Hai năm sau ôm con đi nhận cha, Đứa trẻ này thật sự là con anh đó - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:49:25
Lượt xem: 181

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng đợi Phương Bác Giản kịp tìm đến Lục Nhiên Tri, Mẫn Tuế tay .

Chuyện là thế , khi Mẫn Tuế thanh toán xong tiền thuê nhà, dư trong tài khoản ngân hàng chỉ còn vỏn vẹn ba con , cộng thêm mớ chi phí sinh hoạt đang xếp hàng chờ thanh toán, chợt rơi trạng thái hoang mang tột độ về nhân sinh. Cậu nhịn ăn nhịn uống một ngày thì , chứ nhóc con thì thể . Đã hơn một tháng nay chẳng nhận cái job nào, cứ cái đà thì đến tiền mua bỉm sữa cho con cũng chẳng còn.

"Con trai , con xem, chúng nên tìm ba còn của con ?" Mẫn Tuế xong, đưa tay khẽ ấn lên cái đầu nhỏ xíu của nhóc con gật gật xuống, giả bộ mừng rỡ thốt lên, "Con đồng ý hả? Thế thì quá, ăn cơm xong chúng sẽ tìm ba lớn của con ngay, nếu sớm muộn gì hai cha con cũng c.h.ế.t đói mất thôi."

Nhóc con ngơ ngác ba nhỏ tự nhiên phấn khích lạ thường. Tuy chẳng hiểu ba vui vì chuyện gì, nhưng thấy ba , thằng bé cũng ngoác miệng theo.

Mẫn Tuế vui vẻ xong xuôi, đưa tay véo nhẹ cái má phúng phính trắng trẻo của con, chê bai xéo xắt: "Chậc, ngốc nghếch ghê."

"Ba ba!" Nhóc con ôm rịt lấy hai chân Mẫn Tuế, toe toét khoái chí.

Mẫn Tuế: "..." Tiêu , con trai ngốc . Chẳng Lục Nhiên Tri chê bai thèm nhận thằng bé nữa.

Phương Bác Giản hớt hải chạy đến công ty của Lục Nhiên Tri, thẳng thang máy lên tầng văn phòng Tổng tài.

"Lão Lục, kể chuyện ... vãi?!" Bao nhiêu lời của Phương Bác Giản đều nuốt ngược trở bụng, khi thấy Mẫn Tuế và nhóc con đang chễm chệ sofa trong phòng làm việc của Lục Nhiên Tri.

Mẫn Tuế thấy cũng bất ngờ. Đây chẳng là cái gã đàn ông mua bỉm ở siêu thị hôm qua ?

Lục Nhiên Tri đang dùng điện thoại bàn gọi cho thư ký trợ lý, bảo mang chút đồ ăn vặt phù hợp cho trẻ con hai tuổi lên đây. Cúp máy xong, mới sang Phương Bác Giản: "Cậu đến đây làm gì?"

"Không gì." Phương Bác Giản hồn trở , vội kéo Lục Nhiên Tri sang một bên, nhỏ giọng : "Lão Lục, chuyện đáng lẽ hôm qua định với , nhưng tự dưng gọi về nhà gấp nên quên béng mất."

Lục Nhiên Tri Phương Bác Giản bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Chuyện gì?"

"Hôm qua siêu thị, vô tình bắt gặp vợ và con trai đấy! Kìa, chính là một lớn một nhỏ đang chễm chệ sofa kìa!" Phương Bác Giản , còn quên liếc trộm về phía Mẫn Tuế và nhóc con. "Vừa thấy thằng bé , kiếp, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu mới 'cải lão đồng' đấy."

Nghe , Lục Nhiên Tri đưa mắt Mẫn Tuế và nhóc con. Trùng hợp , đúng lúc đó nhóc con túm chặt vạt áo Mẫn Tuế tụt xuống khỏi sofa, lon ton lạch bạch chạy về phía .

Cảm nhận ống quần kéo kéo, Lục Nhiên Tri cúi đầu xuống. Nhóc con đang níu chặt chiếc quần tây phẳng phiu của , dùng chất giọng nũng nịu sữa cất tiếng: "Ba ba, Dã Dã... tè!"

Nhóc con ngửa cái đầu nhỏ xíu lên Lục Nhiên Tri. Ba nhỏ bảo với thằng bé, đây là một ba khác của nó, là ba lớn.

Lục Nhiên Tri thoáng sững .

Thấy ba lớn thèm để ý đến , nhóc con liền tự giác chuyển mục tiêu sang Phương Bác Giản cạnh, tiếp tục bài ca kéo quần: "Chú... Dã Dã... tè!"

Không lẹ là tè dầm quần bây giờ!

Phương Bác Giản cục bột nếp làm cho tan chảy, vội vàng xổm xuống gật đầu cái rụp: "Được , chú dẫn con tè ngay đây."

Anh định nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của nhóc con để dắt giải quyết nỗi buồn thì Lục Nhiên Tri cản .

"Để dẫn nó ." Lục Nhiên Tri mang vẻ mặt lạnh lùng, bế phắt nhóc con từ tay Phương Bác Giản lên. Động tác của chút cứng nhắc, tự nhiên cho lắm.

Phương Bác Giản nhún vai, mặc kệ Lục Nhiên Tri làm gì thì làm.

Nhân lúc Lục Nhiên Tri đưa nhóc con giải quyết bầu tâm sự, Phương Bác Giản xáp gần sô pha cạnh Mẫn Tuế, chỉ tay mặt , híp mắt hỏi: "Cậu còn nhớ ?"

Mẫn Tuế gật đầu cái rụp: "Nhớ chứ."

"Thì cũng , tụi mới gặp hôm qua..."

Mẫn Tuế tiếp lời: "Anh là cái mua bỉm ở siêu thị hôm qua."

Phương Bác Giản cạn lời: "... Thật cần nhớ chi tiết đến thế . Xin tự giới thiệu, là Phương Bác Giản, 'bác' trong tiến sĩ, 'giản' trong đơn giản."

Mẫn Tuế gật đầu đáp : "Mẫn Tuế. 'Tuế' trong 'tuế tuế bình an'. Còn nhóc tì là Mẫn Dã, 'dã' trong 'chính cũng tà cũng'."

Phương Bác Giản gật gù chiều hiểu, tiếp tục câu chuyện: "Cậu , hôm qua lúc thấy Dã Dã, giật b.ắ.n luôn á, thằng bé giống Lục Nhiên Tri hồi nhỏ y như đúc."

Mẫn Tuế nhíu mày thắc mắc: "Thế giống tí nào ?"

Phương Bác Giản sững , xòa: "Đâu , nét mặt thằng bé giống đến bảy tám phần mà."

lúc , nhóc con khi "xả lũ" xong xuôi lon ton chạy về, lập tức vùng khỏi tay Lục Nhiên Tri, sà lòng Mẫn Tuế nũng nịu.

Cũng vặn lúc thư ký mang theo một túi đồ ăn vặt , đặt túi đồ xuống bàn lập tức lui ngoài.

Được , đến lúc chuyện chính sự.

Mẫn Tuế nhấc bổng nhóc con đặt lên đùi , im lặng chờ đợi Lục Nhiên Tri lên tiếng.

Phương Bác Giản Lục Nhiên Tri, sang Mẫn Tuế, rụt rè lên tiếng: "Hay là... dẫn Dã Dã ngoài chơi, cho hai thong thả chuyện nhé?"

Lục Nhiên Tri chỉ tay thẳng cửa, với Phương Bác Giản: "Cậu ngoài."

"?????" Phương Bác Giản chỉ tay mặt , Lục Nhiên Tri với vẻ thể tin nổi: "Tôi ngoài á?"

Mẫn Tuế mượn ngón tay của nhóc con chọc chọc vai Phương Bác Giản, tỉnh bơ : "Chuyện gia đình nhà , ngoài xen làm gì?"

Phương Bác Giản ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng lý thật. Anh gật đầu cái rụp, dậy: "Thế hai cứ chuyện nhé, tìm thư ký chơi đây."

Cánh cửa phòng làm việc mở đóng , bỏ trong gian rộng lớn của phòng Tổng tài chỉ còn Lục Nhiên Tri, Mẫn Tuế và cục bột nhỏ ngốc nghếch.

Lục Nhiên Tri xuống chiếc sô pha đối diện, tao nhã vắt chéo chân, vẻ mặt chút biểu cảm.

"Vậy Lục tổng, ngài còn nhớ những gì mười lăm phút ?" Mẫn Tuế đành mở lời , mái hiên thể cúi đầu mà.

Lục Nhiên Tri im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Hôm đó, để danh tủ đầu giường."

Mẫn Tuế đáp tỉnh bơ: "Tôi mà."

Giọng điệu thản nhiên đến mức Lục Nhiên Tri chẳng gì thêm.

Anh hỏi: "Cậu mang thai... tại đến tìm chịu trách nhiệm?"

Mẫn Tuế thản nhiên đáp: "Lúc đó ai mà một phát ăn ngay cơ chứ."

Lục Nhiên Tri: "..."

Cuộc trò chuyện ngõ cụt.

Lục Nhiên Tri đành chuyển chủ đề: "Hai năm nay một nuôi nấng thằng bé ?"

Mẫn Tuế: "Cũng hẳn, hồi ở quê thì hàng xóm, cô dì chú bác phụ trông chừng giúp, giờ lên đây thì dì Triệu ở tầng phụ trông."

Lục Nhiên Tri: "..."

Cuộc trò chuyện tiếp tục ngõ cụt.

Mẫn Tuế giơ một ngón tay lên, với Lục Nhiên Tri: "Lục tổng , đến đây để tống tiền ngài . Dạo thu nhập của hẻo quá, lo nổi cho thằng bé nữa, nên đành nhờ ngài phụ nuôi một thời gian. Khi nào kiếm việc làm định, sẽ đón nhóc tì về."

Nói xong, ngập ngừng một lát bồi thêm: "Đến lúc đó sẽ trả tiền cho ngài đàng hoàng."

Ai ngờ xong lời Mẫn Tuế, vẻ mặt Lục Nhiên Tri chẳng vẻ gì là hài lòng, trái còn nhíu chặt mày, giọng điệu lạnh lùng: "Mẫn Tuế, cũng là cha của đứa bé."

Mẫn Tuế gật đầu cái rụp, cảm thấy câu của Lục Nhiên Tri thật thừa thãi: "Tôi ngài là ba của nhóc con chứ, lẽ tự dưng nó từ trời rơi xuống chắc?"

Lục Nhiên Tri: "..."

Anh hít sâu một , cố đè nén cơn bực tức đang dâng lên trong lòng. Bình tĩnh nào, đừng nóng.

Lục Nhiên Tri tiếp tục: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với và đứa bé." Suy nghĩ một chút, thêm: "Ngày mai hoặc ngày mốt, thu xếp thời gian dọn đến chỗ sống."

"Dọn... dọn đến chỗ nào cơ?" Mẫn Tuế ngơ ngác hỏi .

"Dọn đến chỗ ." Lục Nhiên Tri đáp gọn lỏn, "Tôi sẽ thuê một bảo mẫu chuyên nghiệp để chăm sóc cho... con của chúng ."

Nói đến mấy chữ cuối, Lục Nhiên Tri khựng một chút, rõ ràng là vẫn quen với việc gọi "con của chúng ".

"Không !" Mẫn Tuế kiên quyết từ chối.

Lục Nhiên Tri nhíu mày, kiên nhẫn giải thích: "Dọn đến chỗ sẽ hơn nhiều, chuyên nghiệp chăm sóc cho thằng bé."

"Tôi mới đóng tiền thuê nhà tháng xong, dọn bây giờ là mất toi hơn hai ngàn tệ đấy!" Mẫn Tuế tiếc rẻ .

Lục Nhiên Tri: "..." Đồ hám tiền.

Nhóc con chớp chớp đôi mắt to tròn ba lớn và ba nhỏ chuyện một lúc, cuối cùng chống cự nổi cơn buồn ngủ nên rúc lòng Mẫn Tuế ngủ tự bao giờ.

Mẫn Tuế cúi đầu , bất lực chỉnh tư thế bế để con ngủ thoải mái hơn, miệng lẩm bẩm: "Cái nết ham ngủ di truyền từ ai nữa, từ từ Lục Nhiên Tri nhỉ? Chắc chắn từ , ham ngủ thế ."

Lục Nhiên Tri: "..." Cậu nhỏ vẫn thấy đấy nhé.

Mẫn Tuế tiếp tục kéo câu chuyện với Lục tổng: "Lục tổng, cho hỏi một câu. Ngài..."

Lời kịp hết, Lục Nhiên Tri ngắt lời: "Giờ giấc sinh hoạt của quy củ."

Mẫn Tuế: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hai-nam-sau-om-con-di-nhan-cha-dua-tre-nay-that-su-la-con-anh-do/chuong-4.html.]

Mẫn Tuế: "Ờ."

Lục Nhiên Tri liếc nhóc con đang ngủ say sưa, : "Chỗ phòng nghỉ, cho thằng bé đó ngủ một lát ."

"Hả? Không cần ." Mẫn Tuế lắc đầu từ chối.

"Chuyện của chúng vẫn bàn xong, định cứ ôm thằng bé khư khư như thế mà chuyện với ?" Lục Nhiên Tri hỏi vặn .

"Cũng mà, quen . Ngài , hồi con trai ngài khó tính lắm, cứ bế ẵm dỗ dành đủ kiểu mới chịu ngủ, đặt lưng xuống giường một cái là mở mắt thao láo ngay." Mẫn Tuế bắt đầu tuôn một tràng kể lể nỗi khổ tâm nuôi con cho Lục Nhiên Tri .

Lục Nhiên Tri im lặng lắng , hề ngắt lời Mẫn Tuế. Căn phòng làm việc vốn tĩnh lặng giờ đây tràn ngập sức sống, và chủ của nó cũng chẳng hề cảm thấy ồn ào chút nào.

Đợi Mẫn Tuế kể lể xong xuôi, mặt bỗng xuất hiện một hộp sữa bò.

"?" Mẫn Tuế khó hiểu Lục Nhiên Tri.

"Khô môi." Lục Nhiên Tri đáp gọn lỏn.

"À." Mẫn Tuế nhận lấy hộp sữa AD, biểu cảm chút ngốc nghếch, đó : "Tôi cứ tưởng ngài đưa sữa cho ám chỉ bảo uống sữa xong thì ngoan ngoãn ngậm miệng cơ..."

Nói đến đây, Mẫn Tuế chợt im bặt. Dù gì Lục tổng cũng là thành đạt, nhan sắc, giống loại nhỏ mọn thế .

Uống cạn hộp sữa, Mẫn Tuế ợ lên một tiếng mang theo mùi sữa thơm ngọt, tiếp: "Lục tổng, cái đề nghị dọn đến chỗ ngài , thấy ."

"Lý do?"

Mẫn Tuế định mở miệng, Lục Nhiên Tri bồi thêm một câu: "Ngoại trừ cái lý do tiền thuê nhà ."

Mẫn Tuế: "..." Được, lắm.

"Nhóc con lạ giường." Mẫn Tuế bắt đầu viện cớ, "Nó mà ngủ giường lạ là thể nào chợp mắt , thật đấy."

Thực thì , nhóc con dễ ngủ, cứ đặt lưng xuống là ngáy o o, sang nhà dì Triệu ngủ cũng ngon lành như ở nhà . thời khắc mấu chốt , đành tung hỏa mù bằng một "lời dối chân thật" .

Sau một hồi đàm phán mệt mỏi, Mẫn Tuế vẫn nhất quyết chịu dọn đến biệt thự của Lục Nhiên Tri. Cậu bế nhóc con vẫn còn ngái ngủ, cầm thẻ ngân hàng mà Lục tổng đưa, tươi vẫy tay chào tạm biệt.

"Ba ba?" Nhóc con kéo kéo áo Mẫn Tuế, sang Lục Nhiên Tri, "Ba ba... ở hả?"

"Chúng về thôi con, chào tạm biệt ba lớn , rảnh tụi đến chơi với ba nha." Mẫn Tuế dỗ dành con.

Nhóc con Lục Nhiên Tri một lúc im lặng. Nó và ba lớn mới gặp hơn một tiếng đồng hồ, làm thiết bằng ba nhỏ chứ.

Lục Nhiên Tri gọi thư ký , dặn dò đưa Mẫn Tuế về tận nhà.

Trước khi Mẫn Tuế rời , Lục Nhiên Tri gọi .

Lục Nhiên Tri thẳng mắt thiếu niên mặt, trầm giọng : "Mẫn Tuế, vì cho thằng bé, hy vọng về nhà suy nghĩ chuyện dọn đến chỗ sống."

Mẫn Tuế rạng rỡ đáp lời: "Cảm ơn Lục tổng lòng, nhưng một chăm sóc nhóc con cũng ."

Loading...