(H cổ trang) Chưởng Trung Hoan - Chương 51: Gần Ngay Trước Mắt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:47:21
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng ánh sáng lờ mờ, thở nồng nặc mùi đàn hương hòa lẫn vị tanh nồng. Ngăn cách bởi lớp màn trướng dày nặng, Tiêu Sơn lờ mờ thấy hai bóng hình đang quấn quýt chặt chẽ bên trong.

Trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, lúc mới phản ứng . Thảo nào Thẩm An cứ ngăn cản cho , rõ Thẩm Minh Xuyên đang làm gì trong phòng. Hóa tiểu t.ử đang mây mưa với khác! Hắn chút ngượng ngùng, lắp bắp: “Minh Xuyên, ngươi... chuyện ...”

Trái tim Phù Hoan kích động lời nào tả xiết. A Mộc đến ! Hắn đang ở ngay mặt y! Y liều mạng vặn vẹo cơ thể, trong miệng phát những tiếng rên rỉ nức nở, cho A Mộc : Ta ở đây, mau cứu !

Thẩm Minh Xuyên đè chặt cơ thể y, nhục bổng trong tiểu huyệt vẫn ngừng đ.â.m rút, giọng thở dốc mang theo d.ụ.c vọng nồng đậm: “A Sơn, ngươi vội vàng xông như quan sát lâm hạnh nam sủng ? Mỹ nhân mới gần đây tuyệt, đây cùng vui vẻ ? Huynh chúng đồng lòng, mỹ nhân đương nhiên thể chia sẻ!”

Tiêu Sơn nhíu mày. Thẩm Minh Xuyên vốn dĩ thanh lãnh cấm dục, bao giờ màng đến mỹ sắc, nay đổi tính ? Trong lòng khỏi vài phần tò mò về nam sủng mà Thẩm Minh Xuyên đang lâm hạnh.

Thế nhưng diện mạo của , chỉ thấy mờ mờ đôi tay đó giơ cao dường như trói đầu giường, miệng cũng như bịt kín, chỉ thể phát những tiếng rên rỉ cực yếu ớt.

Tiêu Sơn lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ! Ta thấy tiểu t.ử ngươi là tinh trùng lên não nên bắt đầu nhăng cuội ! Ta tìm ngươi chính sự, thư phòng đợi ngươi , ngươi xong việc thì... mau chóng qua đó!”

Tiêu Sơn xong, dường như thêm một khắc nào, dứt khoát rời khỏi phòng.

“Ưm ưm... ưm ưm...” Phù Hoan liều mạng gọi theo yêu xa, nhưng đáp y chỉ là một tiếng đóng cửa thật mạnh. Những giọt nước mắt tuyệt vọng như vỡ đê tuôn xối xả, lăn dài gò má, thấm ướt cả gối.

Nhìn mỹ nhân đang vô cùng đau lòng, ánh mắt Thẩm Minh Xuyên càng thêm u ám. Hắn cúi xuống hôn lên những giọt lệ khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng điệu tràn đầy vẻ ghen tuông: “Ta cho phép ngươi vì mà rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa! Tuyệt đối cho phép!”

Hạ đột ngột tăng tốc, hung hãn đ.â.m mạnh điểm gồ nhạy cảm sâu trong tiểu huyệt Phù Hoan. Khoái cảm và sự kích thích tột độ hành hạ khiến xương cốt Phù Hoan nhũn , chẳng bao lâu thao đến ngất lịm.

Thẩm Minh Xuyên thúc thêm mười mấy cái nữa mới luyến tiếc tì chặt mị thịt nhạy cảm của y mà b.ắ.n tinh.

Sau khi b.ắ.n xong, Thẩm Minh Xuyên vẫn chôn chặt trong cơ thể y. Nhìn tiểu mỹ nhân nhắm nghiền hai mắt, dáng vẻ đáng thương vô cùng, kìm lòng mà xót xa hôn lên khóe mắt sưng đỏ của y, giọng điệu quyết tuyệt: “Phù Hoan, sẽ nhường ngươi cho bất kỳ ai, cho dù đó là Tiêu Sơn cũng !”...

Một tuần , Thẩm Minh Xuyên khoác lên bộ trường bào màu trắng trăng, tao nhã bước khỏi phòng. Cả toát lên vẻ thanh tú quý phái, còn chút dáng vẻ dâm mỹ phóng đãng lúc .

Thẩm An run rẩy : “Gia chủ, Yến Vương điện hạ đang đợi ngài ở thư phòng.”

Thẩm Minh Xuyên liếc bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Trông chừng trong phòng cho kỹ. Nếu y A Sơn phát hiện, tất cả các ngươi đều c.h.ế.t!”

Thẩm An sợ hãi rụt cổ: “Thuộc hạ rõ.”

Thẩm Minh Xuyên ung dung tới thư phòng, Tiêu Sơn đang bàn uống .

Hắn liếc Thẩm Minh Xuyên đang thần thái sảng khoái, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đây vốn chẳng mặn mà gì với chuyện giường chiếu, dạo đổi tính thế?”

Thẩm Minh Xuyên cầm ấm , tự rót cho một chén: “Đó là vì đây gặp thích.”

Tiêu Sơn chút kinh ngạc : “Xem ngươi động lòng với nam sủng .”

Thẩm Minh Xuyên khẽ nhấp một ngụm , .

Tiêu Sơn ngửa cổ uống cạn chén : “Tiểu t.ử ngươi thích thì giường cũng đừng thô lỗ với quá!”

Đôi mắt phượng dài hẹp của Thẩm Minh Xuyên nhếch lên, chằm chằm mắt , gằn từng chữ: “Sao ngươi y thích trói mà thao chứ? Ta thao cho y sướng đến hồn xiêu phách lạc đấy!”

Tiêu Sơn ngẩn . Hắn bao giờ nghĩ những lời thô tục như thể thốt từ miệng một Thẩm Minh Xuyên thanh quý nội liễm. Xem nam sủng thực sự khiến Thẩm Minh Xuyên đổi nhiều.

Tiêu Sơn khẽ ho một tiếng: “Được , bàn chuyện nữa. Nói chính sự ! Ngươi đấy, vẫn luôn tìm kiếm vị hôn thê của lúc còn ở dân gian.”

Giọng Thẩm Minh Xuyên bình thản: “Chính là đầu bếp tên Phù Hoan .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/h-co-trang-chuong-trung-hoan/chuong-51-gan-ngay-truoc-mat.html.]

Đôi mắt Tiêu Sơn phủ một lớp sầu muộn: “ . Hoàng tổ phụ dạo long thể bất an, ủy thác giám quốc, căn bản thể rời kinh tìm y. Ta hoàng tổ phụ phái ngươi đến tỉnh Cảnh An cứu trợ và làm việc, chuyến ngươi nhân tiện giúp tìm kiếm Tiểu Hoan ở vùng Cảnh An. Ngươi xem qua họa đồ của Tiểu Hoan , chắc hẳn tìm y thế nào.”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Thẩm Minh Xuyên cúi đầu nhấp , che giấu vẻ khác lạ trong mắt. Long thể bất an cái gì chứ, rõ ràng là hoàng thượng khi Hi Vân thì ngày đêm tuyên dâm, màng chính sự. Hắn thản nhiên đáp: “Ngươi mở lời, đương nhiên giúp. Chỉ là ngươi tìm lâu như vẫn bặt vô âm tín, còn định tiếp tục tìm nữa ?”

Trong mắt Tiêu Sơn lóe lên tia sáng kiên định: “Minh Xuyên, hiện giờ ngươi thích, chắc cũng hiểu phần nào tâm trạng của . Tiểu Hoan đối với quan trọng hơn cả sinh mạng. Ta tin rằng lúc y cũng nhất định đang nỗ lực tìm , chúng nhất định sẽ ngày trùng phùng.”

Ánh mắt Thẩm Minh Xuyên thoáng qua một cảm xúc phức tạp khó đoán, hồi lâu , thấp giọng : “Ta .”

Tiêu Sơn vỗ vai : “Hảo , cung đây, hoàng tổ phụ triệu cùng dùng bữa trưa.”

“Đi !”

Tiêu Sơn dứt khoát rời khỏi nơi đó.

Nhìn theo bóng lưng Tiêu Sơn biến mất, Thẩm Minh Xuyên lạnh giọng gọi: “Thẩm An!”

Thẩm An tức khắc xuất hiện trong thư phòng: “Thuộc hạ mặt.”

Thẩm Minh Xuyên nheo mắt: “Bí mật chuyển Phù Hoan đến Tĩnh Tâm uyển cư trú, sự cho phép của , ai phép . Còn nữa, tất cả thị vệ canh cổng hôm nay đều chịu phạt nặng, mới bộ! Sau Yến Vương đến phủ, nhất định thông báo !”

“Rõ.” Thẩm An lệnh lui .

Đầu ngón tay Thẩm Minh Xuyên gõ mạnh xuống bàn thư án, tiếng chén rung lên bần bật dứt bên tai...

Hai ngày , một đoàn xe ngựa lặng lẽ rời khỏi kinh thành, tiến quan đạo hướng về tỉnh Cảnh An.

Trong đoàn xe, chiếc xe ngựa sang trọng nhất thị vệ bảo vệ nghiêm ngặt.

Thẩm An cưỡi ngựa từ cuối đoàn chạy lên bên ngoài xe ngựa, cung kính bẩm báo: “Gia chủ, hiện giờ rời khỏi phạm vi kinh thành.”

Bên trong xe truyền giọng lạnh lùng của Thẩm Minh Xuyên: “Biết , việc gì quan trọng thì ai làm phiền.”

“Rõ.” Thẩm An hiệu cho thị vệ xung quanh giữ cách thích hợp với xe ngựa.

Chiếc xe ngựa Thẩm Minh Xuyên đặc biệt đặt làm, bên trong rộng rãi hoa lệ, chính giữa một chiếc sập , bên trải nệm gấm dày, hai bên đặt bàn thư án và giá để đồ. Phía giá để đồ một chiếc rương gỗ đàn hương tinh xảo.

Thẩm Minh Xuyên khi khỏi địa giới kinh thành liền nôn nóng mở chiếc rương . Chỉ thấy Phù Hoan trần truồng, dải lụa đỏ mềm mại trói chặt, miệng bịt kín bởi một miếng vải đỏ, đôi mắt rủ xuống vô hồn, cả mềm nhũn kiệt sức tấm chăn tơ tằm mềm mại.

“A Hoan, chịu thiệt thòi cho ngươi .” Thẩm Minh Xuyên xót xa bế y khỏi rương, ôm lòng, để y đối diện với sập.

Chuyến Cảnh An cứu trợ và phá án , yên tâm để Phù Hoan kinh thành, đương nhiên luôn mang theo bên . Lại sợ dọc đường lộ tin tức Tiêu Sơn , nên đành giấu y trong rương mang khỏi kinh thành.

Bốn góc xe ngựa đều đặt lò sưởi, nhiệt độ bên trong cao. Phù Hoan dù mặc quần áo cũng thấy lạnh, nhưng thấy ánh mắt của Thẩm Minh Xuyên, y chỉ thấy từng đợt ớn lạnh sống lưng. Tên ngụy quân t.ử bỉ ổi !

“Ưm ưm...” Y rên rỉ yếu ớt.

“Khát .” Thẩm Minh Xuyên lấy một ống trúc từ giá thức ăn bên cạnh: “Đây là canh yến sào lê tuyết ngọc trúc, thanh nhiệt bổ dưỡng, cho cơ thể ngươi. Để bón cho ngươi.”

Canh để trong xe lâu nên nguội, Thẩm Minh Xuyên ngậm một ngụm trong miệng cho ấm lên mới rút miếng vải đỏ trong miệng mỹ nhân , mớm từng ngụm cho tiểu mỹ nhân .

Phù Hoan tuy trong lòng căm ghét , nhưng thực sự quá khát, đành ép uống xuống. Cổ họng khô khốc như sắp bốc cháy cuối cùng cũng một tia mát lạnh.

Có lẽ vì uống quá vội, một dòng nước canh vàng óng men theo khóe môi mỹ nhân chảy xuống cổ, rơi làn da mịn màng như mỡ đông, phản chiếu ánh sáng đầy mê hoặc.

Loading...