HẮC LIÊN HOA CỦA TIÊN GIỚI - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-02-10 02:13:19
Lượt xem: 259

4

Tiểu sư muội cắn môi làm ra vẻ những lời tiếp theo vô cùng khó nói nhưng cuối cùng nàng ta vẫn mở miệng: "Sư tỷ, thiên phú của tỷ thế nào tỷ cũng tự biết, dù tu hành thế nào cũng chỉ uổng phí thôi, không bằng xuống núi coi như là buông tha sư huynh."

Bộ dáng nghiêm túc của nàng ta khiến ta buồn cười, ta không chút do dự đánh c.h.ế.t con dục yêu này.

"Ngươi về nói cho hắn ta biết từ nay về sau Khương Di và hắn không còn liên quan."

Ta cũng không vì chuyện tình yêu mà ưu sầu, việc đính hôn với Trương Cảnh hoàn toàn là do liên hôn giữa hai nước, nếu hắn ta không hề có tình cảm vậy ta cũng không cần vì thế mà ưu sầu.

Tiểu sư muội nhìn t.h.i t.h.ể của dục yêu dần biến mất trước mặt thì lấy bội kiếm ra chỉ vào ta mà nói: "Sư tỷ, tỷ quá nhẫn tâm rồi, nó chỉ là một đứa trẻ hai tuổi mà thôi."

"Yêu là yêu, chẳng qua nó biết biến thành bộ dáng như vậy để lừa gạt ngươi mà thôi, sư muội, ngươi tự xưng thiên phú tốt chẳng lẽ ngay cả chút đạo lý này cũng không hiểu sao?"

Tuy rằng tốc độ tu hành của nàng ta kinh người nhưng dù sao ta cũng đã nhập môn hơn mười năm nên sao có thể thua dưới tay ả, hai ba cái đã đánh gãy bội kiếm của đối phương khiến cho ả không thể phản kháng.

Nàng ta còn muốn lấy pháp khí hộ thân sư phụ tặng mình nhưng lại lần nữa bị ta nhẹ nhàng hóa giải.

"Mặc dù ta ngu dốt nhưng lấy thực lực của ngươi nếu muốn g.i.ế.c ta vẫn còn sớm quá đấy." Chuyện lần trước pháp khí của nàng ta ngộ thương ta  đã khiến sư phụ xóa đi hơn phân nửa pháp lực trên pháp bảo.

Kiếp trước và kiếp này cộng lại ta đã nhìn biết bao nhiêu bí pháp trong sách cổ nên biết rõ chuyện tu hành không dễ. Từ xưa đến nay thiên tài nhiều không đếm xuể, đừng nói tiểu sư muội và Trương Cảnh mà ngay cả người như sư phụ cũng không tính là hạng người có tài đến mức khiến người khác phải khiếp sợ.

Cũng may ta ngu dốt nên đã học được cách phải leo lên từng bước một, mỗi một cảnh giới đều tu luyện đến cực hạn.

Trong mắt tiểu sư muội lộ ra sát khí: "Hắn là yêu nhưng hắn không làm sai chuyện gì, lạm sát người vô tội như ngươi căn bản không xứng ở lại Bồng Lai."

Ta cười lạnh một tiếng thầm nghĩ: "Kiếp trước ngươi đã quyết tâm tàn sát tam giới, một người cũng không để lại, nếu nói lạm sát thì ta không dám so bì với ngươi."

Hiện tại mặc dù ta có thể hóa giải công kích của nàng ta nhưng nếu muốn g.i.ế.c người này thì còn kém xa, vì thế ta không dây dưa nữa mà xoay người rời đi.

Tiểu sư muội vẫn không chịu buông tha, ả muốn ta cho mình một lời giải thích.

Động tĩnh tranh đấu vừa rồi của hai chúng ta tạo lên không ít chấn động nên đã có người chạy tới bên này, ả nghĩ chắc rằng trên dưới Bồng Lai đều cưng chiều, dung túng mình, muốn chạy tới làm chỗ dựa cho mình, vì thế ả nhất quyết không để ta rời đi.

Nàng ta lôi sư phụ ra uy hiếp, nói rằng nếu hắn ta biết ta làm cho ả bị thương thì sẽ không buông tha cho ta.

"Ngươi nói sư phụ nhất định sẽ không buông tha cho ai." Người tới giống như một trích tiên, trên người tản ra tầng ánh sáng nhẹ nhưng nốt ruồi đỏ dưới khóe mắt lại làm cho hắn có thêm vài phần khí sắc hồng trần.

"Đại sư huynh..." Ta bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt dần dần chua xót, hít hít mũi nói: "Đã lâu không gặp."

Đại sư huynh nhắm hai mắt lại một lát rồi mở ra, ánh mắt hắn sắc như kiếm nhìn về phía tiểu sư muội: "Yêu chính là yêu, ngươi ngay cả chân thân của hắn ta cũng không nhìn rõ, cũng không biết hắn ta có hại người hay không mà chỉ dựa vào sự đồng tình trong nhất thời đã đưa hắn lên núi, đây chính là thứ ngươi học được ở Bồng Lai sao?"

Thì ra tiểu sư muội thấy dục yêu đáng thương nên lúc lên núi đã len lén mang hắn ta lên.

Tiểu sư muội lui về phía sau hai bước, còn muốn ngụy biện vài câu: "Nhưng sư tỷ cũng vô duyên vô cớ đánh c.h.ế.t hắn ta mà không cần biết hắn ta là tốt hay xấu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-lien-hoa-cua-tien-gioi/chuong-3.html.]

Nàng ta trừng mắt làm bộ vô tội nhìn đại sư huynh, có lẽ ả muốn đại sư huynh cũng giống như những sư huynh khác phải quỳ gối dưới váy của mình. Ai ngờ đại sư huynh chỉ nhẹ nhàng hạ chú ép buộc nàng ta quỳ xuống: "Ngay cả loại yêu quái như dục yêu mà ngươi cũng không nhận ra, nếu để cho hắn ta trưởng thành thì sẽ đáng sợ nhường nào vậy mà còn dám nhiều lần chống đối, thứ sư phụ nhận về quả nhiên là phế vật."

"Ngươi quỳ ở chỗ này năm ngày năm đêm để tự suy xét lại mình đi." Đại sư huynh dẫn theo ta rời đi.

Thanh âm không phục của tiểu sư muội từ phía sau như có như không mà truyền đến, thấy vậy đại sư huynh cũng làm chú khiến cho nàng ta ngậm chặt miệng không cách nào mở ra được.

"Chúc mừng sư huynh đột phá lần nữa." Nhìn người đang sống sờ sờ đứng trước mặt khiến giọng nói của ta có chút run rẩy.

Kiếp trước, bởi vì phản đối sư phụ và tiểu sư muội yêu nhau nên hắn bị phế mất tu vi.

Hắn vốn dựa vào đôi mắt âm dương mà biết được tương lai nên một khi bị phế tu vi thì chẳng khác gì người mù.

Dù đại sư huynh đã thảm tới vậy nhưng tiểu sư muội vẫn tìm hắn về sau đó rút cạn m.á.u của người này chỉ vì tình yêu của ả, tất cả chỉ vì tình yêu của ả mà thôi…

"Ngươi lớn hơn rồi nhưng tính tình lại chẳng lớn lên, chỉ qua một năm không gặp mà lại rơi nước mắt." Đại sư huynh thu lại bộ dáng nghiêm túc, lo lắng nhìn ta.

Ta không biết hắn đã đạt tới cảnh giới nào, cũng không biết vừa rồi vì để hiểu rõ sự tranh chấp của ta và tiểu sư muội mà đã nhìn thấy cái gì, ta chỉ biết bây giờ trong mắt hắn tràn ngập sự lo lắng.

"Thật ra huynh không cần làm như vậy."

"Đây không phải là nhân quả mà một mình muội có thể gánh vác được."

Đầu tiên là trầm mặc, sau đó ta xoay người hỏi hắn: "Huynh còn nhớ rõ khung cảnh ngày ta lên núi không?"

Đại sư huynh nói: "Nhớ rõ, sư phụ không nhận muội nên muội đã dập đầu bò lên, vì thế ta cũng cầu xin sư phụ cho muội nhập môn."

"Ta là công chúa của một quốc gia nhỏ nhưng phụ hoàng rất yêu thương ta, người dùng toàn lực để cho ta liên hôn cùng với Trương Cảnh chỉ vì hy vọng ta có thể bình an, sống trong phú quý vinh hoa." Ta nhẹ nhàng nói.

"Người để ta đi theo Trương Cảnh lên núi tu hành, ngày ta xuất hành cả nước đến chúc mừng, trên mặt của lão bách tính tràn đầy nụ cười, bọn họ giăng đèn kết hoa nói công chúa đi tu hành xong sẽ giúp bọn họ đuổi yêu ma ăn thịt người đi."

"Đường lên núi rất dài, ta dập tới vỡ đầu, màu đỏ bắt mắt kia không phải nến đỏ của ta và Trương Cảnh mà là m.á.u tươi của vô số con dân."

Ta nhìn đại sư huynh rồi nói tiếp: "Ta không có lựa chọn nào khác, ta muốn vì đạo của mình mà đánh cược một lần."

Sự lo lắng trong mắt đại sư huynh chuyển thành vui mừng, huynh ấy bất đắc dĩ nói: "Ở thời đại này ta và muội muốn sinh tồn là chuyện không dễ, nhưng ta lại không có chí hướng như muội, ta chỉ hy vọng có một ngày có thể tu luyện xong mà đắc đạo thành tiên."

"Đại sư huynh, mỗi người đều có đạo của mình, huynh không cần chú ý tới lời của ta." Ta nói vậy rồi nhìn ánh mắt hắn dần dần trở nên trong suốt mới yên lòng, hắn vừa mới đột phá, nếu như bị ta làm rối loạn đạo tâm thì đó chính là đả kích trí mạng.

Nghe tiếng ngự kiếm và sư phụ gọi ta, ta liền biết tiểu sư muội cuối cùng vẫn gọi sư phụ đến.

Ta ngăn đại sư huynh lại, hắn vừa mới xuất quan nên nghỉ ngơi thật tốt, không nên xung đột với sư phụ, ta nói: "Chuyện đại nghịch bất đạo làm trái sư mệnh này hãy để ta làm đi."

"Ta chỉ muốn huynh sống thật tốt." Ta thầm nói trong lòng.

 

Loading...