2
Sáu người này đều là người cùng làng quanh năm làm thuê cực khổ ở Thị trấn A.
Năm năm trước, lần đầu tiên tôi cho họ đi nhờ xe miễn phí về thành phố, lúc đó không lấy một đồng nào, đơn thuần chỉ muốn giúp họ thôi.
Không ngờ, làm tài xế xe "ké" chẳng dễ dàng gì, điểm đến khác nhau đã đành, trên đường còn phải chiều đủ thứ yêu sách vặt vãnh của họ, đến cuối cùng vừa mệt người mệt óc lại còn bị họ cằn nhằn tay lái kém, đúng là làm ơn mắc oán.
Quan trọng nhất là, từ đó về sau họ cứ bám riết lấy tôi, lần nào về quê cũng đòi đi xe tôi, bắt tôi làm tài xế đưa đón. Tôi bảo thời gian không khớp, họ liền chiều theo giờ của tôi, kéo hành lý đến tận dưới nhà chặn đường tôi.
Sau Tết lại càng lười săn vé, nhao nhao đòi đi xe tôi về thành phố.
Tôi nể mặt mũi không nỡ từ chối thẳng, đành đề nghị góp tiền, để họ tự biết khó mà rút lui.
Kết quả là họ đồng ý rất nhanh gọn, thấy thế, mẹ tôi cũng bảo tôi giúp một tay.
Nghĩ đến việc sau này mẹ tôi còn phải qua lại với họ, tôi đành nén bực mình mà đồng ý.
Tôi cứ tưởng đó đã là kết quả tệ nhất rồi.
Không ngờ bây giờ lại xảy ra chuyện còn vô lý hơn thế này!
Tôi giúp người mà lại thành sai à?
Nghĩ đến đây, tôi cao giọng: "Mời xuống xe!"
Đằng sau im phăng phắc.
Tiếp đó, Lý Liên lờ tôi đi, hỏi mẹ tôi: "Thím Trương, thím là chủ gia đình, thím nói một tiếng đi chứ, toàn người cùng làng cả, bắt bọn tôi xuống xe giữa đường cao tốc, đây không phải là muốn hại c.h.ế.t người sao?"
Mẹ tôi tính nhát gan, khó xử nhìn tôi, nói: "Đình Đình, lái xe đi con, đừng vì chút tiền này mà làm mất hòa khí với mọi người."
Tôi cười nhạt, nhún vai tỏ vẻ bất cần: "Không sao đâu mẹ, mình đang ở trạm dừng chân mà, đỗ xe được. Đằng nào mình cũng không vội đến Thị trấn A hôm nay, hay là lát nữa con rẽ sang Liễu Châu chơi hai ngày rồi đi tiếp."
Vốn dĩ chúng tôi đã định thong thả vừa đi vừa chơi đến Thị trấn A, chỉ vì chiều theo mấy người phải đi làm đúng giờ này mà mới bỏ qua các điểm tham quan trên đường.
Giờ nghĩ lại, đúng là tốt bụng chẳng được báo đáp, hoàn toàn không đáng!
Tôi vừa dứt lời, Lý Liên đã sốt sắng: "Không được! Tôi làm ca đêm! Mười một giờ tối nay phải vào làm rồi, đi muộn mất việc, cô đền nổi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hang-xom-ham-lon/chuong-2.html.]
Những người khác cũng cuống lên: "Đình Đình, bọn chú/thím đều vội về đi làm, cháu đột nhiên không đi nữa, không phải cố tình hại người à?"
Tôi không hề lay chuyển: "Vậy mọi người mau xuống xe tìm xe đi nhờ khác đi, tranh thủ bây giờ vẫn còn kịp đấy."
Bây giờ tôi chẳng thèm ba trăm tệ đó nữa, chỉ muốn tống khứ họ đi cho nhanh.
Ai ngờ, hai người thím bật khóc nức nở.
"Đình Đình ơi, cả nhà năm miệng ăn chỉ trông vào lương đi làm của bọn thím thôi, nếu đi muộn, nhẹ thì bị trừ hai trăm tệ lương, nặng thì bị đuổi việc, cháu ở nhà còn chờ tiền đi học, bọn thím không chậm trễ được đâu."
Một người khóc, những người khác cũng rơm rớm nước mắt, nhưng chẳng ai chủ động góp tiền cho tôi.
Lý Liên lôi thẳng điện thoại ra quay video chĩa vào chúng tôi: "Mọi người mau xem này, cùng làng cùng xóm mà sinh viên đại học bắt nạt người nghèo khổ thật thà đây này."
"Toàn là bậc cha chú sức khỏe yếu cả đấy, bụng thì đói meo, đầu óc quay cuồng chóng mặt, thế mà nó thì hay rồi, vì muốn kiếm mấy đồng tiền bẩn thỉu mà cố tình dừng xe giữa đường không đi nữa!"
Mẹ tôi kéo kéo áo tôi, ra hiệu bảo tôi bớt một chuyện thì hơn.
Tôi không muốn chuyện này làm lỡ kế hoạch du lịch của mình, nén giận, nói lớn: "Đây là lần cuối cùng tôi chở mọi người. Tranh thủ còn đang ở trạm dừng chân, ai muốn đi vệ sinh, muốn ăn gì thì đi nhanh lên, không thì đến trạm dừng chân tiếp theo còn xa lắm!"
Lý Liên hừ một tiếng: "Cô tưởng bọn tôi ngốc à, lỡ bọn tôi xuống xe cô lái đi mất thì sao?"
Nghe vậy, mấy người đang định mở cửa xe liền ngồi thụp xuống.
Tôi gật đầu: "Không đi đúng không, vậy xuất phát."
3
Tôi tăng tốc, chỉ muốn nhanh chóng tống đám ôn thần này đến nơi.
Không ngờ, mười lăm phút sau, có người kêu tôi lái chậm lại.
Lý Liên đỡ lấy người thím kia, quay đầu hét vào mặt tôi: "Cô lái xe kiểu gì thế hả? Cũng là sinh viên đại học mà tay lái tệ thế, xóc muốn nôn cả mật xanh mật vàng ra ngoài!"
Tôi bất lực: "Xe rõ ràng chạy rất êm, thím Chu buồn nôn là do thím ấy bị say xe thôi, không phải có mang thuốc chống say sao? Uống một viên đi ạ."
Thím Chu ngần ngừ nói: "Thôi không uống đâu, uống nước vào lại càng muốn đi vệ sinh."
Lý Liên vung tay, nói giọng thản nhiên như không: "Muốn đi thì đi thôi! Bảo Trương Đình tấp vào lề dừng một lát là được!"