HẮC LIÊN HOA CỦA TIÊN GIỚI - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-10 02:12:49
Lượt xem: 279

3. 

Từ ngày đó trở đi sư phụ cũng quan tâm đến ta nhiều hơn, thường âm thầm chỉ đạo công pháp cho ta.

Năm ta mười tuổi nhập môn cho tới bây giờ đã là hai mươi tuổi, phong cảnh dưới chân núi đã sớm quên không còn một chút nào sót lại, nhưng khi sư phụ hỏi mục đích tu hành của ta, ta vẫn theo bản năng nói rằng chỉ nguyện lấy thân thể của mình độ hóa thế nhân, khiến bách tính có thể an cư lạc nghiệp, không hề bị chiến loạn cùng yêu ma quấy nhiễu.

Nhìn dung nhan mười năm như một của sư phụ, thần thái trong mắt ta không khỏi ảm đạm xuống.

Hắn ta là chưởng môn Bồng Lai cao cao tại thượng mà ta chỉ là một phế vật tư chất không tốt, nên ta lấy cái gì đi so sánh với đối phương đây, lúc nào ta mới có năng lực cùng hắn ta đánh một trận.

Ta cung kính quỳ xuống trước mặt sư phụ để cầu xin hắn ta có thể truyền cho mình phương pháp tu luyện, nếu vậy dù bắt ta trả cái giá như nào ta cũng bằng lòng.

Lời nói của ta quá mức thực dụng nên đã chọc giận vị sư phụ thanh cao kia, hắn ta hừ lạnh một tiếng rồi bắt phạt ta chép môn quy trăm lần.

"Phì." Một tiếng cười từ sau bình phong truyền đến, ta theo bản năng vung tay đánh một chưởng nhưng lại bị sư phụ nhẹ nhàng hóa giải.

Hắn ta kéo tiểu sư muội từ sau bình phong ra, bất đắc dĩ lắc đầu, sủng nịch cười cười: "Con lại nghịch ngợm."

Tiểu sư muội ngửa đầu, chắp tay sau lưng làm nũng với sư phụ: "Sư phụ, người ta muốn nghe xem xem người và sư tỷ đang nói gì."

Nàng ta chậm rãi đi tới trước mặt ta, bên hông là pháp bảo hộ thân sư phụ tặng cho.

Mỗi lần nàng ta tới gần một bước, cừu hận trong lòng ta lại nhiều hơn vài phần, chỉ bởi vì bọn họ mà trên dưới Bồng Lai không một ai sống sót, sinh linh đồ thán, nhưng cuối cùng bọn họ lại trở thành một đôi thần tiên quyến lữ, cùng nhau ẩn cư.

Tiểu sư muội đi về phía ta, mỗi một bước đều tràn ngập khiêu khích, nàng ta trầm giọng nói: "Sư tỷ, tỷ nói nguyện lấy thân thể của mình độ hóa thế nhân, vậy hiện tại để cho tỷ đi tìm c.h.ế.t tỷ có bằng lòng không?"

Nàng ta lấy bội kiếm ra đặt ngang trên cổ ta, khuôn mặt cười khẽ chất vấn. Cảnh này sư phụ nhìn thấy tất cả nhưng lại dung túng nàng ta muốn làm gì thì làm. Nếu nói tiểu sư muội là ma đầu hủy thiên diệt địa vậy ma đầu này chính là do sư phụ một tay bồi dưỡng mà ra.

Nếu như không phải hắn ta cưng chiều cùng dung túng vậy sao tiểu sư muội có thể kiêu ngạo ương ngạnh đến thế.

Ta đi về phía trước một bước, m.á.u tươi trong nháy mắt tuôn ra: "Vậy sư muội, sư muội tu hành là vì cái gì?"

Tiểu sư muội thu bội kiếm về rồi nhìn thoáng qua sư phụ, có chút không biết làm sao mà cắn môi nói: "Tất nhiên cũng là vì thiên hạ chúng sinh."

Nàng ta ấp úng nói, ánh mắt mơ hồ đảo liên tục. Ta rút roi từ hông ra rồi quấn quanh cổ nàng ta, lạnh lùng nói: "Vậy sư muội phải lựa chọn thế nào đây?"

Tiểu sư muội bị roi của ta quấn quanh không thể hô hấp nên không ngừng giãy dụa, còn ta đã nhanh chóng buông roi ra trước khi sư phụ ra tay một giây, sau đó hành lễ với hắn ta: "Sư phụ, đồ nhi chỉ là thăm dò quyết tâm của tiểu sư muội mà thôi."

Môi hắn ta khẽ nhếch như vốn định nói gì đó nhưng lại bị cơn ho khan kịch liệt của tiểu sư muội cắt đứt. Hắn ta lo lắng đi tới ôm tiểu sư muội vào trong ngực, ánh mắt kia ngay cả người ngoài như ta nhìn cũng cảm thấy triền miên huống chi một tiểu cô nương chưa trải sư đời?

Hai người này, một người không biết xấu hổ dây dưa, một người chẳng cần mặt mũi mà cho đi.

Tuy thân thể của ta là phàm nhân nhưng một ngày nào đó ta sẽ tự tay c.h.ặ.t đ.ầ.u hai người này, lấy m.á.u của chúng để tế những thế nhân vô tội c.h.ế.t oan kia, để cho bọn họ ở kiếp này có thể bình an vui vẻ.

"Sư phụ, đồ nhi cáo lui trước." Sự tôn trọng và sùng bái của ta đối với hắn ta giờ phút này đã biến mất không còn chút nào sót lại.

Từ đại điện đi ra, ta đụng phải đoàn người do Trương Cảnh cầm đầu.

Hắn ta nhìn vết m.á.u trên cổ ta không nói gì mà chạy thẳng vào trong điện, khi thấy tiểu sư muội lại kinh ngạc mà hô lên: "Là ai làm cho muội bị thương thành như vậy?"

Ta nắm chặt roi trong tay nhưng vẫn không quay đầu lại, vết roi trên cổ tiểu sư muội đã nói rõ hung thủ là ta.

Ở Bồng Lai không có người thứ hai biết dùng roi.

Trương Cảnh muốn tiến lên hỏi tiếp nhưng lại bị tiểu sư muội ngăn cản: "Quên đi, quên đi, ta và sư tỷ chỉ là tỉ thí chút mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-lien-hoa-cua-tien-gioi/chuong-2.html.]

"Tỷ thí mà nàng làm muội bị thương thành như vậy?"

Lời nói của Trương Cảnh không ngừng truyền vào trong tai của ta, trong đầu của ta lại là bộ dáng hắn ta c.h.ế.t thảm. Khi đó hắn ta nhớ lại tình cảm khi xưa mà khuyên tiểu sư muội ngừng tay lại, người này còn tự nguyện đi qua cột đồng được nung đỏ để biểu thị quyết tâm.

Cuối cùng, hắn ta rơi vào một hố lửa bên dưới cột đồng và bị thiêu sống.

Câu nói trước khi c.h.ế.t của Trương Cảnh là cầu xin tiểu sư muội có thể quay đầu lại nhìn mình. Khi đó trong lòng ta còn đang ôm con của hắn ta nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương đi tìm chết, nhìn hắn ta trong khoảng khắc cuối cùng trước khi lìa đời còn nhung nhớ không quên người đàn bà khác.

Thế gian nói Bồng Lai là tiên cảnh nhưng có ai có thể nghĩ đến tiên cảnh này vào một ngày cũng sẽ biến thành địa ngục. Nhìn mây mù mờ mịt, ta sờ sờ khóe mắt ướt át, không biết là nước mắt hay là hơi nước nhưng chỉ cảm thấy nó lạnh lẽo thấu xương.

Ta rút cây trâm đính hôn với Trương Cảnh xuống rồi bóp nát nó, mặc cho gió thổi nó đi không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Đời này ta tu vô tình đạo nên sẽ không bị bất kỳ tình cảm nào quấy nhiễu.

"Không nghĩ tới Bồng Lai sơn còn có nhân vật thú vị như ngươi." Không biết thứ âm thanh kia từ nơi nào truyền đến, tựa hồ rất xa lại như ở bên tai, mang theo sự ướt át ập vào tai ta làm cho ta cảm thấy trơn nhẵn.

"Ai ở đó." Ta cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là phản cảm việc chủ nhân của âm thanh kia giấu đầu lộ đuôi, không chịu quang minh chính đại gặp ta.

"Ta sợ ta nói ra sẽ dọa các những danh môn chính phái như ngươi."

"Ta biết ngươi là ai, ngươi là dục yêu."

Tiểu sư muội ở đỉnh núi Bồng Lai kết giao với dục yêu, cùng hắn ta trở thành hảo hữu, sau đó bị kẻ này thừa cơ mà lẻn vào rồi làm tan rã tất cả phòng ngự của Bồng Lai.

Ta lạnh lùng nhìn đống cỏ xanh quá mức trước mặt, dùng chân giẫm lên, khinh thường nói: "Ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh này, dựa vào thanh âm để giả thần giả quỷ."

Hắn ta lấy dục niệm của nhân loại làm thức ăn. Kiếp trước hắn ta được dục ái của tiểu sư muội đối với sư phụ cho ăn no, nhưng thật đáng tiếc lần này lại gặp phải ta.

"Ta có thể thực hiện nguyện vọng của ngươi, ngươi không động tâm sao?"

Dưới chân ta càng dùng sức, lạnh lùng nói: "Tâm nguyện duy nhất của ta bây giờ chính là để ngươi chết."

Ta buông lỏng chân, nhấc hắn ta từ trên mặt đất lên, một khắc nhìn thấy chân dung của thứ này khiến ta không khỏi có chút buồn cười, kẻ mang tất cả người của Bồng Lai ra đùa giỡn xoay quanh ở kiếp trước hoá ra lại là bộ dáng như vậy.

Dưới mái tóc cỏ xanh là thân thể một đứa nhỏ hai tuổi, giờ phút này nó đang rặn ra vài giọt nước mắt, đáng thương nhìn ta, cầu xin tha thứ nói: "Tỷ tỷ, tỷ buông tha cho ta đi, ta chỉ là một tiểu yêu mà thôi."

Ta không muốn nghe hắn ta nói nhảm, nâng tay quyết định sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ này. Thời khắc mấu chốt lại bị cắt đứt.

"Sư tỷ dừng tay, tha cho hắn một mạng." Tiểu sư muội vội vàng chạy tới muốn đoạt lấy dục yêu trong tay ta.

"Ngươi tới làm gì." Trên cổ nàng ta quấn băng gạc thật dày, từ trong băng gạc lộ ra mùi thuốc mỡ vô cùng nhức mũi.

Có lẽ là chú ý tới tầm mắt của ta, nàng ta không được tự nhiên sờ lên băng gạc trên cổ rồi nói: "Đây đều là thuốc sư phụ và sư huynh bôi cho ta."

Trong đó một vị thuốc là gia truyền linh dược của Trương Cảnh, thứ mà ngay cả trước kia ta chỉ có thể ngửi một cái.

"Muội, muội là tới xin lỗi tỷ, về sau muội sẽ cách xa Trương Cảnh sư huynh một chút, bởi vì các ngươi đã sớm đính hôn."

"Không, không cần, ta sẽ không tranh giành đàn ông với ngươi, nhân sinh của ta có con đường khác phải đi." Ta xem nhẹ lời của tiểu sư muội, trực tiếp động thủ với dục yêu.

Ai ngờ nàng ta lại tiếp tục nói: "Nhưng ta cảm thấy tỷ đang muốn dùng hôn ước trói buộc Trương Cảnh sư huynh, tỷ quá mức ích kỷ."

"Huynh ấy là thiên tài hiếm có, nên ở lại Bồng Lai tiếp tục tu hành."

"Mà, mà sư tỷ… Tỷ sớm nên xuống núi."

 

Loading...