Chương 10: Những Bản Vẽ Bị Chà Đạp
Sáng hôm , văn phòng của Lục Thị tầng cao nhất của một tòa cao ốc chọc trời, xuống cảnh Bắc Kinh đang chuyển đông. Thẩm Nhất Chu cửa phòng họp, chỉnh cổ áo, hít một thật sâu để ngăn đôi bàn tay đang run rẩy.
Trong tay là bản thiết kế tâm huyết nhất: "Hồi ức Nam Thành". Cậu thức trắng ba đêm để lồng ghép những ký ức nhất của tuổi thơ từng đường nét kiến trúc, với hy vọng thầm kín rằng Lục Viễn khi thấy sẽ chạm đến một chút đồng cảm xa xôi.
Cạch.
Cửa mở. Lục Viễn ở vị trí chủ tọa, gương mặt lạnh lùng như tạc tượng. Bên cạnh là thư ký, mà là Tần Giao. Cô đó, mỉm lịch sự nhưng ánh mắt đầy vẻ dò xét.
— "Giám đốc Thẩm, bắt đầu . Thời gian của quý báu, lãng phí cho những thứ... vô ích." — Lục Viễn lên tiếng, giọng chút ấm.
Nhất Chu bước lên bục, bắt đầu thuyết trình. Cậu về việc giữ những hàng cây ngô đồng, về việc tái hiện những bức tường gạch xám đặc trưng. Giọng ban đầu còn run, nhưng khi về chuyên môn, dần lấy sự tự tin.
Tuy nhiên, Nhất Chu càng , chân mày Lục Viễn càng nhíu chặt. Khi dứt lời, Lục Viễn thẳng tay ném tập hồ sơ bản vẽ xuống mặt bàn kính, tạo nên một tiếng chát chói tai.
— "Rác rưởi." — Lục Viễn nhếch mép — "Thẩm Nhất Chu, học ở Anh ba năm chỉ để vẽ những thứ sướt mướt, ủy mị ? Nam Thành cần sự hiện đại, cần lợi nhuận, chứ cần cái 'hồi ức' rẻ tiền của ."
Nhất Chu bàng hoàng, gương mặt trắng bệch:
— " Lục Viễn, đây là những gì đặc trưng nhất của khu phố đó. Cậu cũng từng thích hàng ngô đồng ở ngõ phía Nam mà..."
— "Đó là chuyện của mười năm !" — Lục Viễn cắt ngang, dậy, bước sát về phía Nhất Chu, áp lực từ hình cao lớn khiến Nhất Chu lùi một bước — "Đừng dùng cái giọng điệu ' cũ' đó để chuyện với . Cậu đem những thứ bản vẽ, chẳng qua là vì vẫn còn ảo tưởng về cái quá khứ bệnh hoạn đó đúng ?"
Tần Giao khẽ lên tiếng, giọng đầy mỉa mai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ha-khong-co-gio-long-khong-co-nhau/10.html.]
— "Viễn, đừng giận. Chắc Nhất Chu vẫn thoát những suy nghĩ 'khác biệt' của thôi. thực sự thì bản thiết kế ... trông nó cứ tối tăm thế nào , giống như tâm hồn vẽ ."
Lục Viễn Nhất Chu bằng ánh mắt khinh miệt tột độ:
— "Nghe thấy ? Ngay cả một chuyên như Giao Giao còn thấy nó tệ hại. Thẩm Nhất Chu, cho ba ngày để làm bộ. Nếu , hãy cuốn gói về London . Đừng ở đây làm bẩn tầm mắt của và làm hỏng dự án của Lục Thị."
Nhất Chu bản vẽ đang lăn lóc sàn, những đường nét thức trắng đêm để vẽ giờ dấu giày của Lục Viễn dẫm lên một góc. Tim thắt . Anh chỉ chà đạp lên năng lực của , mà còn chà đạp lên những mảnh ký ức cuối cùng mà hằng nâng niu.
— "Cậu ghét tớ đến mức... phủ nhận cả những gì chúng từng trải qua ?" — Nhất Chu khàn giọng hỏi, đôi mắt bắt đầu nhòe .
Lục Viễn hừ lạnh:
— "Tôi ghét . Tôi ghê tởm . Việc cùng phòng với một kẻ tư tưởng lệch lạc như là một cực hình đối với . Cầm lấy đống rác và cút ."
Nhất Chu cúi xuống, run rẩy nhặt từng tờ bản vẽ. Cậu thành tiếng, chỉ những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, làm nhòe màu mực giấy. Cậu nhận , dù cố gắng thế nào, tài giỏi , thì trong mắt Lục Viễn, vẫn mãi là đứa trẻ bắt nạt năm nào, là "kẻ biến thái" xứng đáng tôn trọng.
Khi Nhất Chu bước khỏi phòng họp, thấy tiếng của Tần Giao bên trong:
Bingolinhdan
— "Viễn, nặng lời đó."
— "Với loại đó, nặng lời là còn nhẹ. Tối nay thử món Pháp nhé em?"
Nhất Chu ngoài hành lang, ôm chặt đống bản vẽ rách nát lòng. Cậu nhận một sự thật đau lòng: Sự bao bọc của Lục Viễn mười năm chỉ là một sự bố thí, còn sự ghê tởm bây giờ mới là bản chất thật của dành cho .
Yêu một yêu khổ. Yêu một coi tình yêu của là rác rưởi... chính là tự sát mỗi ngày.