Hậu Quả Của Việc Thách Thức Enigma - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:11:27
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Xin !” Hắn dùng giọng mà tất cả đều thể thấy để lớn: “Lần nên giẫm lên đầu gối của ! Là tâm thái của ! Xin !”

 

Toàn trường im phăng phắc. A Minh ngây , nước đổ ướt cả quần: “Không... cần như ... cũng chuyện gì lớn mà, Cố thiếu...”

 

Cố Ngạn Thanh thẳng dậy. Hắn quệt mặt loạn xạ, mặt đầy những vệt nước đan xen. Chật vật đến cực điểm, nhưng cũng xinh đến cực điểm. Hắn dám biểu cảm của bất cứ ai, xoay bỏ ngay lập tức.

 

Tôi chằm chằm bóng lưng , trái tim đập nhanh. Còn nhanh hơn cả lúc thắng trận. Đây là trúng. Tuy khắp đầy gai, tuy kiêu căng tùy hứng, nhưng lớp vỏ ngạo mạn giấu một trái tim sáng hơn cả vàng. Dám làm dám chịu, sai sửa.

 

Tôi mặc kệ những tiếng hoan hô xung quanh, xoay đuổi theo.

 

“Đội trưởng! Cúp!” Đồng đội phía gọi với.

 

“Cứ để đó .” Tôi đầu : “Tôi bảo bối quan trọng hơn cần dỗ dành.”

 

Tại góc rẽ của lối dành cho cầu thủ, tránh khỏi tất cả máy và tầm mắt của , đuổi kịp bóng hình đang loạng choạng . Tôi nắm lấy cánh tay , kéo lòng.

 

“Buông ! Cút ngay!” Cố Ngạn Thanh điên cuồng giãy giụa, nắm tay theo quy tắc cứ thế nện lên . Hắn đang , khó coi, sụp đổ.

 

“Cậu lòng chứ! Cậu xem trò của đủ chứ! Tần Triệu Lân, đồ khốn kiếp!” Tin tức tố của bùng nổ như xé nát gian .

 

Tôi mặc kệ những cú đ.ấ.m của , hai tay siết chặt lấy . Để mặc nước mắt nước mũi của bôi lên bộ đồng phục đẫm mồ hôi của . Tin tức tố trấn an của bao bọc lấy cơ thể . Tôi cúi đầu, hôn lên thái dương đẫm mồ hôi và vành tai đỏ rực nóng hổi của . Từng chút một, mang theo sự trấn an, cũng mang theo sự khen ngợi.

 

Dần dần, bình tĩnh , chỉ còn tiếng sụt sịt.

 

“Làm lắm.” Tôi thì thầm bên tai , giọng ôn nhu như đang dỗ dành trẻ con: “Dám làm dám chịu, quả hổ danh là Alpha cực ưu.”

 

Cố Ngạn Thanh sững . Có lẽ ngờ thứ đón chờ là một cái ôm khiến gần như chìm đắm như thế . Hắn cứng đờ trong chốc lát, đột nhiên há miệng, hung hăng c.ắ.n lên bả vai . nhích , cũng đẩy . Ngược còn từng nhịp vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của .

 

“Cắn , c.ắ.n cho vui vẻ là .”

 

Cố Ngạn Thanh nức nở một tiếng buông miệng. Hắn vùi mặt hõm cổ , giọng lí nhí mang theo tiếng mũi nặng nề: “... Ai cần khen chứ. Tôi thua... thua t.h.ả.m hại lắm.”

 

“Không t.h.ả.m hại .” Tôi nâng cằm lên, ép . Đôi mắt vẫn còn đỏ, đuôi mắt đọng nước, trông đáng thương đáng yêu: “Trong mắt , Alpha nào hơn cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hau-qua-cua-viec-thach-thuc-enigma/chuong-8.html.]

 

Cố Ngạn Thanh ngây , mặt đỏ bừng lên. Hắn hoảng loạn né tránh tầm mắt, đẩy một cái: “Bớt sến súa ...”

 

Tôi hôn lên khóe miệng một cái: “Thích . Muốn làm vợ . Để , ?”

 

Cố Ngạn Thanh ngẩn ngơ. Hàng lông mi còn vương nước mắt run rẩy: “Cậu... thật ?” Hắn sụt sịt mũi, trong ánh mắt mang theo sự hoài nghi nhưng cũng giấu một chút mong chờ mãnh liệt. Đó là ham chinh phục khắc sâu xương tủy của Alpha. Dù mới như mưa, nhưng thấy thể “ở ”, cái đuôi vểnh lên ngay.

 

Tôi nén , ngón cái vuốt ve đuôi mắt sưng đỏ của : “Tôi lừa bao giờ ? Đã hứa làm vợ thì tự nhiên lời .”

 

Hầu kết của Cố Ngạn Thanh chuyển động. Đôi mắt đỏ hoe chằm chằm . Một lúc , đột ngột túm lấy cổ áo đồng phục của , hung hăng kéo . Chóp mũi chúng chạm đau.

 

“Tần Triệu Lân, đây là chính đấy nhé.” Hắn nghiến răng, giọng khản đặc: “Nếu dám đổi ý... ông đây sẽ phế luôn.”

 

“Lừa thì làm chó.”

 

Cố Ngạn Thanh hừ lạnh một tiếng, vẻ kiêu ngạo cuối cùng cũng trở một chút: “Được. Nếu cầu xin làm vợ ... thì đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn.”

 

Dứt lời, đột ngột sấn tới, c.ắ.n lấy môi một cái. Không bất kỳ kỹ xảo nào, là phát tiết và chiếm hữu. Hàm răng va chạm, nếm cả vị máu. Mặn chát, nóng bỏng, giống như hai con dã thú đang đ.á.n.h dấu lãnh địa của .

 

Tôi giữ lấy gáy , định làm sâu sắc thêm nụ hôn. Cuối lối bỗng truyền đến tiếng bước chân và tiếng gọi dò xét của A Minh: “Đội trưởng? Cố thiếu? Hai đ.á.n.h đấy chứ...”

Trang Thảo

 

Cố Ngạn Thanh như điện giật, đẩy , hoảng loạn lau khóe môi sưng đỏ. Hắn lườm một cái cháy mặt.

 

“Đi theo !” Hắn cố ý bằng giọng thô lỗ.

 

“Đi thế?” Tôi .

 

Cố Ngạn Thanh thẹn quá hóa giận, đá một cái cẳng chân , nhưng hề dùng lực: “Đừng hỏi! Đi theo ông xã !”

 

Hắn ngẩng đầu, nắm lấy tay , sải bước ngoài. Bóng lưng thẳng tắp, như thể nhè ban nãy . Chỉ vành tai đỏ rực là phản bội tất cả. Tôi khẽ gãi lòng bàn tay : “Ông xã, cần mang theo chứng minh thư ?”

 

Bước chân Cố Ngạn Thanh loạng choạng một cái: “... Ừm, mang .”

 

Tôi khẽ , đuổi kịp bước chân . Lúc đêm khuya, chúng ánh đèn mờ ảo của lối dành cho cầu thủ hướng bên ngoài. Bóng hai đổ dài mặt đất, cuối cùng lồng chặt , thể tách rời.

 

Đêm nay, lẽ sẽ là một đêm dài.

Loading...