Chương 5: Ngòi Nổ Của Sự Hận Thù
Tháng Tư ở Bắc Kinh, những cây liễu rủ bên hồ trường bắt đầu trổ lá xanh rì, nhưng trong mắt Thẩm Nhất Chu, thế giới chỉ còn hai màu trắng đen ảm đạm. Cậu gầy trông thấy, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng làm hồ sơ du học và ôn thi. Cậu cố gắng biến thành một bóng ma đúng nghĩa: âm thanh, sự hiện diện, gây phiền toái cho Lục Viễn.
Thế nhưng, vận mệnh dường như vẫn buông tha cho .
Chiều hôm đó, Nhất Chu giáo viên chủ nhiệm nhờ mang chồng bài tập về nhà của lớp đến văn phòng. Khi ngang qua cầu thang bộ vắng , bắt gặp Tần Giao đang đó, gương mặt cô lộ vẻ lo lắng, tay cầm một xấp tài liệu.
— "Nhất Chu... thể giúp tớ một chút ?" — Tần Giao gọi khẽ.
Nhất Chu khựng . Cậu vốn tránh né tất cả những gì liên quan đến Lục Viễn, nhưng bản tính lương thiện khiến thể ngó lơ. Cậu tiến gần:
— "Cậu cần gì ?"
— "Tớ làm rơi chiếc khuyên tai Lục Viễn tặng khe kẹt tủ để đồ , tay tớ với tới . Cậu giúp tớ đẩy cái tủ một chút nhé?"
Nhất Chu im lặng gật đầu. Cậu đặt chồng vở xuống, gồng đẩy chiếc tủ gỗ nặng nề. Do tủ quá cũ và sàn nhà trơn, khi Nhất Chu dùng lực, chiếc tủ bất ngờ trượt nhanh hơn dự tính. Tần Giao vì quá lo lắng cho chiếc khuyên tai nên cúi xuống quá thấp.
"Rầm!"
Chiếc tủ va tường, góc tủ sượt qua cánh tay trắng ngần của Tần Giao, khiến cô ngã nhào đất. Một vệt m.á.u đỏ tươi rỉ làn da tuyết trắng. Tần Giao đau đớn kêu lên một tiếng.
— "Tần Giao! Cậu ?" — Nhất Chu hốt hoảng quỳ xuống định đỡ cô dậy.
— "Mày đang làm cái quái gì thế hả?!"
Một tiếng gầm vang lên như sấm sét. Lục Viễn từ đầu hành lang lao tới như một mũi tên. Anh đẩy mạnh Nhất Chu khiến ngã sầm tường, đầu va đập mạnh đến mức hoa mắt chóng mặt. Lục Viễn vội vàng ôm lấy Tần Giao, ánh mắt lo lắng tột độ khi thấy vết thương tay cô.
— "Viễn... tớ , chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi..." — Tần Giao yếu ớt giải thích.
Lục Viễn lúc mất trí. Anh Nhất Chu, ánh mắt hằn lên những tia m.á.u đáng sợ. Anh tin đó là tai nạn. Trong đầu lúc chỉ một suy nghĩ: Thẩm Nhất Chu vì ghen tuông, vì cái tình cảm lệch lạc mà tay hãm hại con gái yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ha-khong-co-gio-long-khong-co-nhau/5.html.]
— "Tai nạn? Thẩm Nhất Chu, mày định giấu d.a.o lưng đến bao giờ?" — Lục Viễn bước tới, túm lấy cổ áo Nhất Chu, nhấc bổng lên và ép chặt tường — "Mày hận tao vì tao yêu mày đúng ? Mày trả thù lên cô ? Mày còn là con ?!"
— "Không... Lục Viễn, tớ giải thích... tớ chỉ giúp..." — Nhất Chu khàn giọng, thở đứt quãng vì siết cổ.
— "Giúp? Mày nghĩ tao là thằng ngu ?" — Lục Viễn vung tay, một cú đ.ấ.m nặng nề giáng thẳng mặt Nhất Chu.
Mùi m.á.u tanh nồng lập tức tràn ngập khoang miệng. Nhất Chu ngã gục xuống sàn, tai ù , tầm nhòe nhoẹt. Cậu thấy Lục Viễn quỳ xuống bên Tần Giao, dịu dàng bế xốc cô lên. Trước khi rời , Lục Viễn , để một câu lạnh thấu xương tủy:
— "Thẩm Nhất Chu, mày cho kỹ đây. Nếu Tần Giao chuyện gì, tao sẽ khiến mày hối hận vì sinh đời . Đồ biến thái đê tiện!"
Bóng dáng họ xa dần, để Nhất Chu cô độc hành lang lạnh lẽo. Những quyển vở bài tập văng tung tóe, nhuốm bởi những giọt m.á.u từ môi .
Cậu . Một điệu vặn vẹo và đau đớn.
Mười năm. Mười năm coi là cả bầu trời, là em sinh tử, là sẵn sàng hy sinh cả tương lai để bảo vệ. Vậy mà chỉ cần một vết xước nhỏ tay con gái , sẵn sàng dùng những từ ngữ bẩn thỉu nhất, dùng nắm đ.ấ.m tàn nhẫn nhất để đối đãi với .
" ... là đồ biến thái mà." — Nhất Chu lẩm bẩm trong cơn mê sảng.
Chiều hôm đó, Nhất Chu lên lớp nữa. Cậu lảo đảo bước khỏi cổng trường, thẳng đến bưu điện gần nhất để gửi bộ hồ sơ du học thiện. Cậu cần đợi đến kỳ thi đại học nữa. Cậu ngay lập tức. Cậu rời khỏi cái nơi mà khí cũng mang vị đắng của sự sỉ nhục .
Tối hôm đó, Nhất Chu về nhà, đối diện với cha . Cậu quỳ xuống, giọng bình thản đến lạ thường:
Bingolinhdan
— "Bố, . Con Anh. Tuần con sẽ bay. Con thi đại học ở đây nữa."
Cha Nhất Chu bàng hoàng, nhưng khi thấy gương mặt bầm tím và đôi mắt vô hồn của con trai, họ hiểu rằng chuyện gì đó kinh khủng xảy . Họ hỏi thêm, chỉ ôm lấy đứa con tội nghiệp lòng.
Trong khi đó, tại phòng y tế trường, Lục Viễn đang cẩn thận dán băng gạc cho Tần Giao. Anh nắm lấy tay cô, thề thốt:
— "Đừng sợ, ở đây . Anh sẽ để loại như nó chạm em một nào nữa."
Tần Giao Lục Viễn, trong lòng chút băn khoăn về phản ứng thái quá của , nhưng sự ấm áp từ bàn tay khiến cô quên tất cả. Cô mỉm , tựa đầu vai , cảm nhận hạnh phúc ngọt ngào của mối tình đầu rực rỡ.
Họ rằng, ở một góc tối của thành phố, một trái tim ngừng đập vì đau đớn. Thẩm Nhất Chu của năm mười tám tuổi c.h.ế.t buổi chiều hôm đó, hành lang đầy m.á.u và sự hiểu lầm.