏ qua trò vui này, cùng nhau cổ vũ: "Đến thử xem, nếu cô ấy không tính đúng, có thể được bồi thường gấp ngàn lần, tức là một trăm ngàn tệ! Chúng ta một năm cũng chưa chắc kiếm được một trăm ngàn đâu!" 

 

"Đúng vậy, tôi cũng thấy cô gái này có chút huyền bí, mười mấy người mà một lần cũng không trúng." 

 

Chàng trai này có vẻ đã được khích lệ, anh ta nhặt đồng xu trên đất lên, kiểm tra một chút không vấn đề gì rồi bắt đầu tung đồng xu. 

 

Dưới ánh mắt của mọi người, ba lần đều là mặt sấp, anh ta không dừng lại, tiếp tục tung lần thứ tư, thứ năm, vẫn là mặt sấp. 

 

Tôi cười: "Nhìn xem, tôi đã nói người có duyên chính là cậu."

 

Tôi đưa ống tre cho anh ta: "Hãy niệm ngày sinh, tên, và điều cậu mong muốn, nhất định phải nhớ, mỗi việc một câu hỏi!" 

 

Biểu cảm của tôi quá nghiêm túc, anh ta không tự chủ được gật đầu, nhận ống thẻ, nhắm mắt lại bắt đầu lắc. 

 

"Cạch," thẻ lại rơi xuống. 

 

Tôi chủ động nhặt lên: "Là thẻ thứ bảy mươi lăm, 'uyển như bão hổ quá cao sơn, chiến chiến căng căng đảm toái hàn; hạnh đắc sơn tiền phùng diệu thủ, thiết tu bảo thủ nhất thân an.'”

 

Anh bạn, thẻ này không tốt. 

 

Tôi nhìn chiếc cặp trong tay anh ta, thở dài. "Tất cả những gì cậu mong muốn, chỉ là tốn tâm tốn sức. Nếu cậu thật sự muốn làm như vậy, cũng không ai trách cậu. Nhưng hãy nghĩ kỹ về hậu quả, một bước sai lầm, sẽ là nước đổ rồi không thu lại được." 

 

Anh ta không nói gì, một người đàn ông lớn tuổi, cứ đứng ngẩn ra tại chỗ, có phần lúng túng. 

 

Thấy anh ta do dự, tôi đưa cho anh ta danh thiếp vàng tôi dùng để làm ăn: "Nếu có việc gì không giải quyết được, có thể đến tìm tôi." 

 

Một người bên cạnh nói: "Nữ đạo trưởng, thẻ không tốt này còn chưa nói ý nghĩa gì nữa? Hai người ở đây chơi trò đố chữ à, người này không phải là người được thuê chứ?" 

 

Người đàn ông đó người cứng đờ, rõ ràng đã hiểu ý tôi, ôm cặp sách, vội vàng rời đi.

 

Loading...