Hận phò mã - 1

Cập nhật lúc: 2025-03-08 13:47:14
Lượt xem: 104

HẬN PHÒ MÃ [FULL]

 

Tác giả: 盐选专栏

Nguồn: Zhihu

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

 

 

Người đời đều nói, phò mã yêu ta sâu đậm, nhưng không ai biết, người g.i.ế.c phụ hoàng ta là hắn, phương thuốc an thần hắn cầu xin ngự y cho ta, là thuốc mất trí nhớ sẽ làm cho trí nhớ ta rối loạn.

 

Ta xăm dòng chữ bằng m.á.u lên cánh tay: "Giết Tịch Thịnh.”

 

Thù g.i.ế.c cha diệt quốc, ta muốn hắn phải đền mạng.

 

1

 

Ta là công chúa của Tây Lăng, Tịch Thịnh là phò mã ở bên ta mấy năm.

 

Bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng, ta nhìn thấy hắn cầm theo một thanh ngự kiếm khắc hoa văn rồng, chỉ vào nam nhân mặc hoàng bào trước mặt.

 

Ta khóc lóc cầu xin hắn đừng như vậy, đừng g.i.ế.c phụ hoàng ta.

 

Hắn vung tay lên, phủ lên mắt ta, chất lỏng ấm nóng b.ắ.n lên mặt, mùi m.á.u tươi tràn ngập trong không khí.

 

Phò mã của ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t phụ hoàng của ta, thậm chí thanh ngự kiếm hắn dùng kia là phụ hoàng ban thưởng cho hắn.

 

Một tiếng sấm lớn đánh thức ta từ trong giấc mộng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán thấm ướt tóc, khiến ta không thể phân biệt được đó là mơ hay thực.

 

Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, sắc mặt Tịch Thịnh tối tăm không rõ, vén mái tóc dính ướt trên trán ta ra sau tai, giọng nói dịu dàng khác hoàn toàn với người trong mộng: “Có phải Tri Tri lại gặp ác mộng không?”

 

2

 

Tây Lăng đã sụp đổ, Tịch Thịnh bây giờ trở thành Tướng quân khai quốc của Bắc Tương, ngày thường công việc bận rộn, ta hầu như không gặp được hắn. Nhưng mỗi khi trời nổi sấm sét, hắn đều bỏ lại tất cả việc đang làm trở về cùng ta.

 

Người đời đều nói Tịch tướng quân tình thâm nghĩa trọng.

 

Lúc Trấn Bắc Vương xưng đế luận công ban thưởng, hắn từ chối thăng quan tiến chức, vạn lượng hoàng kim, chỉ cầu trả ta lại cho hắn.

 

“Ta sai người nấu canh an thần, có tác dụng an gan, bổ tỳ, dưỡng tâm, an thần, uống xong sẽ có thể ngủ.”

 

Tịch Thịnh nhớ ta xưa nay không dễ ngủ, liền nhờ ngự y trong cung kê phương thuốc an thần này.

 

Ngay cả tỳ nữ bên người Ngưng Hương của ta cũng nói, Tướng quân đối với phu nhân quả nhiên là săn sóc rất chu đáo.

 

Sau khi uống thuốc xong ta sẽ ngủ cả ngày, tỉnh lại chỉ cảm thấy đầu óc mê man, quên rất nhiều chuyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/han-pho-ma/1.html.]

Chứng bệnh này được ghi chép trong sách y dược, cái gọi là phương thuốc an thần đó là thuốc mất trí nhớ khiến người ta có những giấc mơ dài và rối loạn trí nhớ.

 

Vì thế ta đã bí mật ngừng uống thuốc và dần nhớ lại mọi chuyện.

 

Cơn ác mộng vừa rồi cũng không phải là giả.

 

Tịch Thịnh đã cho ta dùng thuốc trong một thời gian dài để khiến ta quên đi việc hắn ám sát phụ hoàng ta, trợ giúp Trấn Bắc Vương đoạt vị.

 

Ngày hắn ép hoàng đế thoái vị cũng là một ngày có sấm sét, cho nên cứ có sấm sét hắn lại trở về cùng ta chỉ là vì có tật giật mình!

 

3

 

Ngày thường ta sẽ bảo Ngưng Hương lén đổ thuốc, nhưng ở trước mặt hắn, vẫn sẽ giả vờ ngoan ngoãn uống hết. Ta không thể để hắn nghi ngờ, ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

 

Tịch Thịnh đối xử với ta vô cùng tốt, tự mình đút từng muỗng thuốc cho ta, uống xong còn lấy mứt hoa quả của Diêm Tân phường ra dỗ ta.

 

Uống một ngụm thuốc ném một miếng mứt thanh mai sẽ cảm thấy thuốc không quá khó nuốt.

 

Ta trước giờ luôn thích món này, nhưng Tịch Thịnh không cho ta ra khỏi phủ, nói là vì bảo vệ ta.

 

Tân đế đăng cơ không lâu, thế cục bất ổn, hắn thân là Tướng quân khai quốc ngày thường gây thù không ít, ta là phu nhân của hắn, dễ dàng trở thành cái đinh trong mắt người ta.

 

Nguyên nhân sâu xa hơn, có lẽ là sợ ta cùng dư đảng tiền triều lẻn vào dân gian xây dựng quân đội, lật đổ Bắc Tương mới thành lập không lâu.

 

Ta nắm lấy bàn tay đang nhặt mứt thanh mai của hắn, vẫn cắn một miếng: "Điều này có gì khác biệt với việc giam cầm ta?"

 

Nước chua chua ngọt ngọt của đường ô mai lan tỏa trong miệng, chua đến nỗi nước mắt ta trào ra.

 

Tịch Thịnh mút miếng đường còn sót lại trên đầu ngón tay: "Qua một thời gian nữa, chờ triều chính ổn định, Tri Tri muốn đi đâu ta sẽ đi cùng nàng.”

 

Lời này, lúc trước ở phủ công chúa hắn cũng nói như vậy.

 

Ta không muốn lại hư tình giả ý ra vẻ xu nịnh với hắn nữa nên lấy cớ hơi mệt mỏi đuổi hắn đi.

 

Sau khi ngủ một lát, ta bảo Ngưng Hương mang cho ta cái ống nhổ.

 

Ta nằm ở mép giường móc cổ họng, thuốc và mứt thanh mai vừa mới nuốt xuống đều nôn ra.

 

Ngưng Hương cũng đã quen với bộ dạng bằng mặt không bằng lòng này của ta, theo thói quen giúp ta vỗ vỗ lưng.

 

Lúc mới khôi phục trí nhớ, ta từng oán hận, căm ghét và tìm tới cái chết.

 

Ngưng Hương khóc theo ta, nàng tìm mọi cách nghe lén tin tức của Thái tử Lê An từ chỗ Tịch Thịnh, khuyên ta cố gắng gượng dậy.

 

Lê An là hoàng đệ của ta, chỉ cần Tây Lăng còn một hậu duệ trên đời, sẽ có cơ hội phục quốc.

 

Loading...