HẮC LIÊN HOA CỦA TIÊN GIỚI - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-02-10 02:14:22
Lượt xem: 272

6

Cũng giống như lúc tới, tất cả sư huynh tỷ muội đều đứng ở đỉnh núi nhìn ta kéo lê thân tàn xuống núi.

Tuy nói mấy ngày nay trải qua sự tẩm bổ của nguồn năng lượng kia nên kinh mạch bị cắt đứt của ta đã dần dần khép lại, thậm chí ngay cả những nội thương trước kia cũng đang chậm rãi khôi phục nhưng ta vẫn giả bộ sống không được c.h.ế.t không xong.

Sư phụ hạ lệnh cho tất cả đồng môn không được phép có bất kỳ liên hệ nào với ta cho nên bọn họ chỉ có thể yên lặng tiễn đưa ta.

Ta quay đầu nhìn lại, núi Bồng Lai vẫn là núi Bồng Lai, người vẫn là người của trước kia nhưng tâm tình của ta đã có khác biệt rất lớn, hiện tại ta đã không có bất kỳ do dự cùng lưu luyến nào với nơi này.

"Sư tỷ, Khương Di sư tỷ, tỷ chờ một chút." Tiểu sư muội và Trương Cảnh ngự kiếm mà đến rồi dừng ở trước mặt ta.

Vành mắt nàng ta hồng hồng, thoạt nhìn như đã khóc, nàng ta cúi đầu, giọng nói yếu ớt: "Xin lỗi sư tỷ, ta không nghĩ tới sẽ thành ra như vậy."

"Vậy ngươi nghĩ sẽ thế nào?" Tiểu sư muội không ngờ ta lại như vậy nên trừng hai mắt, làm như vô tội nhìn ta.

"Ta không biết vì cái gì mà tỷ luôn nhằm vào ta nhưng nếu sư phụ bảo tỷ xuống núi thì tỷ đi đi." Nàng ta cố gắng học bộ dáng sư phụ, muốn nói vài câu đạo lý lớn nhưng không làm nổi vì kiến thức trong bụng quá ít.

"Chờ một chút, đây là đồ ta cho tỷ." Tiểu sư muội thấy ta xoay người rời đi liền vội vàng gọi ta lại sau đó ném cho ta mấy tấm linh phù vẽ loạn: "Tỷ dùng hộ thân đi, đây là ta thức cả đêm vẽ, tuy rằng công lực còn kém nhưng ở thời điểm mấu chốt nó cũng có thể phát huy công dụng."

Nàng ta ngượng ngùng cười cười, trong ánh mắt toàn là sự chân thành.

Ta nhìn nàng ta thật lâu, có chút không tin khi người mà mình hận lại ngốc nghếch như vậy, một kẻ ngốc không nhiễm bụi trần 

Có lúc ta thật sự muốn đem đầu của nàng ta mở ra xem bên trong rốt cuộc có não hay không, hoặc là hỏi sư phụ có phải tu luyện ma chướng hay không mà lại đi yêu tiểu sư muội có chỉ số thông minh như đứa trẻ ba tuổi.

Ta bởi vì nàng ta mà vỡ nát kinh mạch trên người vậy mà ả nghĩ có thể dùng thứ này để hóa giải cừu hận giữa bọn ta, còn chân thành hy vọng sau này ta có thể sống tốt.

Trương Cảnh thấy ta không chịu nhận liền nói: "Muội cứ nhận đi, đường xuống núi không phải đơn giản như muội nghĩ đâu."

"Đây cũng là một chút tâm ý của tiểu sư muội."

"Tuy rằng muội đã đơn phương từ hôn nhưng nhiều năm như vậy ta đối với muội vẫn có tình cảm, hiện tại muội không thể so với trước kia nên mọi việc phải lấy cẩn thận làm trên hết, không nên xúc động nữa."

"Lương khô và nước này muội cầm lấy, sư phụ nói không cho bất kỳ kẻ nào tiễn đưa nhưng tiểu sư muội và ta vẫn vi phạm sư mệnh vì muội đó.

Hắn ta nói xong lại nhìn ta giống như đang chờ mong ta có thể đáp lại mình, ta cười lạnh một tiếng cũng không quay đầu lại mà đi thẳng xuống núi.

"Khương Di, lần trước tại sao muội có thể sử dụng năng lượng đó vậy?" Trương Cảnh nghiêm túc nhìn ta rồi tiểu sư muội đang ngây ngốc ra nhỏ giọng nói, hắn nói năng lượng này quá mức kỳ quặc nên sợ sẽ có hại đối với ta, chỉ có nói cho hắn thì hắn mới có thể giúp ta giải quyết vấn đề.

Nhìn đôi mắt hắn ta tràn ngập khát vọng, ta cười cười ngoắc ngoắc ngón tay nói: "Nghĩ tình nghĩa ngày xưa nên ta chỉ nói một lần, ngươi nhớ cho kỹ."

"Ở sau núi Bồng Lai, gần vách đá Tư Quá có một suối nước nóng, sau khi đến đó ngươi chỉ cần lặn xuống đáy nước sẽ tìm được một cửa huyệt, ngươi tiếp tực tìm kiếm sẽ tìm được đường hầm ra khỏi hang động..." Ta kiên nhẫn nói với hắn ta gần nửa canh giờ về cách làm như thế nào tới chỗ "bí cảnh" kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-lien-hoa-cua-tien-gioi/chuong-5.html.]

Niềm vui sướng trong mắt hắn ta càng rõ ràng lại khiến ta càng vui vẻ, ta không chỉ để cho hắn ta đi vòng quanh Bồng Lai một lần cuối cùng còn dẫn hắn tới một nhà xí dưới chân núi.

Ta rất muốn biết khi Trương Cảnh nhìn thấy nhà xí kia sẽ nhảy xuống tiếp tục tìm kiếm hay là thẹn quá hóa giận, chỉ tiếc là ta không nhìn thấy biểu cảm của hắn ta khi đó, chỉ là ngẫm lại cũng sẽ làm cho tâm tình người ta sung sướng.

Thời gian ta tới chợ so với dự đoán sớm hơn một chút, trước đó thương thế của ta đã khỏi hẳn, hơn nữa tu vi cũng tiến bộ rất lớn, thậm chí ta có lòng tin vượt cấp và có thể cùng Trương Cảnh đánh một trận.

Mười mấy năm không có xuống núi, thôn nhỏ dưới chân núi Bồng Lai năm đó hiện tại đã biến thành trấn, phố lớn ngõ nhỏ đều treo bức họa sư phụ và dùng nhang đèn thơm ngát cung phụng.

"Các ngươi có nghe nói không, mấy ngày hôm trước chưởng môn Bồng Lai nổi trận lôi đình đuổi một nữ đệ tử ra khỏi môn phái."

Ta vừa ngồi xuống quán trà chợt nghe thấy mấy nam nhân bên cạnh lớn tiếng nghị luận.

"Nghe nói nữ đệ tử kia g.i.ế.c hại đồng môn, vô cùng ác độc, chỉ là chưởng môn suy cho cùng vẫn là chưởng môn, ngài ấy chỉ phế đi tu vi của nàng ta rồi để cho nàng ta an an ổn ổn mà xuống núi."

"Ta nghe Trần bá gánh nước trên núi nói đây là lần đầu tiên Bồng Lai có loại chuyện như này kể từ khi lập môn phái tới bây giờ, xem ra nữ tử kia thật ác độc, còn lập lời thề muốn tự tay c.h.é.m đầu chưởng môn Bồng Lai."

"Đây không phải là người ngốc nói mớ sao, nàng ta tu hành nhiều nhất mới được mười năm mà chưởng môn Bồng Lai từ đời Thái tổ gia gia ta đã là chưởng môn rồi."

Ta vừa uống một ngụm nước trà vào trong miệng đã bị mấy người nói sặc đến ho khan, thật không ngờ tin tức dưới chân núi lại nhanh như thế, hiện tại toàn thế giới đều biết ta bất kính phản đạo, bị trục xuất khỏi sư môn.

"Ông chủ, tính tiền." Ta học bộ dáng người chung quanh ném một nén bạc lên bàn, mới vừa đi tới cửa đã bị chủ quán gọi lại: "Cô nương, không cần nhiều tiền như vậy."

Ông chủ lấy bạc thừa để vào trong tay ta, khi thỏi bạc mang theo nhiệt độ cơ thể tiếp xúc với làn da, ta nhìn khuôn mặt tràn ngập tang thương của đối phương rồi bỗng hoảng hốt như nhìn thấy cả đời của người này.

Hắn ta là con trai duy nhất trong nhà, mang theo hy vọng sinh ra nhưng người nhà lại bị thổ phỉ c.h.é.m g.i.ế.c năm hắn ta mười tuổi, cũng bởi vậy mà gia đạo sa sút, hắn ta dựa vào chút công phu pha trà khi làm thiếu gia từ một tiểu nhị chạy bàn trở thành chưởng quỹ.

Nghe thấy tiếng thét trong quán trà, hết thảy chung quanh ở trong mắt ta như đều sống lại, trong mắt có thể nhìn thấy hỉ nộ ái ố của mỗi người rồi tự động ghi tạc trong lòng.

Trước kia ta chỉ biết dựa vào chấp niệm muốn cứu vớt độ hóa thế nhân, hiện tại ta mới xem như chân chính có lĩnh hội cái gì gọi là hồng trần khí tức.

Nửa năm tiếp theo ta tạm thời buông bỏ tất cả suy nghĩ mà đi du lịch khắp nơi, ta lên núi chặt củi cũng xuống nước bắt cá, ở trong thanh lâu ta là công tử vung tiền như rác nhưng cũng là tiểu nha đầu đốn củi rót nước còn bởi vì trộm cắp mà ngồi tù.

Chờ tới khi ta đến một nơi non xanh nước biếc, nhìn ảnh phản chiếu trong nước của mình, sự cao ngạo, cao cao tại thượng kia cũng đã sớm bị mài mòn thay vào đó là lạnh nhạt cùng thương xót.

Ta vốc lên một nắm nước sạch nhẹ nhàng rửa khuôn mặt của mình sau đó nhắm mắt lại.

Nửa năm qua tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh, mỗi ngày Bồng Lai chi lực đều rèn luyện thân thể và thần thức của ta, hiện tại đã đến thời khắc bế quan tu luyện.

Ta thiết lập trận pháp ở xung quanh để tránh lúc bế quan bị đánh lén.

Mà ta vừa bế quan đã mất năm năm, năm năm qua ta ngồi ở bên cạnh hồ nước mặc cho gió táp mưa sa cũng không có chút d.a.o động, khi ta mở mắt lần nữa quần áo trên người đã biến thành tro bụi vì phong hoá nhưng làn da của ta lại trắng noãn như ngọc, mặt ngoài bị một tầng ánh sáng nhàn nhạt bao phủ, mà ngay cả thân hình cũng có biến hóa rất lớn.

Chỉ dùng năm năm ta đã đạt tới trình độ của đại sư huynh, sư tỷ, hơn nữa có năng lượng Bồng Lai trong tay, lần này ta xem ai có thể ngăn cản ta.

 

Loading...