HỆ LIỆT DIỆP ĐỒNG 2: MỘ XÁC SỐNG - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-11 13:00:24
Lượt xem: 488

1.

Khách mời ban đầu đột ngột bỏ ngang, đoàn làm phim mới kéo tôi đến. 

 

Chương trình được phát sóng trực tiếp toàn bộ. Vì vậy, ngay khi tôi vừa đến trường quay, đã bị chửi lên hot search.

 

[Người này là ai? Vậy mà dám để bao nhiêu người đợi những nửa tiếng đồng hồ, cũng biết làm màu quá nhỉ?]

 

[Rốt cuộc là con gái nuôi của ai? Mặt dày vô sỉ cướp tài nguyên của người khác vậy? Cút ra đi! Không ai muốn xem cô đâu.]

 

[Người thì mờ nhạt, diễn thì lắm trò, bộ dạng này, còn tưởng mình là đạo sĩ đấy?]

 

Tôi cúi đầu nhìn bộ đạo bào màu xanh đen.

 

Thì ra dụng ý của tổ chương trình là ở đây! 

 

Chương trình thực tế thám hiểm cộng thêm hình tượng đạo sĩ, điểm nhấn của chương trình chẳng phải là đến rồi sao.

 

Thôi được! Ai bảo tôi nhận tiền của người ta rồi chứ!

 

Tôi lịch sự bắt tay chào hỏi mấy vị khách mời. 

 

Người đầu tiên là nữ diễn viên đang nổi Ôn Di.

 

Cô ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, nhưng mãi vẫn không đưa tay ra.

 

"Cô... là đạo sĩ?"

 

"Ừ!" Tôi gật đầu.

 

Cô ta lại bật cười thành tiếng, dùng ngón tay che đôi môi đỏ mọng.

 

"Thời buổi này, thật đúng là loại hình tượng gì cũng có người dựng lên nhỉ! Đúng là muốn nổi tiếng đến phát điên rồi."

 

Tôi còn chưa kịp phản bác, đã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.

 

Tôi nhíu mày, trầm tĩnh nhìn Ôn Di.

 

Bên dưới lớp nước hoa nồng nặc của cô ta, che giấu một mùi tử khí.

 

Người ch//ết càng lâu, tử khí càng nặng.

 

Mùi nước hoa của cô ta quá nồng, tôi nhất thời không phân biệt được thời gian ch//ết của cô ta.

 

Thú vị!

 

Ôn Di bị tôi nhìn đến khó chịu, hơi nghiêng người, tránh ánh mắt của tôi.

 

Trên khung chat trực tiếp cũng nổ tung.

 

[Cô ta dùng ánh mắt gì nhìn chị tôi vậy?]

 

[A a a! Người thì mờ nhạt lại thích ké fame, tránh xa chị tôi ra.]

 

[Chị Ôn thật là chân thật! Giống như là người đại diện cho miệng lưỡi của tôi trên mạng vậy.]

 

Lượng người xem trực tiếp tăng vọt, tôi cũng bị chửi càng thảm.

 

Nhưng tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến chuyện Ôn Di này là như thế nào.

 

Theo lý thuyết, người ch//ết rồi, t.h.i t.h.ể sẽ từ từ phân hủy.

 

Mà Ôn Di này, không những không phân hủy, nhìn còn rạng rỡ hẳn ra.

 

Chẳng lẽ, là x//ác sống?

 

Sư phụ từng nói, x//ác sống xuất hiện, trong phạm vi 1000km không còn người sống.

 

2.

Tôi tên là Diệp Đồng, trời sinh có mắt âm dương.

 

Từ khi hồn phách của mẹ tiêu tan, tôi lên núi làm đạo sĩ.

 

Sư phụ nói nếu tôi muốn nối lại tiền duyên với mẹ, cần phải tích âm đức.

 

Thế là nhiều năm sau, tôi lại xuống núi, giúp những qu//ỷ hồn hoàn thành tâm nguyện, giúp họ sớm đầu thai.

Lần này đến là một bé trai khoảng bảy tám tuổi, tên là Lý Nhạc Nhạc.

 

Bụng em trống rỗng, bên ngoài treo lủng lẳng những dải ruy băng màu hồng rối bời, trông như thể trước khi ch//ết đã bị người ta m//óc hết nội tạng.

 

"Bụp..."

 

Ánh đèn đột ngột tối sầm lại, một khuôn mặt trắng bệch phóng to ngay trước mắt, đôi mắt đen láy, nhìn chằm chằm vào tôi.

 

"Chị sẽ giúp em, đúng không?"

 

Không khí lạnh lẽo phả vào mặt, tôi không khỏi trợn trắng mắt, đưa tay che mặt em, đẩy ra xa.

 

"Có gì thì nói cho đàng hoàng, ghê người quá."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/he-liet-diep-dong-2-mo-xac-song/chuong-1.html.]

Qua lời kể của Nhạc Nhạc, tôi đại khái hiểu được.

 

Khi còn sống, em lén chạy vào thành phố, muốn mua sữa dưỡng thể cho mẹ, nhưng tiền trong tay không đủ.

 

Có một chú tốt bụng bảo với em, có một chỗ bán sữa dưỡng thể rất rẻ, có thể dẫn em đi mua.

 

Đứa trẻ ngây thơ lương thiện gặp phải kẻ bu//ôn ngư//ời lòng dạ hiểm ác, không chỉ bị m//óc hết n//ội t//ạng, còn mất cả mạng sống.

 

Phải nói rằng, đôi khi, lòng người còn đáng sợ hơn cả ma qu//ỷ.

 

Mua xong bún ốc, tôi ngồi bên đường húp, vừa định gắp miếng măng chua vào miệng, một bàn tay nhỏ bé đầy tà ác nắm lấy cổ tay tôi. 

 

"Người đẹp, cô đóng vai đạo sĩ giống thật đấy! Có hứng thú dùng bộ dạng này tham gia một chương trình thực tế thám hiểm với chúng tôi không?"

 

Tôi đứng dậy, vuốt phẳng chiếc áo đạo sĩ trên người.

 

"Có khả năng nào không, tôi thật sự, là một đạo sĩ?"

 

"Ôi dào! Không quan trọng đâu! Chỉ cần cô đi, thù lao hậu hĩnh lắm đó.."

 

Vừa nói, cô ta vừa gõ một dãy số trước mặt tôi.

 

Tôi thề, tôi chỉ vì địa điểm ghi hình, vừa hay là nơi tôi muốn đến.

 

Ừm! Tuyệt đối không phải vì tiền.

 

Nghe nói thôn trên núi này là một thôn qu//ỷ nổi tiếng ở địa phương.

 

Nhiều năm trước, trong một đêm, rất nhiều thôn dân đã ch//ết, mọi người sợ hãi, liền chuyển khỏi thôn.

 

Hai năm nay không biết vì sao, lại bắt đầu có người đến ở.

 

Tôi nhìn thôn trên núi mờ mịt sương đen, trong lòng có một dự cảm chẳng lành.

 

Nếu chỉ có mình tôi vào thì không sao, nhiều người như vậy, tôi không dám đảm bảo tất cả bọn họ đều có thể sống sót trở ra.

 

Huống chi, còn có Ôn Di.

 

Tôi không chắc, cô ta rốt cuộc là tình huống gì.

 

Nếu thật sự là người ch//ết sống lại, vậy mục đích của cô ta là gì?

 

Bây giờ tôi vừa phải phối hợp với tổ chương trình thành việc ghi hình, vừa phải điều tra tình hình thực tế của Ôn Di.

 

Tôi thật là khó quá đi.

 

Năn nỉ ỉ ôi mãi, đạo diễn mới đồng ý tranh thủ lúc ban ngày âm khí chưa nặng, gắn camera ẩn.

 

Tổ đạo diễn và người quay phim đều ở lại ngoài thôn.

 

Vào thôn chỉ có nam minh tinh Vu Tư Niên, sao nhí Hứa Khố, Ôn Di và tôi.

 

Vu Tư Niên nhìn bằng mắt thường cũng biết là người tập gym quanh năm, cơ n.g.ự.c và cơ bắp tay gần như muốn xé rách áo.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

 

Hứa Khố là một cậu bé ngoài hai mươi, thấy tôi lo lắng không yên thì vỗ vai tôi.

 

“Chị ơi, yên tâm đi! Có chuyện gì chị cứ trốn sau lưng em, em bảo vệ chị cho.”

 

Tôi gật đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, người này cũng tốt bụng ghê, ít nhất chắc sẽ không kéo chân tôi đâu.

 

Tôi lấy ra một sợi dây đỏ và một lá bùa đưa cho cậu.

 

“Sợi dây đỏ này đã nhuộm m//áu chó mực, có thể chắn bớt tà ma.”

 

“Cảm ơn chị.”

 

Hứa Khố cười nhận lấy sợi dây đỏ, bỏ vào túi.

 

Tôi lại lấy ra hai sợi đưa cho Vu Tư Niên và Ôn Di.

 

Ôn Di cụp mắt xuống, liếc nhìn tôi một cái, hừ lạnh rồi bỏ đi.

 

Vu Tư Niên thì cười khẽ một tiếng, vén áo lên, khoe bắp tay cuồn cuộn.

 

“Tin cái này còn không bằng tin anh, cứ giữ lại mà dùng đi!”

 

Lúc này cư dân mạng đã phát cuồng bình luận.

 

[Định lấy sợi dây rách này làm quen với Ôn tỷ của tôi à? May mà chị tôi sáng suốt tránh xa.]

 

[Ha ha ha! Ảnh đế nhà tôi đúng là tỉnh táo nhân gian, nhận ra trà xanh trong một giây, Hứa Khố mau học hỏi ảnh đế Vu đi.]

 

[Còn tưởng mình là đạo sĩ thật à? Diễn cũng giống đấy, lát nữa đừng có tè ra quần đấy nhé.]

 

Tôi không để ý thu lại đồ.

 

Người không biết thì không sợ mà!

 

Đến lúc đó, ai ch//ết thì biết.

 

Loading...