Sự tò mò thể g.i.ế.c c.h.ế.t con mèo, giờ tiền , cũng bắt đầu quý trọng mạng sống.
Tôi cụp mi mắt, lên tiếng.
Vẻ mặt Hứa Quan Niên dần lạnh , dáng vẻ mệt mỏi rã rời của , đột ngột hỏi:
“Giang Thuật, em yêu ?”
Forgiven
Làm cái nghề của chúng , kiêng kỵ nhất là bàn chuyện tình cảm, yêu quan trọng gì ? Tiền trao cháo múc là .
Tình yêu là gia vị của giàu, nghèo chỉ cân nhắc lợi ích.
Hứa Quan Niên dù lún sâu , luôn đường để thoát , nhưng thì khác, đường lui.
Tôi hiểu rõ điều đó, nên khoảnh khắc phân định thích Hứa Quan Niên , tự tát hai cái thật mạnh, dập tắt chút rung động phi thực tế đó ngay từ trong trứng nước.
Hứa Quan Niên rằng, kẻ thông minh, tầm của hẹp hòi, chỉ thấy lợi ích mắt.
Nếu thì bao nhiêu năm qua, sẽ chỉ cầm tiền mà coi thường quyền lực — thứ hữu dụng hơn nhiều.
Cũng sẽ vì đau đến mức chịu nổi mà đòi kết thúc quan hệ với ngay tại chỗ.
Bây giờ cũng , hiểu tại Hứa Quan Niên giả c.h.ế.t, nhưng đoán phía chắc chắn chuyện lớn.
Nếu thể ở bên cạnh , sẽ cảm kích , rời bỏ và đối xử với hơn.
lỡ cược sai thì ?
Nếu thể rút lui an , đến cuối cùng xôi hỏng bỏng thì , dám cược.
Tôi từ đầu, là kẻ theo chủ nghĩa vị kỷ tuyệt đối, chỉ yêu chính .
Và hiện tại, cách giải quyết nhất của là rời xa Hứa Quan Niên. Tôi , thần sắc nghiêm túc và chân thành trả lời: “Tôi yêu .”
Hứa Quan Niên lạnh một tiếng, đưa tay bóp chặt cằm , giọng tàn nhẫn:
“Giang Thuật, yêu cũng , nhưng em chỉ phép ở bên .
Nếu em dám bỏ để yêu khác, em rõ đấy, thủ đoạn mà dùng xử lý kẻ phản bội.”
Cằm bóp đến đau nhức.
Hứa Quan Niên thực sự nổi giận , biểu cảm của lúc y hệt như lúc đòi rời năm xưa.
Tôi sợ phát điên thêm nữa, chỉ đành lấy lòng cọ cọ lòng bàn tay , ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Tôi hạ giọng :
“Sẽ .”
Hứa Quan Niên chằm chằm , ánh mắt sắc lẹm như thể thấu tâm can.
Rất lâu , mới lạnh lùng buông một câu: “Tạ Vân tình nhân của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hang-xoang/chuong-3.html.]
Nói xong câu đó, buông tay , dậy mặc quần áo, cố kìm nén cơn giận :
“Em thêm lát nữa , nấu chút gì đó cho em ăn.”
Tôi giường trần nhà thẫn thờ, vô thức nhớ đàn năm xưa từng khuyên bảo .
Sau khi trốn đến Cảng Thành, ngờ gặp ông chủ cũ tại nơi làm việc.
Ông chủ đó đổi chiến thuật, tặng quà thề thốt, dỗ dành đồng ý về thành phố C.
Sau đến thành phố C thăm , gầy rộc , khổ mà khuyên nhủ:
“Vĩnh viễn đừng bao giờ yêu b.a.o n.u.ô.i . Giao dịch tiền bạc mà bàn chuyện tình cảm thì sớm muộn cũng xảy chuyện.”
Sau mới yêu ông chủ đó từ lúc nào , nhưng trái tim trân trọng, đem chân tâm của chà đạp chân.
Ngày đàn ông đó kết hôn, ngoài dự đoán, tin nhảy xuống sông tự vẫn.
Hứa Quan Niên đàn đó từng chăm sóc , nên âm thầm tay, đ.á.n.h sập công ty của đàn ông , khiến gánh khoản nợ khổng lồ.
Sau gặp , vợ thì bỏ theo khác, cả ngây ngô khờ dại, bao giờ ngóc đầu lên nổi nữa.
Điều mà Hứa Quan Niên là, từ đó về , chặt đứt những tâm tư nên . Bất kể đối xử với đến mức nào, luôn khắc cốt ghi tâm lời dặn của khi c.h.ế.t:
“Đừng rung động.”
Sức hút của Hứa Quan Niên quá lớn, thủ đoạn cưng chiều khác của càng thiên biến vạn hóa, sơ hở một chút là sẽ tìm kẽ hở chui tọt tim. Khi đối mặt với , bao giờ dám lơ là dù chỉ một giây.
Tôi hiểu rõ, nếu động lòng thì chỉ con đường c.h.ế.t, tuyệt đối thể thoát .
Tôi từng ngừng cầu nguyện, hy vọng thể yêu khác khi yêu , để chán ghét .
ở bên cạnh bảy năm, mắt thấy sắp ba mươi tuổi mà vẫn thấy tin tức đính hôn với tiểu thư nhà nào.
Anh cũng chẳng thèm tìm khác, cứ đè mà giày vò.
Về cái tên Tạ Vân đó, Hứa Quan Niên tình nhân của thì chắc chắn là .
Anh nhất thiết lừa .
Tạ Vân thể là ai chứ?
Là bóng hình chôn giấu trong lòng? Là khao khát đến khó quên? Hay là thương thầm kín trong một mối quan hệ cấm kỵ thể ?
Anh thì cũng hỏi, chẳng việc gì tự tìm rắc rối cho .
Hứa Quan Niên ở căn nhà thuê cũ nát của năm sáu ngày.
Hai đàn ông đang độ sung sức, trải qua cuộc biệt ly tái hợp, sống chung trong một căn phòng, thể tưởng tượng mỗi ngày chúng làm những gì.
Tôi bất lực mím môi.
Để tham dự đám tang của nên mới thuê căn nhà , vốn chỉ định thuê một tháng, giờ tiếp tục gia hạn.
Tôi xoa xoa cái lưng đau nhức, cuối cùng nhịn mà mở lời hỏi : “Hứa Quan Niên, chắc là cũng việc bận chứ?”