HỆ LIỆT DIỆP ĐỒNG: VÁY CƯỚI QU//Ỷ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-05 02:35:13
Lượt xem: 873
1.
Tôi tên là Diệp Đồng, trời sinh có mắt âm dương.
Những qu//ỷ hồn có tâm nguyện chưa hoàn thành thường đến tìm tôi giúp đỡ.
Lần này, đến lượt một nữ qu//ỷ áo đỏ, tôi gọi cô ấy là Hồng Nương.
Hồng Nương khi còn sống đã bị cướp bóc, bị người ta ch//ém đầu.
Vì oán hận quá nặng, sau khi ch//ết cô biến thành lệ qu//ỷ, xé nát kẻ cướp đó. Tâm nguyện lớn nhất của cô là được mặc váy cưới, kết hôn với người mình yêu.
"Váy cưới thì dễ, nhưng người yêu của cô — chẳng lẽ tôi phải đi gi3t cho cô?"
Hồng Nương cười khúc khích, dưới ánh đèn mờ, cô gái mặc chiếc váy đỏ đứng trước mặt tôi, ôm đầu mình trong tay.
Cùng với tiếng cười của cô, ánh sáng chập chờn, gió lạnh thổi qua.
Cảnh tượng này, nếu không phải tôi có tâm lý tốt, thì đã sớm ngất đi rồi.
Tôi: "Dừng lại đi, thật sự quá đáng sợ."
Hồng Nương ngượng ngùng ngừng cười.
"Hay là, cô hãy giúp tôi chuẩn bị váy cưới trước đi!"
Tôi rút lại câu nói váy cưới thì đơn giản.
Để có được chiếc váy cưới này, tôi đã mất ba tháng trời mới xong.
Tôi treo váy cưới trước gương lớn, nghĩ tối nay sẽ để Hồng Nương kiểm tra thành quả, rồi nằm xuống giường không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như thấy có người mở cửa phòng tôi.
Trong ngôi nhà này, sự khác biệt lớn nhất giữa tôi và các qu//ỷ hồn là họ có thể nhìn thấy tôi.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Khi tâm trạng không tốt, họ sẽ châm chọc tôi vài câu, tất nhiên, tôi cũng không bao giờ nuông chiều họ, cho nên không ai dám dễ dàng vào phòng tôi.
Mi mắt nặng trĩu, tôi lăn mình tiếp tục ngủ. Khi mở mắt lần nữa, váy cưới đã biến mất.
2.
Tại phòng khách tầng một, mấy bà dì, cô chú lâu ngày không gặp đều đã đến.
Diệp Hàm mặc váy cưới đứng giữa đám đông, trông như một cô công chúa nhỏ.
Vì sự xuất hiện của tôi, bầu không khí vốn náo nhiệt bỗng trở nên lạnh lẽo.
Diệp Hàm mỉm cười dịu dàng, nắm lấy cổ tay tôi, giống như những người chị em thân thiết. Nhưng ngón tay đặt dưới cánh tay tôi lại đang siết chặt vào thịt tôi.
"Chị ơi, chị thấy chiếc váy cưới này có đẹp không?"
Tôi không nhịn được, liếc cô ấy một cái.
Tất nhiên là đẹp rồi. Khi cô ch//ết, cô sẽ còn đẹp hơn.
"Nhanh chóng thay chiếc váy cưới này ra."
Nói xong, tôi kéo Diệp Hàm đi.
Diệp Hàm bỗng đẩy tôi một cái, hai tay khoanh trước ngực, bảo vệ chiếc váy, nước mắt rơi lả tả.
Cô ta tỏ ra tủi thân như thể tôi mới là kẻ trộm đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-diep-dong-vay-cuoi-quy/chuong-1.html.]
"Chị ơi, sao chị lại đối xử với em như vậy? Nếu chị thích, em sẽ nhường cho chị."
Tôi tức đến mức bật cười. Chiếc váy này tôi tự tay làm ra, giờ lại nói sẽ nhường cho tôi? Lỗ trong đầu cô ta có phải bị thiên thạch đập vào không, sao to như vậy?
Tôi cũng không muốn cùng cô ta tranh cãi, tốt bụng nhắc nhở: "Người chủ của bộ đồ này là người mà em không thể đắc tội, nhanh chóng cởi ra."
Lời vừa nói xong, Diệp Hàm lại khóc to hơn.
Một màn vừa ăn cắp vừa la làng trước mặt, làm kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt.
"Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, nếu cô cởi ra bây giờ, mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn, nếu không cô sẽ ch//ết rất thảm."
Tôi không hù dọa cô ta.
Cướp đồ của lệ qu//ỷ, phải trả bằng mạng sống.
Dù tôi rất ghét cô ta, nhưng dù sao cũng là một mạng người.
Cô ta mặc chiếc váy này chưa lâu, hơi thở chưa nhiều, tôi vẫn có thể tìm cách giúp cô ta.
Nhưng để lâu, lệ qu//ỷ sẽ tìm được cô ta qua hơi thở.
"Bốp!" Mặt tôi bị đánh lệch đi, đau rát.
Mẹ kế chắn trước mặt Diệp Hàm, tức giận nhìn tôi.
"Chỉ là một món đồ vô tri, có đáng để cô nguyền rủa em gái mình không?"
"Đúng vậy, Diệp Đồng lần này đúng là lỗi của cháu, sao có thể độc ác như vậy?"
Cô tôi đứng bên cạnh phụ họa. Những người lớn khác cũng bắt đầu chỉ trích tôi.
"Tôi đã nói hôm nay không nên để nó ở nhà, chỉ làm Diệp Hàm khó chịu."
"Đúng vậy, từ nhỏ đã như vậy, nuôi ra được một con sói mắt trắng."
Mẹ kế cúi đầu, ghé sát tai tôi, nghiến răng nói từng chữ: "Nếu hôm nay mày không tặng chiếc váy này cho em gái, tao sẽ cho người chuyển mộ mẹ mày đi, để mày không thể tìm thấy."
Giọng bà ta rất thấp, chỉ có hai chúng tôi nghe thấy.
Tôi tức giận, đẩy bà ta ra. Bà ta loạng choạng lùi lại hai bước, ngã đúng vào người bố tôi vừa mới vào.
Tôi:...
Hóa ra đang đợi ở đây!
Bố tôi đau lòng đỡ mẹ kế, rồi quay sang nhìn tôi.
Tôi không thể tránh khỏi việc lại bị mắng cho một trận. Còn mẹ kế, nước mắt ngắn nước mắt dài giúp bố tôi vỗ lưng, miệng nói:
"Đừng trách Đồng Đồng, chắc chắn con bé cũng không cố ý đẩy tôi, đều tại Diệp Hàm, mặc chiếc váy này, làm chị không vui."
Cơn tức giận của bố tôi vừa mới tắt bỗng lại bùng lên, chỉ tay vào mũi tôi mắng tôi còn không bằng súc vật.
Tuyệt vời! Cả nhà này, ch//ết cũng đáng.
Tôi không nói thêm gì nữa, đứng dậy đi.
Vừa đi được hai bước, cửa đã bị người khác đẩy mở, trước mắt là bạn trai cũ của tôi.