(H cổ trang) Chưởng Trung Hoan - Chương 45: Trắc Ẩn Chi Tâm

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:35:41
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc Phù Hoan còn đang suy nghĩ vẩn vơ, Thẩm Minh Xuyên một tay bế bổng mỹ nhân đùi lên, sải bước dài về phía giường tầng.

Trong mắt Hi Vân dâng lên tia hy vọng. Thẩm Minh Xuyên rốt cuộc cũng qua ải mỹ nhân, đây là đang thuận theo y ! Xem hy vọng trốn thoát ở ngay mắt! Y thuận thế vòng tay ôm lấy cổ nam nhân, bày dáng vẻ quyến rũ mê hoặc, mặc cho Thẩm Minh Xuyên ném y lên giường.

“Thẩm đại nhân, lực tay của ngài thật lớn nha... ưm... a...” Tiếng rên rỉ kiều mị của Hi Vân ngừng truyền đến.

Vành tai Phù Hoan tức khắc đỏ bừng, y bưng bát cơm lưng , trong lòng nảy sinh vài phần chán ghét và khinh bỉ đối với Thẩm Minh Xuyên. Hóa cũng là hạng đăng đồ t.ử thừa nước đục thả câu! Hừ! A Mộc làm bằng hữu với hạng như thế chứ?!

“Đại nhân... ngài làm gì ... ngài ư ư ư...” Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hi Vân cùng với tiếng động của giường tầng truyền tai.

Mặt Phù Hoan càng đỏ hơn. Y định trốn góc phòng ăn cơm thì kinh ngạc phát hiện Thẩm Minh Xuyên chẳng từ lúc nào bên cạnh y, đang tao nhã thong thả dùng bữa.

Phù Hoan tức khắc ngây . Hắn đây ăn cơm ? Vậy tiếng động giường là cái gì?

Y vội vàng đầu , chỉ thấy Hi Vân tay chân trói chặt đầu giường, miệng nhét khăn tay, đang vùng vẫy dùng thể đập ván giường.

Phù Hoan: “...”

Nói là Thẩm Minh Xuyên hề cưỡng chiếm y? Mà chỉ trói y thôi ?

Trong lúc y còn đang ngẩn ngơ, giọng thanh lãnh của Thẩm Minh Xuyên vang lên: “Sao ? Ngươi cũng giống y, ăn cơm ?”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

“Không , ăn, ăn ngay!” Phù Hoan lắc đầu như trống bỏi, vội vàng cúi đầu lùa cơm thật lớn.

Sau khi dùng bữa xong, Phù Hoan thấy giường truyền đến từng trận tiếng nức nở, y phát hiện Hi Vân đang thương tâm.

Trong lòng Phù Hoan dâng lên một nỗi xót thương, y ngập ngừng với Thẩm Minh Xuyên: “Thẩm đại nhân, y ăn gì là , là... để đút cho y, ?”

Thẩm Minh Xuyên: “Tùy ngươi.”

Phù Hoan bưng bát cơm múc một ít thức ăn, tới đầu giường, rút chiếc khăn tay đang chặn miệng y , ôn tồn : “Hi Vân công tử, ngươi ăn chút gì .”

Hi Vân bướng bỉnh mặt , thèm để ý đến Phù Hoan.

Thấy , Phù Hoan khẽ thở dài: “Hi Vân công tử, ngươi yêu đang đợi , thật yêu của cũng đang đợi . Con chỉ sống thì mới hy vọng gặp yêu, nếu ngươi c.h.ế.t đói thì thật sự sẽ bao giờ gặp nữa ...”

Nước mắt Hi Vân trào từ hốc mắt, giống như hai dòng suối nhỏ làm ướt đẫm gối.

Một lát , y đầu , từ từ mở miệng.

Phù Hoan thấy y chịu ăn cơm liền vội vàng đút cho y.

Thẩm Minh Xuyên liếc mắt Phù Hoan, đáy mắt lạnh lẽo lướt qua một tia sáng mờ ảo như như .

Hi Vân ăn nửa bát cơm thì ăn nữa, nhắm mắt dường như ngủ .

Lúc trời khuya.

Thẩm Minh Xuyên với Phù Hoan: “Ngày mai còn lên đường, ngủ .”

Phù Hoan lí nhí đáp vài tiếng, ánh mắt đảo quanh phòng một vòng. Chiếc giường duy nhất trong phòng Hi Vân chiếm mất, chỉ còn chiếc sập hẹp cửa sổ là thể ngủ .

Y dám tranh sập với Thẩm Minh Xuyên, đành nhỏ giọng : “Đại nhân ngủ sập , gục xuống bàn ngủ là .”

Thẩm Minh Xuyên gì, thổi tắt nến, mặc nguyên y phục xuống sập.

Phù Hoan mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, thấy Thẩm Minh Xuyên sập nhắm nghiền hai mắt, thở đều đặn, dường như ngủ say.

Y sớm mệt mỏi rã rời, mềm nhũn gục xuống bàn, đầu gối lên khuỷu tay, chỉ vài nhịp thở chìm giấc mộng.

Sau khi Phù Hoan ngủ say, Thẩm Minh Xuyên đột nhiên mở mắt, về phía đang ngủ ngon lành bàn.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ rọi lên mặt Phù Hoan, làn da mịn màng như ngọc trắng tựa tuyết, giống như giọt sương sớm đọng đóa sen. Hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ run, để bóng râm nhàn nhạt mắt, tựa như cánh bướm dập dờn dệt nên một khúc nhạc tĩnh mịch.

Hơi thở Thẩm Minh Xuyên nghẹn , cảm thấy một luồng khí nóng từ bụng bốc lên. Đáy mắt lóe lên một tia dị sắc, chậm rãi xoay ...

Sáng sớm hôm , ánh nắng vàng rực rỡ rọi lên gò má mịn màng của Phù Hoan, ấm áp và ngứa ngáy. Y thoải mái cọ cọ má, mở đôi mắt ngái ngủ , đập mắt là gương mặt góc cạnh tuấn tú ngay sát gang tấc.

Phù Hoan bịt miệng, suýt chút nữa thì hét to thành tiếng. Trời đất ơi! Y cùng Thẩm Minh Xuyên ngủ chung sập!?

Y theo bản năng quần áo của , thấy chút xộc xệch nào mới thở phào nhẹ nhõm.

Mắt Thẩm Minh Xuyên vẫn nhắm nghiền, hàng mi dày rũ xuống, bất kỳ động tĩnh gì, dường như vẫn còn đang ngủ say.

Phù Hoan đầy bụng nghi hoặc, y chạy lên sập của Thẩm Minh Xuyên chứ? Y cẩn thận dậy, định nhân lúc Thẩm Minh Xuyên tỉnh mà lẻn xuống sập. Vạn nhất đợi tỉnh dậy y mới chuồn thì thật sự quá ngượng ngùng!

Có lẽ do y quá hoảng loạn, lúc xuống sập, chân y chẳng thế nào trượt một cái, cả chúi đầu ngã xuống đất.

“A ——” Phù Hoan sợ hãi kêu lên, nhưng giây tiếp theo, một đôi cánh tay mạnh mẽ đột ngột ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của y. Phù Hoan chỉ cảm thấy một trận trời đất cuồng, lưng dán chiếc sập mềm mại, một cơ thể nam nhân cường tráng đè lên, đôi mắt sâu thẳm đang chằm chằm y.

Phù Hoan định thần , hoảng hốt gọi: “Thẩm đại nhân ——”

Yết hầu Thẩm Minh Xuyên lên xuống hai , đó nhanh chóng dậy, buông lỏng cơ thể y . Hắn rũ mắt che giấu sự rực cháy nơi đáy mắt, cơ hàm căng chặt, giọng thanh lãnh ẩn chứa một sự khó chịu kìm nén: “Sao ngươi chạy lên sập ?”

Phù Hoan vội vàng giải thích xin : “Cái ... cái cũng , đại nhân, chắc là đêm qua ngủ mê man nên trèo nhầm lên sập của đại nhân, xin... xin ...”

Thẩm Minh Xuyên hừ lạnh một tiếng, gì thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/h-co-trang-chuong-trung-hoan/chuong-45-trac-an-chi-tam.html.]

Phù Hoan gãi gãi tóc mai, ngượng ngùng hận thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Trên chiếc giường xa, Hi Vân sớm tỉnh dậy. Ánh mắt y đảo qua đảo giữa Phù Hoan và Thẩm Minh Xuyên, thần sắc lộ một vẻ kỳ quái quỷ dị.

~~~

Mọi thu dọn xong xuôi, rời khỏi trạm dịch, tiếp tục xe ngựa tiến về phía kinh thành.

Thẩm Minh Xuyên, Phù Hoan và Hi Vân cùng một xe. Hi Vân vẫn trói hai tay, miệng nhét vải. hôm nay Hi Vân so với hôm qua thì cảm xúc bình tĩnh hơn nhiều, còn vùng vẫy lóc nữa, chỉ rũ đôi mắt hạnh, răng ngọc c.ắ.n chặt miếng vải trong miệng.

Theo xe ngựa lao nhanh, chẳng mấy chốc khỏi địa giới tỉnh Ninh Đức. Phù Hoan rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Ra khỏi Ninh Đức mới coi như thực sự thoát khỏi phạm vi thế lực của Lý Lâm, y cuối cùng cũng an .

Phù Hoan nghĩ đến việc sắp tới kinh thành, sắp gặp A Mộc mà y hằng mong nhớ, nhịp tim như một khúc nhạc vui tươi, mỗi nhịp điệu đều tràn đầy niềm vui, dường như cả thế giới đều trở nên bừng sáng.

Thẩm Minh Xuyên nhận tâm trạng hân hoan của y, chân mày khẽ động, đôi môi mỏng đang mím chặt mở : “Ngươi đây pha .”

Phù Hoan ngẩn một chút, nhận Thẩm Minh Xuyên đang chuyện với , ngập ngừng đáp: “Ồ... .”

Trong chiếc xe ngựa đang di chuyển, một hồi bận rộn ngăn nắp, nước thơm ngát pha xong.

Thẩm Minh Xuyên đưa chén lên môi nhấp một ngụm, dùng đầu lưỡi cảm nhận vị ngọt và hương thơm của nước , đáy mắt lướt qua một tia sáng cực nhanh, nhàn nhạt : “Cũng .”

Phù Hoan khẽ chớp mắt, nhớ đến Hi Vân đang trói bên cạnh, rót một chén đưa tới mặt y, rút miếng vải trong miệng y : “Hi Vân công tử, ngươi cũng uống một chén cho đỡ khát .”

Hi Vân khẽ nhấp , khi uống xong chén thanh khiết , y dịu dàng với Phù Hoan: “Đa tạ công tử.”

Đây là đầu tiên Hi Vân chuyện với Phù Hoan, y mỉm đáp: “Không cần khách sáo. Ngươi còn uống nữa ? Ta rót thêm cho ngươi một chén?”

Trong mắt Hi Vân lóe lên một tia do dự: “Thân thể trói, tiện uống , dám làm phiền Phù Hoan công t.ử hết đến khác đút cho ...”

Phù Hoan mím môi, đầu Thẩm Minh Xuyên, cẩn thận : “Thẩm đại nhân, thấy Hi Vân công t.ử lúc thuận tùng , là nới lỏng dây trói cho y một lát ?”

Thẩm Minh Xuyên khẽ vuốt ve thành chén, đáp lời.

Phù Hoan thầm nghĩ, ngươi đồng ý thì coi như mặc định . Y đưa tay cởi dây trói Hi Vân, Thẩm Minh Xuyên cũng hề ngăn cản.

Hi Vân xoa nắn những vết hằn đỏ cổ tay, ánh mắt đầy vẻ cảm kích Phù Hoan: “Cảm tạ công t.ử giúp Hi Vân thoát khỏi nỗi khổ trói buộc.”

Phù Hoan chút ngại ngùng gãi đầu: “Đừng cứ cảm ơn mãi thế, ngươi cứ gọi Phù Hoan là , đừng gọi công tử. Ta chỉ là một đầu bếp thôi.”

Hàng mi Hi Vân khẽ rũ xuống: “Phù Hoan, đêm qua ngươi cũng lạc mất yêu ?”

“Lạc mất hơn nửa năm !” Phù Hoan gật đầu, ngay đó trong mắt lóe lên tia hy vọng, “ may mà ở kinh thành, đợi đến kinh thành là thể gặp !”

Hi Vân: “Nhìn dáng vẻ của ngươi, chắc hẳn yêu !”

Đôi mắt Phù Hoan tràn đầy thâm tình: “ , yêu , cũng yêu , là nam nhân nhất thế gian !”

Chén trong tay Thẩm Minh Xuyên khẽ khựng , nhưng ngay đó khôi phục bình thường.

Hi Vân Phù Hoan tán dương yêu, trong mắt lướt qua một tầng mây mù nồng đậm: “Thật ngưỡng mộ ngươi sắp đoàn tụ với yêu, còn thì...”

Giọng y mang theo tiếng nghẹn ngào, những lời phía .

Phù Hoan y với vẻ đầy đồng cảm: “Người yêu của ngươi ngươi sắp cung ?”

Hi Vân rưng rưng nước mắt: “Biết chứ, chúng vốn hẹn ước cùng bỏ trốn, ngờ cha nhanh hơn một bước bắt . Người yêu của bây giờ chắc chắn vẫn còn ở Sở Lĩnh, khổ sở đợi đến hội hợp!”

Trong lòng Phù Hoan cảm thấy thê lương. Ôi! Hi Vân và yêu của y thật t.h.ả.m quá! Y định an ủi Hi Vân vài câu, Thẩm Minh Xuyên đột nhiên đặt mạnh chén xuống bàn án, ngữ khí lạnh lùng như băng với Hi Vân: “Còn dám nhiều lời nữa, sẽ trói bỏ rương!”

Hi Vân sợ đến mức cả run b.ắ.n lên, cúi đầu dám lên tiếng nữa.

Phù Hoan tuy trong lòng khinh bỉ Thẩm Minh Xuyên giúp lão hoàng đế chia rẽ đôi uyên ương Hi Vân, nhưng y cũng chỉ dám thầm mắng vài câu trong lòng, ngoài mặt dám lộ chút nào.

Cứ như , trong xe khôi phục sự yên tĩnh như . Xe ngựa thêm vài ngày, mắt thấy kinh thành ngày càng gần.

Hôm đó buổi trưa, khi đoàn xe qua một khu rừng rậm, gầm xe ngựa của Phù Hoan đột nhiên truyền đến một tiếng rắc giòn giã, ngay đó xe ngựa dừng khựng .

Bên ngoài truyền đến giọng Thẩm An: “Khởi bẩm gia chủ, thanh xà gỗ gầm xe gãy một đoạn, xin gia chủ xuống xe chờ một lát, thuộc hạ sẽ lập tức sửa chữa xe ngựa.”

Thẩm Minh Xuyên cùng Phù Hoan và Hi Vân xuống xe. Phù Hoan và Hi Vân bóng râm của một gốc cây đại thụ bên đường, còn Thẩm Minh Xuyên thì sừng sững, tấc bước rời canh giữ bên cạnh hai .

Khoảng nửa canh giờ , Thẩm An cùng đám thị vệ cuối cùng cũng sửa xong khoang xe.

Thẩm Minh Xuyên lạnh giọng bảo: “Lên xe.”

Phù Hoan mới dậy từ gốc cây đại thụ, bên cạnh bỗng vang lên tiếng hét của Hi Vân. Chỉ thấy y cúi , đau đớn ôm lấy cổ chân, miệng ngừng rên rỉ.

Phù Hoan vội vàng hỏi: “Hi Vân, ngươi ?”

Hi Vân: “Ta... rắn c.ắ.n cổ chân ...”

Phù Hoan liền vội vàng chạy đến bên cạnh y: “Ngươi đừng cử động, đừng sợ. Rắn trong rừng chắc độc, để xem vết thương cho ngươi!”

Phù Hoan cúi xuống định kiểm tra cổ chân của y, đột nhiên, cổ y một lực lớn túm chặt lấy, cả khống chế mặt Hi Vân. Bên tai truyền đến giọng hung dữ: “Đừng nhúc nhích, nếu sẽ g.i.ế.c Phù Hoan!”

Phù Hoan kinh ngạc hiểu nổi Hi Vân đang đột ngột bắt giữ . Đối phương đang nắm chặt một mảnh đá sắc nhọn, gí sát mạch m.á.u cổ y.

Loading...