HẮC LIÊN HOA CỦA TIÊN GIỚI - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-02-10 02:14:49
Lượt xem: 204
7
Ta ẩn đi dung mạo hành tẩu thế gian lần nữa nhưng lại phát hiện khắp nơi vo cùng hỗn loạn, yêu ma hoành hành trên đường
Ta cứu một người phụ nữ đang bị yêu quái cắn xé, nàng ta mới đầu liên tục thở dài với ta, cảm tạ sự giúp đỡ của ta nhưng khi thấy rõ dấu hiệu Bồng Lai trên vai ta lại lập tức thét chói tai: "A, tha, tha cho ta đi, phu quân nhà ta hôm trước đã chết, con trai ta mới hai tuổi không thể rời khỏi mẹ."
Lúc này ta mới chú ý tới các bức họa chân dung sư phụ trên tường đã biến mất không thấy, chỉ cần là thứ có liên quan đến Bồng Lai thì ở trong mắt dân chúng so với yêu ma còn đáng sợ hơn.
Cẩn thận nhìn lại mới thấy du hồn trên đường đang hợp lại với người sống, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.
"Thím à, rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?" Ta giải thích bộ y phục này là ta nhặt được, nghe vậy phu nhân kia mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ là vẫn bán tín bán nghi nói: "Ngươi thật sự không biết?"
Ta lấy toàn bộ vàng bạc còn lại trong tay tặng cho nàng ta mới khiến người này hoàn toàn buông bỏ đề phòng.
Chờ nàng ấy nghẹn ngào nói hết tất cả những gì đã xảy ra trong gần năm năm, ta nắm chặt nắm đấm, thật không ngờ tất cả lại xảy ra trước thời hạn.
Sau khi ta rời khỏi Bồng Lai, đại sư tỷ phát hiện manh mối giữa sư phụ và tiểu sư muội liền yêu cầu sư phụ thoái vị để tránh làm nhục thanh danh của Bồng Lai.
Tiểu sư muội lại bị ma tộc xúi giục, vì muốn cùng sư phụ ở chung một chỗ nên đã nhập ma, không chỉ đánh đại sư tỷ trọng thương mà còn chiếm cứ Bồng Lai để xây dựng Ma cung.
Dân chúng dưới chân núi vừa tới độ tuổi nhất định sẽ bị bắt đi xây cung điện, người c.h.ế.t có, bị thương cũng có, còn sót lại là phụ nữ, người già yếu và trẻ em chỉ biết lo lắng đề phòng sống qua ngày, họ chỉ hơi không cẩn thận là sẽ bị yêu ma nuốt chửng.
Trương Cảnh này một lòng vì tiểu sư muội còn dán thông cáo yêu cầu tu sĩ hay và dân chúng một khi phát hiện hành tung của ta nhất định phải báo cáo cho Bồng Lai.
Lý do hắn ta đưa ra là sợ ta gây họa cho bách tính. Ta cười lạnh một tiếng, ta thấy hắn ta đang sợ ta g.i.ế.c tiểu sư muội khiến bản thân mất đi quyền thế cùng địa vị hiện tại thì đúng hơn. Chỉ là mục đích hắn làm vậy phần lớn vì muốn chiếm Bồng Lai chi lực trên người ta làm của riêng mà thôi.
Phụ nhân nói xong còn cồng tốt nhắc nhở ta cởi y phục có in dấu Bồng Lai ra, bằng không bị những người khác nhìn thấy thì cô nương yếu đuối như ta rất nhanh sẽ mất mạng.
Hai chữ Bồng Lai này ở trong lòng dân chúng đã không khác gì yêu ma, nhưng càng làm cho ta giật mình hơn là đệ tử Bồng Lai lại không có một người đứng ra ngăn cản sao?
Ta đang muốn hỏi rõ ràng nhưng phu nhân kia nhìn thoáng qua mặt trời sắp xuống núi nên vội vã rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-lien-hoa-cua-tien-gioi/chuong-6.html.]
"Cô nương, ngươi cũng mau trốn đi đi, buổi tối ở đây nguy hiểm."
Theo đèn trên đường từng ngọn từng ngọn sáng lên, một chút hơi thở còn sót lại cũng biến mất không thấy đâu mà thay vào đó là vô số du hồn.
Toàn bộ ánh mắt bọn họ dại ra, chậm rãi đi về một phương hướng tựa hồ bị thứ gì đó hấp dẫn.
Ta rút roi đi theo sau du hồn, không biết đi bao lâu mới cảm giác phía trước dần dần xuất hiện một loại khí tức ôn hòa.
Chính là thứ khí tức này làm cho những du hồn trở nên yên ổn, hấp dẫn bọn họ rời xa thành trấn.
"Đại sư huynh?" Thứ khí tức kia dần dần hội tụ, cuối cùng biến thành bộ dáng đại sư huynh.
"Khương Di, ta rốt cục cũng đợi được muội." Đại sư huynh mỉm cười, huynh ấy nói từ năm năm trước đã lựa chọn lấy thân tuẫn đạo, hiện tại thứ ta nhìn thấy chẳng qua là một luồng thần thức do huynh ấy để lại mà thôi, huynh ấu làm như vậy thảy đều vì muốn gặp ta lần cuối cùng.
"Muội trưởng thành rồi." Trong ánh mắt huynh ấy tràn ngập nhu tình mà ta chưa từng thấy qua.
Đại sư huynh vẫn luôn muốn thành tiên nhưng khi nhìn thấy thế nhân vì c.h.ế.t thảm mà không thể nhập luân hồi đã quyết định lựa chọn lấy tu vi trăm năm tọa hóa ở đây chỉ để rửa sạch oan khuất trên người du hồn, để cho bọn họ có thể vãng sinh.
"Huynh làm vậy sẽ hồn phi phách tán." Ta muốn nhào vào lòng đại sư huynh như khi còn bé nhưng lần này lại nhào vào khoảng không.
"Không sao, ta biết một ngày nào đó muội sẽ kết thúc tất cả." Từ ngày đó đại sư huynh đã nhìn thấy tất cả quá khứ của ta, bao gồm thân phận trùng sinh của ta, hắn và đại sư tỷ cũng từng muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu sư muội để kết thúc tất cả nhưng hết thảy đều là phí công.
"Sẽ không khiến huynh thất vọng."
Hắn vươn bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mặt ta, rõ ràng trên mặt không có một vật gì nhưng dường như ta lại có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương, trong ánh mắt của hắn tựa hồ có ngàn vạn lời nói nhưng thân hình lại dần dần biến mất, cuối cùng hóa thành những con đom đóm.
Ánh sáng kia vọt về hướng du hồn, chỉ có một chút là dừng lại ở mi tâm của ta rồi hóa thành một nốt chu sa.
Ta không rơi lệ, cũng không nói gì mà xoay người đi về phía Bồng Lai.