HỆ LIỆT MIỆNG QUẠ TRỜI SINH 2: THANH SẮC TRUẤT NHIÊN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-02-26 04:05:19
Lượt xem: 561

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8.

Cảnh sát đã gõ cửa, tôi đưa cho họ những thứ tôi đã chuẩn bị: "Đây là kết quả từ việc thôi miên, những gì tôi đã hỏi từ miệng hắn. Mặc dù không thể coi là bằng chứng hợp lệ, nhưng cũng có thể giúp các anh bớt đi nhiều đường vòng." 

 

Cảnh sát trẻ rất cảm ơn tôi, dẫn tôi đi gặp Hà Húc. 

 

Cậu ấy nhìn tôi, tôi nhìn cậu ấy. 

 

Cậu ấy lắp bắp nói: "Chị ơi, họ ép em phải đi. Nếu em không đi, họ sẽ làm khó em ở trường, em thật sự không còn cách nào. Có người đã báo cảnh sát hãm hại em." 

 

Nếu không phải tôi tự tay báo cảnh sát, tôi thật sự sẽ tin. 

 

Dẫn cậu ấy ra khỏi đồn cảnh sát, ba nữ qu// ỷ phía sau bỗng nhiên vây quanh. 

 

Tôi rất tự tin, lần này họ chắc chắn sẽ nhớ ra điều gì đó. 

 

Nhưng người đứng đầu, Trầm Lệ Như, lại lắc đầu với tôi: "Chúng tôi không phải anh ta gi3t."

 

Tôi đứng sững tại chỗ, không phải Hà Húc sao? Từ đầu tôi đã kiên định tin rằng, kẻ gi3t người chắc chắn là Hà Húc. Nếu không phải cậu ấy ra tay, thì còn ai khác? 

 

Tôi đã kể cho Tống Huyền Thanh những gì vừa thấy để anh ấy cùng suy nghĩ. 

 

Tống Huyền Thanh đột nhiên nói: "Thanh Thanh, cô có nhận ra rằng, kể từ khi chúng ta gọi ba người này lên, có một người lại biến mất khỏi tầm nhìn của cô không?" 

 

Tôi như bị đánh thức. Vương Á Mai! Chính là bà ấy! Sao tôi lại có thể loại trừ bà ấy khỏi nghi ngờ chỉ vì bà ấy cũng đã ch// ết. 

 

Mặc dù cách thức ch// ết của họ gần giống nhau, nhưng Vương Á Mai là người ch// ết cuối cùng! 

 

Vương Á Mai, ai đã gi3t bà ấy? 

 

Tôi vội vàng gửi manh mối này cho cảnh sát, bỗng nhìn thấy một mảng đỏ ẩn nấp xa xa. 

 

Tôi kéo tay áo của Tống Huyền Thanh. Anh ấy cao hơn tôi một đầu, nhìn tôi với vẻ khó hiểu, đôi mắt sáng như sao. 

 

Tôi bỗng nhiên đỏ mặt: "Có thể mở mắt cho Hà Húc không?" 

 

Tống Huyền Thanh nhíu mày: "Thật sao? Cô chắc chắn cậu ta sẽ không phát điên chứ? Nếu trên tay cậu ta không có mạng người, chỉ là một người bình thường, thì cô đã vi phạm quy định." 

 

Tôi liều mạng: "Mở đi, nếu có chuyện gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm." 

 

Tống Huyền Thanh nghe vậy không còn ngăn cản tôi nữa. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-mieng-qua-troi-sinh-2-thanh-sac-truat-nhien/chuong-8.html.]

 

Anh vỗ vai Hà Húc, ngay khi Hà Húc quay lại, anh ấy đã nhỏ vài giọt chất lỏng mát lạnh vào đôi mắt của Hà Húc. 

 

Vỗ vai là để dập tắt hỏa khí trên vai Hà Húc, còn chất lỏng được thoa lên là nước mắt bò. 

 

Nước mắt bò rất khó kiếm, chỉ có vào khoảnh khắc bò già ch// ết đi, giọt nước đó mới có tác dụng.

 

Cho những người như vậy thật là lãng phí. 

 

Hà Húc chỉ cảm thấy thế giới bỗng trở nên u ám, quay lại nhìn ba cô gái mặc đồng phục đang chằm chằm vào mình. 

 

Mỗi người đều có dấu vết m// áu do dây thừng siết chặt trên mặt và cơ thể. 

 

Trên mặt đất còn nhiều chú mèo nhỏ không hoàn chỉnh đang bò, khắp nơi đều là vết m// áu. 

 

Đôi mắt nhỏ xanh lục cũng đang nhìn chằm chằm vào cậu, Hà Húc sợ hãi hét lên: "Á!" 

 

Suýt nữa thì ngất xỉu, tôi tiến lên tát cậu một cái, để cậu tỉnh táo lại. 

 

Cậu áy ôm lấy tay tôi: "Chị! Em thấy qu// ỷ." 

 

Tôi lại tát cậu một cái: "Nói gì linh tinh, ở đâu có qu// ỷ? Tôi thấy trong lòng cậu có qu/ỷ thì có." 

 

Lắc lắc tay, dùng sức quá mạnh, tay tôi tê đi. 

 

Ba nữ qu// ỷ sắp áp sát mặt Hà Húc, lúc này Vương Á Mai thấy con trai bảo bối bị bắt nạt không nhịn được nữa. 

 

Bà vừa xuất hiện, tôi cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm đi mười mấy độ. 

 

Ba cô gái ban nãy còn cười đùa với tôi, giờ đây lộ rõ bộ mặt ch// ết chóc, một hàng nước mắt đỏ chảy xuống. 

 

Nhìn có vẻ bị kích thích cực lớn, cô chỉ vào Vương Á Mai: "Chính là người phụ nữ này, đã gi3t tôi. Bà ta đã lừa tôi đến nhà của bà, rồi gi3t tôi." 

 

Vương Á Mai biến thành qu// ỷ, vẫn giữ thái độ ngang ngược: "Tôi đã gi3t các người thì sao, lũ khốn nạn. Con trai tôi tốt như vậy, các người có quyền gì mà từ chối nó. Nếu các người không đồng ý ở bên con trai tôi, tôi sẽ gi3t hết các người." 

 

Một cô gái tên Ngô Ngữ Trì dường như nhớ ra điều gì: "Tôi nhớ rồi, nhà tôi không có tiền. Tôi đi phát tờ rơi ở cổng trung tâm thương mại để kiếm tiền. Người phụ nữ này tìm tôi, hỏi tôi có muốn dạy kèm cho con bà không, một giờ trả tôi 200. Tôi không nghĩ nhiều đã đi với bà, kết quả đến nhà bà ta bắt tôi thay bộ váy đỏ, tôi thấy quá kỳ quái nên không đồng ý. Bà ta đột nhiên hỏi tôi có muốn làm con dâu của bà ta không." 

 

Một cô gái khác tên Lê Hân cũng hồi phục ký ức: "Tôi cũng vậy, tôi không đồng ý. Tôi muốn đi, kết quả bà ta chửi tôi, nói chúng tôi là những đứa con gái hạ tiện, chỉ là những cô gái chạy theo vật chất. Những ai không nhìn được con trai bà ta thì phải ch// ết. Sau đó tôi mất ý thức, rồi..." 

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

 

Loading...