Đại Hoàng t.ử chắp tay lưng đó, vẻ mặt bình tĩnh như nước, và hầu nửa bước lưng , chính là Tổng quản Đại Nội - Tào công công!
Ngay đó, Đại Hoàng t.ử tiến lên một bước, kiếm chỉ về phía Thái tử, "Thái t.ử thất đức, câu kết với nghịch thần Hạ gia, ngầm nuôi t.ử sĩ, âm mưu bất chính! Lập tức bắt giữ nghịch phạm Thái tử, cùng với nghịch thần Hạ Hành Cảnh, áp giải thiên lao trọng ngục, giám sát nghiêm ngặt! Chờ Thánh thượng xét xử!"
"Tuân lệnh!" Cấm quân đồng thanh bạo hống, tiếng hô rung chuyển bốn bề!
Đại Hoàng t.ử đem thư từ giả mạo Thái t.ử và Thừa tướng mưu đồ tạo phản trình lên Hoàng thượng. Giấy trắng mực đen, "xác nhận" tội ác tày trời của Thái t.ử cam chịu phế, khởi binh g.i.ế.c cha.
Chứng cứ rành rành như núi, tội mưu nghịch của Thái t.ử còn khả năng lật ngược bản án. Thái t.ử ban c.h.ế.t, cả nhà Thừa tướng tru diệt.
Trước khi c.h.ế.t, Thái t.ử gặp một .
Ta đồng ý.
Thiên lao tĩnh lặng đầy c.h.ế.t chóc, chỉ tiếng xích sắt kéo lê lạnh lẽo vang vọng. Hắn dựa góc tường ẩm mốc, một y phục tù nhân màu trắng xám, càng làm cho khuôn mặt xám xịt như tro tàn.
"Bây giờ, ngươi báo thù cho tiểu nương của ngươi, thỏa lòng chứ?"
"Phải." Ta , bình tĩnh cất lời.
"Ngươi thỏa lòng... thì... ..." Hắn gật đầu, nở một nụ mãn nguyện.
Ta im lặng, từ trong n.g.ự.c chậm rãi lấy một chiếc túi gấm đựng tiền cũ kỹ phai màu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Chính là phần "ân thưởng" mà năm xưa tùy tiện ném cho .
Ta nhẹ nhàng đặt chiếc túi tiền xuống nền đá lạnh lẽo chân , "Điện hạ, gặp ngươi, từng hối hận." Ta xoay rời .
Đại Hoàng t.ử cùng chứng kiến cảnh cả nhà phủ Thừa tướng tru diệt tại pháp trường.
Sau đó, sự ủng hộ của quần thần, đăng lên ngôi vị Thái tử.
Còn , đổi phận tham gia khoa cử.
Kể từ đó, với vị thế Thủ khoa Tân Khoa, bước Chiêm Sự Phủ của Đông Cung.
Cục diện mới mở , bàn cờ, chỉ còn quân và thần. Và quân cờ hạ, hối hận.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà up lên web Dammy ạ:
TRƯỜNG PHONG - Tác giả: Mông Na Lệ
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ta từng là Ám vệ của Lục hoàng tử, cũng là Nam sủng của . Ba năm , dùng một mũi tên b.ắ.n trúng , bỏ trốn.
Khi gặp , là Thái t.ử Điện hạ cao cao tại thượng. Còn , là sơn tặc nơi thâm sơn cùng cốc, bắt về quy án, chờ Thu vấn trảm.
1.
Trong nhà lao ẩm ướt, tối tăm, xiềng xích lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t t.a.y chân , trói cây cột trụ. Tiêu Thừa Cẩm mặt , dung nhan ung dung hoa quý, khí phách phi phàm.
Cằm ngón tay nâng lên, “Hèn chi tìm mãi thấy ngươi, hóa là trốn trong rừng sâu núi thẳm suốt ba năm?”
Ta chậm rãi dò xét gương mặt . Trưởng thành hơn, cũng lãnh khốc hơn nhiều.
Khóe môi cong lên một nụ nhạt, “Giờ tìm thấy cũng muộn. Thái t.ử Điện hạ chẳng qua là c.h.ế.t thôi. Đừng vội, chỉ mười ngày nữa là sẽ về cõi c.h.ế.t .”
Lực đạo nơi tay Tiêu Thừa Cẩm tăng thêm, cằm bóp đau nhói.
Ta thẳng : “Đừng để bẩn tay Thái t.ử Điện hạ.”
Hắn xem như thấy, ngón tay vuốt ve đôi môi khô khốc của , tự hỏi: “Tạ Trường Phong, cái miệng của ngươi, Tiêu Thừa Duệ từng hôn qua ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/hac-le-cam/chuong-8-het.html.]
Ta thản nhiên như mây trôi nước chảy: “Miệng nô tài hạ tiện, ai cũng đều thể hôn.”
Hắn thở dốc nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu, lực tay cằm càng siết chặt hơn, “Vì ?”
Ta hỏi điều gì. Chẳng qua là hỏi, vì ba năm phản bội , vì lấy mạng ?
Ta nhạo một tiếng: “Đương nhiên là leo cành cao . Tiêu Thừa Duệ hứa ban cho chức quan bổng lộc hậu hĩnh. Lúc đó tự Ngài còn đang lo xong, chẳng lẽ còn trung trinh tận tụy theo Ngài ?”
Ánh mắt Tiêu Thừa Cẩm nổi đầy giận dữ, dường như giây tiếp theo sẽ đoạt lấy mạng .
Bỗng nhiên, tay dịch xuống, bóp chặt cổ , “ giờ Cô mới là Thái t.ử Điện hạ, ngươi từng hối hận ?”
Ta buộc ngửa cổ lên, khó khăn cất lời: “Không hối hận. Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, con đường chọn, gì hối tiếc? Huống hồ, Phế Thái t.ử Tiêu Thừa Duệ c.h.ế.t, ai mới là thắng cuộc cuối cùng vẫn còn rõ. Ngươi làm ngôi vị nhất định sẽ rơi tay ngươi?”
Tiêu Thừa Cẩm giận thể kiềm chế, gắt gao chằm chằm .
Ta hề nghi ngờ sẽ bóp c.h.ế.t . Nếu c.h.ế.t tay , cũng coi như thỏa lòng .
để toại nguyện, mà buông tay , phất áo bỏ .
2.
Mười ngày , áp giải trong xe tù, tiến về pháp trường. Những phố đều bằng ánh mắt lạnh lùng vô cảm.
Ta ngẩng đầu nheo mắt bầu trời, mặc cho trứng gà, cà chua, rau dưa thối nát ném .
“Chính là kẻ phản bội Thái t.ử Điện hạ ?”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
“ từ nhỏ lớn lên cùng Thái t.ử Điện hạ, thể làm chuyện như ?”
“Biết mặt lòng, tiểu thư trở thành Thái t.ử phi, Thái t.ử xem xét kỹ lưỡng những cận, đừng để Điện hạ chịu thêm lừa dối nữa.”
“Tiểu Nguyệt, hồ đồ!”
“Tiểu thư, nô tỳ ạ!”
Ánh mắt vẫn dõi theo hai chủ tớ đang chuyện. Dù xa kinh thành ba năm, nhưng vẫn nhận , vị tiểu thư đang chuyện chính là Thẩm Nam Tịch, thiên kim phủ Thừa tướng.
Nàng là Thái t.ử Phi tương lai ?
Ta xuyên qua song sắt lạnh lẽo nàng vài giây. Dù là dung mạo gia thế, nàng đều xứng đôi với Tiêu Thừa Cẩm.
Vừa gần đến pháp trường, quần chúng bỗng xôn xao. Đại lộ bỗng chốc khói mù giăng kín, quan binh áp giải lớn tiếng hô: “Có kẻ cướp ngục!”
Vừa dứt lời, đó đ.á.n.h ngất. Chiếc xe tù ngoài dùng chìa khóa mở khóa.
“Trường Phong, thôi!” Người đến là bằng hữu của , Tống Trì.
Cả bọn chạy một con hẻm nhỏ, nhanh chóng trang phục và dịch dung, khi truy binh kịp đến rời khỏi thành.
Cưỡi ngựa chạy mấy dặm, cuối cùng cũng lên tiếng: “Sao các đến?”
Tống Trì quả quyết : “Chúng thể đến.”
Một tín bên cạnh liếc về phía : “Sớm việc cướp xe tù dễ dàng như , chúng cần mang theo nhiều thế , đêm qua suýt nữa đ.á.n.h rắn động cỏ. Quan binh ở kinh thành thật vô dụng!”
Ta cũng đầu về phía kinh thành phồn hoa đang dần xa. Đương kim Thánh thượng long thể khỏe, hiện giờ do Tiêu Thừa Cẩm nhiếp chính triều chính. Thật sự là quan binh của kinh thành vô dụng ?
Ta thu hồi ánh mắt, dám đa tình suy diễn. Dẫu , Tiêu Thừa Cẩm hận đến tận xương tủy.