Hậu Quả Của Việc Thách Thức Enigma - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:10:31
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Rời khỏi phòng thiết , Cố Ngạn Thanh siết chặt chiếc áo khoác của . Khóa kéo kéo lên tận cổ, che gần nửa khuôn mặt và cổ, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng. Chân vẫn còn bủn rủn nhưng lưng ưỡn thẳng, giống như một con gà trống thua trận nhưng vẫn chịu cúi đầu.

 

So với , trông chật vật hơn nhiều. Khóe miệng bầm tím, quần áo xộc xệch, bả vai cũng đau âm ỉ vì trúng khuỷu tay. Hắn rẽ phòng nghỉ của viện Quản lý, còn tiếp tục thẳng.

 

Ngay khi bước , bên trong lập tức náo loạn. Tiếng huýt sáo, tiếng đập bàn, tiếng hò hét vang lên hỗn loạn.

 

“Cố thiếu ngầu quá!”

 

“Chị dâu ?”

 

“Tối nay ăn mừng thôi! Ôm mỹ nhân về !”

 

Mấy đồng đội cao lớn lao , túm lấy định giữ : “Này! Chị dâu đừng mà! Đã đến thì tối nay ăn cùng !”

Trang Thảo

 

ngay khi thấy vết bầm ở khóe miệng , bàn tay đang giữ lập tức rụt như bỏng. Tiếng trong phòng cũng im bặt. Mấy chục ánh mắt chằm chằm vết thương mặt , đầy kinh ngạc sang Cố Ngạn Thanh. Ánh mắt giao liên tục: “Cố thiếu đ.á.n.h ? Mạnh tay ?”

 

Mặt Cố Ngạn Thanh trắng bệch, lắp bắp: “Không ... ...”

 

Giọng điệu chột càng khiến tình hình thêm tệ. là đồ ngốc.

 

Tôi thở dài trong lòng, thu bước chân định rời . Dưới ánh mắt kinh ngạc của , giúp chỉnh cổ áo khoác, động tác tự nhiên đến mức như quen. Sau đó, chỉ vết thương nơi khóe miệng , nở nụ bất đắc dĩ, đủ để cả phòng thấy: “Lần nhẹ tay một chút nhé.”

 

Đồng t.ử Cố Ngạn Thanh co , mặt đỏ bừng như sốt. Cả phòng lập tức im lặng. Những ánh mắt đang “hiện trường bạo lực” lập tức trở nên vi diệu, pha trộn giữa kinh ngạc và tò mò.

 

Tôi vỗ vai : “Mọi ăn . Chúc vui vẻ, Ngạn Thanh.”

 

Nói xong, dứt khoát rời . Còn đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng .

 

Sau đó, viện Vật lý thắng liên tiếp, viện Quản lý cũng . Hai đội thế như chẻ tre, cùng tiến trận chung kết. Năm nay, quán quân chắc chắn sẽ thuộc về một trong hai viện.

 

Mỗi trận đấu của , đều xem. Đám đồng đội nhiệt tình của viện Quản lý xếp ngay hàng ghế đầu, gọi là “chỗ dành cho nhà”. Với chiều cao 1m90, kẹp giữa một đám Omega và Beta nhỏ nhắn, trông chẳng khác nào một ngọn núi giữa đồng bằng, buồn nổi bật.

 

Mỗi Cố Ngạn Thanh ngang qua đều đỏ bừng tai, giả vờ thấy . luôn bắt gặp ánh mắt lén . Trên sân, tập trung. Khi ném rổ, lông mày khẽ nhíu, mồ hôi chảy dọc theo cằm. Những đường cơ bắp săn chắc, mượt mà tỏa sức sống mãnh liệt. Mỗi ghi điểm, chạy khắp sân, cụng vai ăn mừng với đồng đội, nụ rạng rỡ vẫn mang theo chút ngây ngô.

 

Thậm chí thỉnh thoảng, còn theo bản năng liếc về phía khu vực nhà một cái.

 

Sau khi chạm ánh mắt của , đột ngột , còn cố làm vẻ khinh khỉnh hừ một tiếng.

 

Rõ ràng là ngoan như .

 

Tươi tắn như .

 

Rốt cuộc là ai đồn rằng là một tên hỗn thế ma vương hung tàn bạo ngược?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hau-qua-cua-viec-thach-thuc-enigma/chuong-5.html.]

 

Rõ ràng chỉ là một chú cún con dỗi.

 

Tôi thưởng thức ghi chép.

 

Biết , trăm trận trăm thắng.

 

thì, tầm từ khu vực nhà đúng là tuyệt hảo.

 

Đêm trận chung kết, buổi tập kết thúc khá sớm.

 

Cố Ngạn Thanh, né tránh suốt mấy ngày qua, cuối cùng cũng xuất hiện.

 

Hắn tựa khung cửa phòng đồ của chúng , ngạo nghễ huýt sáo.

 

Đó vốn là tư thế của kẻ chiến thắng.

 

Phòng đồ lập tức náo loạn. A Minh đập bàn bật dậy: “Ai cho phép mày tới đây?”

 

Cố Ngạn Thanh nhướng mày, vẻ mặt thản nhiên: “Tôi tới tìm vợ , liên quan gì đến ?”

 

Mặt A Minh tái mét: “Mày điên ? Ai là vợ mày?”

 

Cố Ngạn Thanh giận. Ánh mắt lướt qua A Minh, thẳng thừng , khóe môi treo nụ khiêu khích.

 

“Ai đáp thì đó là vợ.”

 

Tôi mỉm với : “Đợi một lát, thu dọn đồ .”

 

“Đội trưởng?” Đồng t.ử A Minh chấn động.

 

Lông mày Cố Ngạn Thanh khẽ nhướng lên, đầy đắc ý.

 

Tôi thu dọn xong túi, vỗ tay một cái: “Tối nay nghỉ sớm, giữ trạng thái . Cố lên.”

 

Trong tiếng đáp thưa thớt và ngơ ngác, cửa. Thuận tay xoa mạnh lên đầu Cố Ngạn Thanh, như xoa một chú ch.ó lớn.

 

“Đi thôi.”

 

Thân thể Cố Ngạn Thanh cứng , xù lông né tránh. Đến khi tới bóng cây vắng ngoài sân vận động, mới dừng .

 

Tôi khẽ : “Trước khi thi đấu mà chạy sang phòng đồ đội đối thủ thị uy, gan cũng lớn thật.”

 

Cố Ngạn Thanh đầu lườm : “Tôi thì !”

 

Tôi tiến gần một bước, ép giữa cây và . Cúi đầu gương mặt rực rỡ của , giọng hạ thấp: “Ngày mai là chung kết . Lúc còn tự đưa tới cửa... là định dùng mỹ nhân kế với ?”

Loading...