Trong phòng livestream chỉ có người làng tôi, mọi người đều hò hét giục Lý Liên nhanh lên.
Không một ai suy nghĩ về tính xác thực của việc thuê xe năm mươi tệ, tất cả đều chỉ chăm chăm muốn lấy tiền từ tôi!
Ngay lúc Lý Liên và mấy người kia đến gần người cầm biển, đột nhiên có một bàn tay đưa ra che camera lại.
"Không được quay phim đâu nhé, mấy người muốn thuê xe à?"
Giọng nói kiêu ngạo của Lý Liên vang lên: "Đúng là muốn thuê xe, nhìn xe của ông là biết nghèo kiết xác rồi, chắc là chẳng có ai thuê đâu nhỉ. Thế này đi, bọn tôi trả năm mươi tệ, ông chở bọn tôi đến Thị trấn A, hời cho ông rồi đấy."
Nghe ra được, giọng Lý Liên vẫn khá yếu, hoàn toàn là cố lên giọng để ra vẻ.
Giây tiếp theo, người kia cười đáp: "Không cần năm mươi đâu, vừa hay tôi cũng phải đi Thị trấn A, các vị cho ít tiền khởi động, hai mươi tệ là được."
Lý Liên vừa nghe, lập tức cười toe toét: "Tôi đã nói mà! Chắc chắn có xe năm mươi tệ một ngày! Thế mà còn để tôi tìm được chỗ rẻ hơn này! Để xem con Trương Đình kia còn gì để nói!"
Tôi cầm điện thoại đi vào.
"Xe này, mọi người không được lên."
Sáu người quay đầu nhìn lại, phản ứng đầu tiên là đòi tôi đưa tiền.
"Trương Đình, bọn tao tìm được xe còn rẻ hơn năm mươi tệ rồi, mày mau bồi thường tiền đi!"
Tôi nghiêm mặt nói: "Tôi nói là xe chính quy của tiệm thuê xe đàng hoàng, chứ không phải loại xe dù không rõ nguồn gốc này. Hơn nữa, mọi người căn bản không biết nơi ông ta định đến có phải là Thị trấn A không."
Lúc tôi nói câu này, người tài xế kia đã kéo khẩu trang lên, quay đầu định bỏ đi.
Lý Liên vội vàng kéo người đó lại.
"Ông chủ, đừng đi vội, bọn tôi còn chưa lên xe mà!"
Người đàn ông hất mạnh tay bà ta ra: "Tôi không làm ăn với mấy người nữa."
Sáu người hóa đá.
Thím Chu nhìn giờ trên điện thoại, bật khóc: "Giờ này rồi, chúng ta mà không đi nữa thì chắc chắn muộn làm mất, tiền chuyên cần tháng này coi như xong!"
Tôi thở dài, nói: "Chỉ cần trên đường mọi người không gây sự nữa, tôi có thể đưa mọi người đi, không lấy tiền. Chỉ có điều, đây là lần cuối cùng tôi cho mọi người đi nhờ xe."
Lời còn chưa dứt, sáu người đồng loạt trừng mắt nhìn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hang-xom-ham-lon/chuong-7.html.]
"Mày nghĩ hay nhỉ, bồi thường ba trăm ba mươi nghìn với đưa bọn tao đi Thị trấn A, mày đương nhiên chọn cái sau rồi!"
"Đúng thế! Nó căn bản không có lòng tốt thật sự! Chỉ muốn phá hỏng kế hoạch thuê xe của bọn tao thôi!"
Lý Liên đi mấy bước đến trước mặt tôi, nhổ một bãi nước bọt xuống chân tôi: "Cái trò mèo này của mày, để dành lừa trẻ con ba tuổi đi! Ba trăm ba mươi nghìn kia, mày chắc chắn phải đền!"
Nói xong, bà ta không thèm để ý đến tôi nữa, kéo những người khác vội vàng chạy theo chiếc xe kia.
Để ngăn tôi đi theo, họ còn cố tình xô đổ mấy cái thùng rác cản đường tôi.
Đợi đến lúc tôi đuổi theo thì người đã biến mất từ lâu.
9
Tin nhắn cuối cùng Lý Liên gửi trong nhóm là ảnh chụp chung với mọi người trong xe, báo là họ đã lên xe thuận lợi.
Trưởng thôn lấy cớ này ép tôi đưa tiền.
【Hai tiếng nữa, tài khoản của tôi mà không thấy ba trăm ba mươi nghìn tệ đó, chúng tôi sẽ đến nhà cô.】
Tôi chẳng sợ, nhắc nhở ông ta: "Nhà tôi có camera, mấy người mà dám tự tiện xông vào thì cứ chờ bị bắt đi."
Họ càng không sợ.
Chưa đến mười phút, đã có người trèo tường vào nhà tôi, chỉ vào tivi và tủ lạnh nhà tôi nói: "Hai tiếng nữa không thấy tiền, cái tivi này tôi lấy đi trừ nợ!"
Những người khác thấy vậy đều điên cuồng chạy về phía nhà tôi, chỉ sợ chậm chân là không cướp được đồ tốt.
Những năm nay, tôi thương mẹ một mình vất vả, nên sắm sửa cho nhà toàn đồ tốt, mỗi món đồ điện gia dụng đều đáng giá cả chục nghìn tệ.
Bọn họ ngày thường đến nhà tôi chơi đã sớm để ý rồi.
Lúc này đều muốn nhân cơ hội cướp lấy mấy món.
Gần một trăm người cùng lúc ùa đến cổng chính, làm cổng nhà tôi lệch cả đi.
Tôi lập tức đưa mẹ chạy về.
Lúc chúng tôi về đến nơi, nhà đã trống không.
Trưởng thôn chắp tay sau lưng đối mặt với chúng tôi, nhẹ nhàng tuyên bố: "Đây là hậu quả của việc cô không chuyển tiền đúng hẹn! Còn nhiều người chưa lấy được đồ, những người này, cô phải bồi thường từng người một!"