HẮC LIÊN HOA CỦA TIÊN GIỚI - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-02-10 02:12:11
Lượt xem: 303
Chương 1.
Ta trùng sinh vào ngày tiểu sư muội nhập môn.
Kiếp trước nơi đây là núi xác biển máu, vô số t.h.i t.h.ể và bộ phận cơ thể người chất đống trên đường lên núi.
Tiểu sư muội nói ả sẽ dùng mạng sống của tất cả mọi người để ép sư phụ thừa nhận yêu nàng ta.
Ta khẽ chạm vào mắt mình, ánh sáng đã mất từ lâu nay có lại khiến ta hơi thất thần, như thể những ký ức đau đớn đó chỉ là một giấc mơ dài.
"Khương sư muội, sư phụ dẫn về một tiểu sư muội đấy, chúng ta đi xem đi, nghe nói thiên phú của muội ấy cao nhất trong số các đồng môn cùng lứa." Trương Cảnh ở ngoài cửa thò đầu ra sau đó hắn ta vội vội vàng vàng kéo ta ra ngoài.
Cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp của lòng bàn tay đối phương lại nhìn thấy vẻ mặt tò mò trên khuôn mặt của các đồng môn khiến nước mắt ta trào ra. Thật tốt khi họ vẫn còn sống.
Sư phụ dẫn tiểu sư muội vẫn còn ngây ngô vào sơn môn, giúp nàng ta thay đổi trang phục và đặt cho ả một cái tên mới.
Nàng ta trốn ở phía sau sư phụ, bộ dáng rụt rè khẽ gọi sư huynh, sư tỷ. Mắt ta đỏ lên, ta nắm chặt kiếm trong tay khi nhìn thấy mọi người sinh lòng trìu mến và bộ dáng tràn đầy vui mừng với sự xuất hiện của ả.
"Sư phụ, con sợ." Tiểu sư muội thấy bộ dáng hung ác của ta thì hận không thể chui vào trong lòng sư phụ.
"Đừng sợ, có sư phụ bảo vệ con." Sư phụ luôn luôn không thích ta nên giờ phút này nhìn thấy thần thái hung thần ác sát của ta thì càng thêm chán ghét, hắn ta để lại một câu ai dám bắt nạt tiểu sư muội chính là vi phạm môn quy, sau đó dẫn tiểu sư muội rời đi một cách nhẹ nhàng.
"Có vài người muốn lấy lòng sư phụ nhưng mà luôn thất bại, ai ngờ tiểu sư muội mới tới này lại khác, muội ấy rất được sư phụ yêu thích, ta thấy có vài người chắc là ghen tị đến phát cuồng rồi đây."
Ta trầm mặc đứng tại chỗ, trong lòng vô cùng bĩnh tĩnh khi nghe những lời châm chọc khiêu khích của các nàng.
Ta khác với những người khác khi không có thiên phú tu luyện cũng không có bối cảnh kinh người, sở dĩ có thể nhập môn là do ta đã dập đầu từng cái một leo từ chân núi lên tới đây.
Tổng cộng có sáu ngàn ba trăm bậc thang, ta dập đầu không sót một cái mà trèo lên để cầu sư phụ có thể cho ta nhập môn, chỉ dẫn ta cách tu hành, để cho quốc gia nho nhỏ kia của ta từ nay về sau có thể được Bồng Lai che chở, tránh khỏi chiến loạn bị yêu ma thôn phệ.
Chương 2.
Tiểu sư muội rất được sư phụ yêu thích.
Nàng ta ăn mất linh thú của sư phụ, nhổ cỏ tiên của hắn ta, lại cạo sạch râu của sư thúc. Sau khi làm tất cả những việc này nàng ta còn đốt tất cả những cuốn sách cổ mà ta đã dày công biên soạn.
Cho dù là như vậy nhưng sư phụ cũng không nói một câu nặng lời với nàng ta mà chỉ phạt người này quét bậc thang trên núi.
"Có cái gì ghê gớm đâu chứ, không phải chỉ là một công chúa của quốc gia nhỏ thôi sao, chỉ biết ỷ thế h.i.ế.p người." Tiểu sư muội bất mãn quét bụi, thấy ta đi qua liền lớn tiếng cằn nhằn.
Nhìn bộ dáng ngây thơ bướng bỉnh của đối phương khiến ta nghĩ đến đồng môn kiếp trước phải c.h.ế.t thảm bởi vì tình yêu "vĩ đại" của ả, nhớ đến sư phụ bị thế nhân phỉ nhổ cùng với ngàn ngàn vạn vạn dân chúng vô tội dưới chân núi.
"Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta như vậy." Ta cố gắng áp chế lửa giận của mình nhưng vẫn không khống chế được mà rút roi đánh vào mặt nàng ta.
Lúc này, nàng ta vừa mới nhập môn nên pháp lực còn yếu, nếu như ta cứ như vậy g.i.ế.c ả thì có lẽ sau này sẽ không xảy ra những chuyện kia, sẽ không có ai phải c.h.ế.t cả.
Trong lúc do dự ta chỉ cảm thấy thân thể bị một đạo kim quang đánh văng rồi ngã mạnh xuống đất, cú va chạm rất nhanh khiến ta đau đớn kịch liệt còn tiểu sư muội lại cười hì hì đi tới trước mặt ta mà nói: "Đã sớm nói ngươi đừng chọc vào ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/hac-lien-hoa-cua-tien-gioi/chuong-1.html.]
"Toàn bộ người của Bồng Lai đều biết ngươi tâm thuật bất chính nên sư phụ đã sớm cho ta pháp bảo phòng thân." Nàng ta khoe khoang rồi lấy ra mặt ngọc bội bên hông.
Tiểu sư muội nhìn bộ dáng đáng thương của ta rồi sờ sờ vết thương trên mặt, nàng ta cau mày nói: "Ta chưa bao giờ trêu chọc ngươi nhưng ngươi lại nhiều lần khiêu khích ta, những thứ này đều là ngươi tự mình chuốc lấy."
Ta ho ra một ngụm m.á.u tươi rồi gạt bàn tay đang chạm vào vết thương của nàng ta ra, cả giận nói: "Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào ta."
Một cảnh này vừa hay bị Trương Cảnh tới tìm ta nhìn thấy, tiểu sư muội lập tức đứng lên khóc sướt mướt nói với hắn ta một đống lời gì đó, chờ tới khi hắn ta nhìn về phía ta thì ánh mắt đã trở nên phức tạp.
Ta muốn giải thích nhưng lại nghẹn ở trong cổ họng nói không nên lời, ta phải nói như thế nào đây?
Nói tiểu sư muội sau này sẽ yêu sư phụ, sẽ vì sư phụ g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả mọi người?
Ai sẽ tin lời của ta cơ chứ?
Bọn họ đều là con cháu thế gia có thiên phú cực cao mà ta chẳng qua chỉ là phàm nhân tâm thuật bất chính mà thôi, lại còn là một phàm nhân vì đạt được mục đích mà ngay cả mạng cũng có thể không cần.
"Khương Di, tiểu sư muội đối với muội kính trọng có thừa, ta biết các muội cũng có khúc mắc không thể vượt qua nhưng suy cho cùng cũng chỉ bởi vì mấy quyển sách cổ mà thôi, muội ở đây đòi đánh đòi g.i.ế.c như vậy không khỏi khiến người ta cảm thấy quá ngang tàng." Trương Cảnh đứng một chỗ cùng tiểu sư muội, hắn ta hơi cau mày, trong ánh mắt lộ ra phiền chán cùng ghét bỏ.
Hiện tại ta chỉ cảm thấy nội tạng như bị đánh nát, cho dù hơi mở miệng cũng cảm thấy đau bụng không kìm nổi nên căn bản không phát ra bất kỳ âm thanh nào, mà Trương Cảnh nhìn thấy bộ dáng thống khổ của ta vốn định tiến lên nâng ta dậy nhưng lại bị tiểu sư muội ngăn cản: "Đồ sư phụ cho muội trong lòng muội tự biết rõ, tuy nói thiên phú tỷ ấy không tốt nhưng suy cho cùng cũng không phải phàm nhân, chút đồ này căn bản sẽ không tạo thành thương tổn quá lớn đối với tỷ ấy."
"Tỷ ấy làm ra bộ dáng này chẳng qua là muốn khiến cho huynh thấy mình đáng thương mà thôi." Tiểu sư muội ném chổi lên mặt đất rồi lôi kéo Trương Cảnh hùng hổ mà đi.
"Tỷ ấy thích nằm ở trên mặt đất thì cứ để nằm cho chán đi."
Không biết nằm bao lâu, cuối cùng ta chỉ cảm thấy tầm mắt dần dần mơ hồ, trận mưa nhỏ tí tách rơi trên thân thể của ta khiến mùi m.á.u tươi nồng đậm trong miệng ta bị hòa tan.
Ta ra sức muốn đứng thẳng người hoặc là giơ cánh tay lên nhưng chỉ cần hơi nhúc nhích sẽ phải chịu đau đớn thấu tim.
Ta cười khổ một tiếng, nghĩ thầm sợ là sẽ chẳng có ai để ý tới chuyện ta biến mất hay không, sư phụ cũng sẽ vì vậy mà vui vẻ hơn một chút.
Trước khi hoàn toàn ngất đi, ta ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, sau đó có một lồng n.g.ự.c ấm áp ôm lấy ta vào lòng.
Trong lúc mơ mơ màng màng, ta theo bản năng dựa sát vào chỗ ấm áp kia, run rẩy khẩn cầu đối phương: "Cầu xin, cầu xin ngươi, cứu ta, cứu bọn họ, ta lạnh quá."
Người nọ nhẹ nhàng thở dài một hơi rồi sờ sờ trán ta, người đónnói: "Sao lại nóng như vậy, chẳng lẽ thật sự bị nhiễm phong hàn?"
Âm thanh nghi hoặc của hắn ta làm cho ta thanh tỉnh trong nháy mắt, ta từ trong lòng hắn giãy ra rồi ngã bịch xuống đất, tuy vậy nhưng ta vẫn lập tức dựng thẳng người rồi quỳ trên mặt đất mà nói: "Sư phụ, đệ tử không có ý mạo phạm, mong sư phụ thứ tội."
"Ngươi đang bị ốm?"
Ta cúi đầu không dám nhìn sư phụ, nếu để cho hắn ta biết ta tu hành nhiều năm mà thân thể vẫn yếu đuối như phàm nhân thì sợ là sẽ trực tiếp đuổi ta ra khỏi sư môn.
Vì thế ta lắc đầu nói: "Không phải đâu sư phụ, đệ tử chỉ đang tu hành pháp thuật trong sách cổ nhưng không cẩn thận nên đã xảy ra sai lầm, nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt thôi."
Ta cố nuốt vị ngọt tanh của m.á.u trong miệng xuống để không cho sư phụ phát hiện ra sự khác thường.
Hắn ta đi về phía trước một bước, vừa lúc dừng ở trước người của ta. Người này không có bất kỳ lời nào đã ôm ngang người ta lên.
Nhìn khuôn mặt góc cạnh rõ ràng cùng với ánh mắt tuy lạnh lùng nhưng ngầm quan tâm của hắn ta khiến trong lòng ta như sinh ra một loại tình cảm khác thường.
Đây là cảm giác trước đây chưa từng có tựa hồ ngay cả tim cũng sắp nhảy ra ngoài.
Sư phụ như vậy, ta nghĩ dù là nữ tử nào cũng sẽ động tâm mà thôi.
Đã như vậy ta đây ngay cả sư phụ cũng g.i.ế.c luôn, giải quyết vấn đề ngay từ gốc rễ là được.