HẠC XUNG THIÊN - 6

Cập nhật lúc: 2025-04-03 12:54:48
Lượt xem: 902

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Mạc muốn ta phải cam tâm tình nguyện cúi đầu, cong lưng mà phục tùng, dâng lên một tâm hồn dịu ngoan.  

 

Mà tình nghĩa vợ chồng đến bước này, đã chẳng còn mấy dư vị nữa.  

 

Để giếc thời gian, ta cho người cải tạo cửa hàng dưới danh nghĩa của mình trên phố Đông Môn, biến nó thành một tiệm sách.  

 

*  

 

Trước thềm Trùng Dương, ta theo lệ thường đến tiệm sách thị sát.  

 

Chưởng quầy bước lên đón, cười nói:  

 

"Phu nhân, có một vị khách muốn mua bức tranh sơn thủy của Ngô Xuyên Cư Sĩ."  

 

Tranh thật của Ngô Xuyên Cư Sĩ vốn hiếm có, bức này là đồ hồi môn của ta, nhưng không có lạc khoản*, vẫn luôn treo ở đại sảnh, người qua kẻ lại chẳng mấy ai để ý.  

 

(*Lạc khoản: Dấu hoặc chữ ký của họa sĩ, dùng để xác nhận tác phẩm là chính chủ.)

 

Ta khẽ cười:  

 

"Xem ra cũng là người có mắt nhìn."  

 

Lời vừa dứt, ta nhấc váy bước lên bậc thềm, bất chợt chạm mắt với một người đàn ông vừa xoay người lại.  

 

Mọi âm thanh ồn ào bỗng chốc lùi xa.  

 

Ta chấn động đến mức trái tim như ngừng đập.    

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Người đàn ông ấy mũi cao môi mỏng, lông mày sắc bén kéo dài đến tận tóc mai.  

 

Hắn khoác một chiếc trường bào xanh thẫm thêu hoa văn chìm, tay cầm một cây quạt gấp, phong thái tựa một thư sinh, nhưng trên người lại toát ra khí thế trầm tĩnh uy nghi.  

 

  

 

Thân hình cao ráo, dung mạo tuấn mỹ như ngọc, đôi mắt đen sâu thẳm lộ ra sự lạnh lùng nghiêm nghị.  

 

Phía sau hắn là hai hộ vệ ôm kiếm, cúi đầu, im lặng đứng yên.  

 

Ta nghe thấy nhịp tim mình hỗn loạn không thể kiểm soát, giống như cảm giác căng thẳng trong ngày đại hôn khi bị che khăn voan, thậm chí còn dữ dội hơn.  

 

Người đàn ông đó thu quạt lại, phong thái nho nhã, nhưng lại có sự ung dung không giận tự uy:  

 

"Dám hỏi phu nhân, bức họa này có bán chăng?"   

 

Đầu ngón tay ta tê dại, trước n.g.ự.c như có thứ gì đó đang va đập, khiến ta choáng váng đến mức gần như mất đi khả năng suy nghĩ.  

 

Ta cắn nhẹ đầu lưỡi, mới có thể mở miệng đáp lời:  

 

"Bức tranh này là hồi môn của ta."  

 

Người đàn ông thoáng sững sờ, rồi khẽ bật cười, cúi người hành lễ:  

 

"Là tại hạ đường đột."  

 

Nụ cười của hắn như thể hai con người hoàn toàn khác biệt—đuôi mắt hơi cong, tựa ánh xuân về.  

 

Ta lắc đầu, đến chính mình cũng không rõ cuộc trò chuyện đã kết thúc thế nào, chỉ thấy cả người thất thần, lảo đảo bước lên thư phòng ở tầng hai.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-xung-thien/6.html.]

Ngân Lang dâng trà cho ta.  

 

Ta nâng chén trà lên, bàn tay lại khẽ run.  

 

Một lúc lâu sau, ta chậm rãi đặt tay lên trước ngực.  

 

Tim đập dồn dập như trống trận.  

 

09

 

Tầng dưới bỗng vang lên tiếng người trò chuyện, ta giật mình ngẩng mắt, nhìn về phía cửa sổ.  

 

Bức huyên song* khép hờ, đối diện con hẻm phía sau tiệm sách.  

 

(*Huyên song: Một kiểu cửa sổ thời xưa, có thể mở ra ngoài để đón ánh sáng và gió.)

 

Bên cửa sổ là một chiếc án thư bằng gỗ lim đỏ, trên bàn đặt một chiếc bình hoa men lam vân nứt, cắm đầy kiếm lan nở e ấp, tầng tầng lớp lớp, nửa giấu nửa lộ.  

 

Ta nhìn bóng hoa in trên cửa sổ, chậm rãi đặt chén trà xuống.  

 

"Tiểu thư?" Ngân Lang nghi hoặc gọi ta một tiếng.  

 

Ta làm như không nghe thấy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ.  

 

Người đàn ông ban nãy đang đứng dưới gốc cây, dáng hình thẳng tắp, hai hộ vệ vẫn lặng lẽ đứng sau.  

 

Nhịp tim vừa lắng lại bỗng chốc vang dội bên tai.  

 

Rõ ràng khí huyết dâng trào, vậy mà đầu ngón tay lại lạnh buốt.  

 

Ta vươn tay rút ra một nhành kiếm lan, cành hoa xanh biếc còn vương nước, những giọt trong veo tí tách nhỏ xuống.  

 

Ngân Lang tựa hồ đã đoán được điều gì, đưa tay bụm miệng, hoảng hốt đến mức không thốt nổi một lời.  

 

Vòng ngọc bích trên cổ tay ta khẽ trượt xuống tận cổ tay, cùng lúc ấy, nhành kiếm lan thanh lãnh cũng buông rơi.  

 

Chỉ trong chớp mắt, hương thơm lạnh lẽo rơi thẳng vào lòng người đàn ông đó.  

 

Trên tấm trường bào màu lam thẫm thoáng hiện lên vệt nước mờ mờ, cùng lúc vang lên tiếng kêu khẽ đầy kinh ngạc của ta.  

 

Người đàn ông ngẩng đầu theo phản xạ, đối diện với một gương mặt thanh lệ thoát tục.  

 

Đôi môi đỏ khẽ hé mở, hàng mi run rẩy, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu.  

 

Chiếc bông tai lam ngọc trên vành tai tuyết trắng khẽ lay động, bàn tay thon mảnh vẫn còn đặt trên song cửa, tựa như bị hoảng sợ, bèn hơi lùi lại một bước, ánh mắt có phần áy náy.  

 

Mỹ nhân như u lan, đứng bên cửa sổ thả câu.  

 

Người đàn ông hiếm khi thấy thú vị, khẽ nhếch môi mỉm cười.  

 

Chẳng mấy chốc, cánh cửa sau của con hẻm mở ra, một tiểu tư bước đến, liên tục khom mình hành lễ, mời hắn vào trong thay y phục, rửa tay sạch sẽ.  

 

Hắn khẽ cúi người, nhặt lấy nhành kiếm lan, giọng nói ôn hòa:  

 

"Đã quấy rầy rồi."  

 

"Tiểu thư..."  

 

Loading...