(H cổ trang) Chưởng Trung Hoan - Chương 41: Cuộc Đào Thoát Gian Nan

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:35:36
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , khi Phù Hoan tỉnh dậy, Lý Lâm rời từ lâu.

Cuối cùng cũng đợi đến ngày bỏ trốn, Phù Hoan cố nén sự kích động và hưng phấn trong lòng, vẫn ăn sáng như thường lệ. Dưới sự giám sát và hộ vệ của Phương Dũng cùng nhiều thị vệ, y dạo trong vườn hoa phủ .

Để làm Phương Dũng và những khác mất cảnh giác, Phù Hoan tỏ thong thả ngắm hoa, vươn vai, vận động gân cốt. Từ phía tiền sảnh thấp thoáng tiếng ca múa nhạc khí truyền . Cách đó xa, thỉnh thoảng thị vệ trong phủ đưa từng tốp thiếu niên xinh tiến về phía tiền sảnh.

Phù Hoan những thiếu niên chắc chắn là Lý Lâm dùng để phục vụ khách khứa trong buổi tiệc hôm nay. Xem quy mô buổi tiệc lớn, Lý Lâm lúc chắc chắn đang vô cùng bận rộn, thể để mắt tới y.

Lòng tin của y tăng lên gấp bội. Khi thời gian dạo một canh giờ hết, Phương Dũng cung kính : "Tiểu quân, giờ đến, ngài nên về phòng dùng bữa trưa."

Phù Hoan lạnh lùng đáp một tiếng, bảo khát nước hỏi mượn ống tre đựng nước mà Phương Dũng mang theo bên . Y bí mật kẹp một viên t.h.u.ố.c ở miệng ống, đây là thứ Tiểu Đinh lén đưa cho y ngày hôm qua.

Phù Hoan ngửa đầu, viên t.h.u.ố.c theo dòng nước từ ống tre trôi tuột bụng. Y trả ống tre cho Phương Dũng về.

Vừa vài bước, y bỗng dùng hai tay ôm chặt ngực, môi tím tái, thở dồn dập, ngay đó cả ngã gục xuống đất, lập tức bất tỉnh nhân sự!

"Tiểu quân! Tiểu quân!" Phương Dũng và những khác sợ hãi, vỗ nhẹ vai y đ.á.n.h thức y dậy.

Phù Hoan hề phản ứng.

lúc , từ xa tiếng gọi gấp gáp: "Đừng cử động tiểu quân!"

Chỉ thấy Tiểu Đinh tay bưng mấy vị d.ư.ợ.c liệu chạy đến gần.

Phương Dũng thấy Tiểu Đinh liền vội vàng : "Đinh lang trung, ngươi đến đúng lúc lắm! Tiểu quân đột nhiên ngã xuống! Ngươi mau cứu y!"

Tiểu Đinh vứt bỏ d.ư.ợ.c liệu trong tay, bắt mạch cho Phù Hoan một lát, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: "Tiểu quân trúng độc ! Vừa y ăn gì?"

Nghe tin Phù Hoan trúng độc, Phương Dũng sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Tiểu quân chỉ uống nước trong ống tre của , ngoài ăn gì khác!"

Ánh mắt Tiểu Đinh đầy nghi ngờ quét qua Phương Dũng: "Chẳng lẽ trong nước của ngươi độc? Ngươi hại tiểu quân!"

Sắc mặt Phương Dũng đổi hẳn, lập tức biện minh: "Ngươi bậy gì đó? Ta thể hạ độc tiểu quân?"

Tiểu Đinh nhíu mày: "Bây giờ quan trọng nhất là giải độc cho tiểu quân! Không kịp khiêng về phòng y , đưa tới phòng luyện d.ư.ợ.c của ở phía !"

Phương Dũng hiểu rõ địa vị của Phù Hoan trong lòng Lý Lâm, giờ y trúng độc, thể thoát khỏi liên can. Nếu Phù Hoan mệnh hệ gì, chắc chắn c.h.ế.t! Phương Dũng kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng bế Phù Hoan chạy theo Tiểu Đinh tới phòng luyện d.ư.ợ.c gần đó.

Phù Hoan đang hôn mê đặt lên một chiếc giường hẹp. Tiểu Đinh vội vàng lấy kim châm , hét lớn với Phương Dũng và đám thị vệ: "Ta thi triển Cửu Chuyển Kim Châm thuật để giải độc cho tiểu quân, các ngươi ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến việc châm cứu, ngoài hết !"

"Việc ..." Phương Dũng chút do dự.

Tiểu Đinh gần như gầm lên: "Không cứu tiểu quân, tất cả đều c.h.ế.t! Ngươi c.h.ế.t chứ thì ! Ra ngoài!"

Phương Dũng quát đến ngẩn , đành dẫn mấy thị vệ ngoài phòng chờ đợi.

Cửa phòng Tiểu Đinh khóa chặt từ bên trong. Hắn cực tốc lấy từ trong n.g.ự.c một viên thuốc, nhét miệng Phù Hoan. Chỉ trong chốc lát, sắc mặt Phù Hoan trở bình thường, tỉnh dậy từ cơn hôn mê.

Tiểu Đinh hạ thấp giọng: "Ân công, ngài mau !"

Nói xong, dẫn Phù Hoan đến góc tường phía đông, nơi đó một cánh cửa thông gió nhỏ của phòng luyện dược. Tuy cửa lớn nhưng hình mảnh mai của Phù Hoan vặn thể chui qua.

Sau khi chui ngoài, Phù Hoan khẽ: "Tiểu Đinh, mau chui đây!"

Nào ngờ Tiểu Đinh lắc đầu nguầy nguậy: "Ân công, ngài , để kéo dài thời gian!"

Phù Hoan lo lắng: "Không , cùng !"

Tiểu Đinh vẻ mặt sốt sắng: "Ân công yên tâm, tự diệu kế thoát ! Ngài cứ theo lộ trình dặn mà mau chạy !"

Lòng Phù Hoan nóng hổi, cảm động đến đỏ cả mắt. Y cúi thật sâu chào Tiểu Đinh chạy bụi rậm.

Khi Tiểu Đinh trở trong phòng, bên ngoài vọng giọng nôn nóng của Phương Dũng: "Đinh lang trung, tiểu quân ?"

Tiểu Đinh rải mấy cây kim châm lên giường, hét ngoài: "Giữ mạng ! Ta đang thanh trừ dư độc cho tiểu quân, các ngươi tuyệt đối đừng , nếu trong phòng lọt gió độc thì sẽ công cốc đấy!"

Phương Dũng thở phào nhẹ nhõm, mạng tiểu quân giữ thì mạng cũng giữ ! Bây giờ chỉ mong Đinh lang trung mau chóng thanh trừ hết dư độc cho y.

~~~

Phù Hoan tìm thấy bộ quần áo gia đinh mà Tiểu Đinh để sẵn trong bụi rậm, nhanh chóng , đó dùng chiếc mũ gia đinh rộng thùng thình che khuất nửa khuôn mặt.

Y cúi gầm đầu, theo lộ trình Tiểu Đinh chỉ dẫn. Suốt dọc đường ai nghi ngờ, y thuận lợi tới rìa một hành lang dài gần cửa tây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/h-co-trang-chuong-trung-hoan/chuong-41-cuoc-dao-thoat-gian-nan.html.]

Tiểu Đinh bảo y rằng, mỗi ngày giờ Ngọ, xe chở nước thải trong phủ đều tập trung ở đây mới vận chuyển ngoài. Y chỉ cần trốn ngăn kín của xe nước thải là thể thuận lợi khỏi phủ.

Phù Hoan hồi hộp và kích động chờ đợi xe nước thải đến.

Thế nhưng, thời gian trôi qua từng chút một, y đợi đến quá giờ Ngọ vẫn thấy bóng dáng chiếc xe nào.

Thực hôm nay xe nước thải đến là vì trong phủ tiệc đãi khách quý, nên xe nước thải đều đổi sang phủ ban đêm. Phù Hoan tình hình đổi.

Y nấp trong góc tối của hành lang, càng đợi càng sốt ruột, càng đợi càng sợ. Không Tiểu Đinh thể cầm cự bao lâu, y chỉ nếu cứ tiếp tục chờ thế , khả năng Lý Lâm phát hiện sẽ ngày càng cao.

Phù Hoan mím chặt môi, quyết định chờ đợi mù quáng nữa. Y băng qua hành lang, lén lút tiến về phía cửa tây. Từ xa y thấy cửa tây nhiều binh lính canh gác nghiêm ngặt, cơ hội để lẻn ngoài.

Phù Hoan càng thêm mất phương hướng. Trong lúc túng quẫn, vài tiếng ngựa hí nhỏ vang lên từ sân bên cạnh. Phù Hoan ghé mắt qua khe tường, hóa trong cái sân rộng rãi bên cạnh đỗ nhiều xe ngựa sang trọng, mấy tên phu xe đang cho ngựa ăn.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Phù Hoan nảy ý định, những chiếc xe ngựa chắc chắn là của những đến dự tiệc hôm nay. Y Tiểu Đinh những vị khách bữa tiệc trưa sẽ rời . Nếu y thể trốn xe ngựa thì cơ hội trộn ngoài là lớn.

Y khom , nhân lúc đám phu xe chú ý, lặng lẽ lẻn đến phía chiếc xe ngựa gần nhất. Y leo lên từ đuôi xe, nơi đó một cánh cửa nhỏ khép hờ khóa. Khi chui trong, Phù Hoan mới phát hiện đây là một gian nhỏ độc lập, ngăn cách với khoang xe phía bằng một tấm gỗ mỏng. Bên trong chứa đầy quần áo, chăn nệm, sách vở... vốn chỗ cho mà là nơi để hành lý.

Đây quả là một nơi ẩn nấp tuyệt vời! Phù Hoan cố trấn tĩnh trong gian chật hẹp. Việc y thể làm bây giờ chỉ là kiên nhẫn chờ chủ nhân chiếc xe đưa y rời khỏi hang ổ quỷ dữ .

~~~

Bên ngoài phòng luyện dược.

Phương Dũng và mấy thị vệ lo lắng ngừng. Đã nửa canh giờ trôi qua mà bên trong vẫn động tĩnh gì. Tiệc ở tiền sảnh sắp kết thúc, chủ nhân sẽ sớm chuyện tiểu quân trúng độc.

Hắn nhịn nữa, hét lớn: "Đinh lang trung, dư độc của tiểu quân thanh trừ xong ?"

Hắn gọi liên tiếp mấy tiếng nhưng bên trong ai trả lời.

Phương Dũng nhận điều bất , dùng sức đá văng cửa phòng. Cảnh tượng mắt khiến kinh ngạc tột độ.

Trên chiếc giường hẹp chỉ còn mấy cây kim châm rải rác, tiểu quân biến mất dấu vết. Còn Đinh lang trung thì trói c.h.ặ.t t.a.y chân ghế, miệng nhét một miếng giẻ rách, đang ú ớ kêu cứu với .

Phương Dũng vội vàng rút miếng giẻ : "Chuyện gì thế ?! Tiểu quân ?"

Tiểu Đinh mếu máo: "Ôi chao! Vừa đang thanh trừ dư độc cho tiểu quân thì trong phòng đột nhiên xuất hiện một tên bịt mặt dùng d.a.o khống chế . Hắn bịt miệng , trói ghế bắt tiểu quân mất !"

Đầu óc Phương Dũng nổ tung một tiếng. Xong ! Tiểu quân mất dấu ngay trong tay !

~~~

Phù Hoan trong ngăn xe ngựa như đống lửa. Không Tiểu Đinh bây giờ thế nào? Có lộ ? Y bồn chồn lắng động tĩnh bên ngoài.

Chẳng đợi bao lâu, bên ngoài xe ngựa bắt đầu vang lên những tiếng ồn ào khách sáo.

"Chư vị khâm sai đại nhân, hôm nay Lý mỗ tiếp đãi chu đáo, mong các vị hải hàm..."

Nghe thấy giọng , tim Phù Hoan thắt . Người đang chính là Lý Lâm! Xem tiệc tan, tên ác tặc đang tiễn khách.

Theo tiếng những chiếc xe ngựa xung quanh lượt lăn bánh, giọng của Lý Lâm mỗi lúc một gần, gần như chỉ cách Phù Hoan một tấm ván xe.

"Thẩm đại nhân về kinh, đường xá xa xôi vất vả, Lý mỗ đặc biệt chuẩn cho đại nhân một mỹ nhân để giải khuây đường..."

"Thẩm mỗ ham thú vui !" Giọng của đàn ông từ chối đầy lạnh lùng nhưng đầy uy lực.

"Hèn chi, Lý mỗ chúc Thẩm đại nhân thượng lộ bình an." Lý Lâm nhạt lời từ biệt khách sáo.

Xe ngựa rung lên, lên xe! Phù Hoan theo bản năng thu , tai dán chặt tấm gỗ mỏng ngăn cách với khoang , môi c.ắ.n chặt, sợ phát dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất.

Y nhất định làm , kiên trì cho đến khi xe ngựa rời thuận lợi. Chỉ cần rời khỏi đây, y thể nhân lúc xe ngựa nghỉ ngơi giữa đường hoặc lúc nghỉ trọ mà thần quỷ trốn thoát.

"Lộc cộc lộc cộc——" Xe ngựa bắt đầu lăn bánh, tốc độ từ chậm chuyển sang nhanh, duy trì một nhịp độ định, ngừng lao về phía .

Phù Hoan thoát khỏi hang quỷ, dây thần kinh căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng nới lỏng một chút. Trời xanh phù hộ, y thành công thoát khỏi ma chưởng của Lý Lâm!

Bây giờ y càng lo lắng cho tình cảnh của Tiểu Đinh hơn. Tiểu Đinh thoát thành công ? Trong lòng y cầu nguyện cho Tiểu Đinh bình an vô sự, vạch kế hoạch cho tương lai. Giờ y A Mộc là Yến Vương, y nhanh chóng tìm A Mộc. Nếu Lý Lâm phát hiện Tiểu Đinh giúp bỏ trốn, chỉ A Mộc mới cứu Tiểu Đinh!

Đầu óc y rối bời, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c từng đợt ngột ngạt. Y khẽ há miệng để hít thêm khí phổi, ôm tấm chăn lụa bên cạnh lòng, rướn về phía , tựa trọng tâm lớp nệm mềm mại, lúc cả mới dễ chịu hơn đôi chút.

Ngay khi một cơn mệt mỏi ập đến cơ thể Phù Hoan, từ khoang xe phía ngăn cách bởi tấm gỗ mỏng vang lên một giọng rõ mồn một: "Ngươi trốn ở ngăn lâu như , sẽ ngạt c.h.ế.t đấy."

Giọng đàn ông nhạt, thậm chí âm cuối còn mang theo vài phần phiêu lãng, nhưng lọt tai Phù Hoan chẳng khác nào một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai!

Loading...