(H cổ trang) Chưởng Trung Hoan - Chương 33: Điên Cuồng Trên Lưng Ngựa

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:35:25
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày tiếp theo, Các Thái ngoài săn b.ắ.n mà ở trong hang dưỡng thương.

Các Thái bắt Phù Hoan nấu cơm cho , giúp bôi thuốc, còn thì giống như một con sư t.ử động dục, chút yếu ớt nào của thương. Chỉ cần rảnh rỗi là lôi Phù Hoan lên giường, đổi đủ tư thế giày vò y . Lúc thì bắt y ngửa, dang rộng hai chân mặc cho thao lộng, lúc thì bắt y sấp để từ phía . Các Thái dường như đặc biệt yêu thích tư thế , cái m.ô.n.g tròn trịa vểnh lên từ phía liên tục đỉnh lộng.

Các Thái hứng lên, ngay cả lúc ăn cơm cũng ôm lấy y, nhục bổng cắm trong cơ thể y ngừng xóc nảy, thường làm cho cơm còn ăn mấy miếng, đè y lên bàn đá sức thao lộng.

Hiệu quả của cỏ Cập Cập , cộng thêm Các Thái quanh năm tập võ, thể chất cực , nên vết thương của lành nhanh, chỗ thương sớm đóng vảy.

~~~

Sáng sớm hôm nay, hai ăn xong bữa sáng, Các Thái giam Phù Hoan trong lòng, dán tai y : "Vết thương của khỏi hẳn , mấy ngày nay bí bách trong hang buồn chán quá, ! Hôm nay đưa ngươi ngoài xem chút cảnh mới mẻ!"

Hắn cưỡng ép kéo Phù Hoan khỏi hang động, rừng rậm. Phù Hoan cũng từ miệng Các Thái mà , hóa dãy núi rộng lớn tên là Minh sơn, thuộc địa phận Minh Châu tỉnh Ninh Đức, còn hang động y đang ở tại nơi sâu nhất ít lui tới của Minh sơn.

Các Thái hướng về phía rừng cây phía nam, phát vài tiếng huýt sáo đặc biệt. Không bao lâu , từ trong rừng một con ngựa đen thong thả tới, dáng vẻ mạnh mẽ đầy sức lực, khi phi nước đại thể thấy rõ từng thớ cơ bắp , nó hí lên một tiếng xoay một vòng, ngoan ngoãn dừng bên cạnh Các Thái.

Các Thái vỗ vỗ bờm ngựa mượt mà vài cái: "Hắc Phong, hôm nay mày trông phấn chấn lắm!"

Phù Hoan kinh ngạc con ngựa đen, y từng trong rừng rậm ngựa, hơn nữa dáng vẻ thì Các Thái chính là chủ nhân của nó.

Y đang ngẩn , Các Thái lôi từ một bộ yên ngựa cố định lên lưng ngựa, ngay đó, ôm Phù Hoan nhảy lên lưng ngựa, để Phù Hoan trong lòng phía .

Các Thái vỗ nhẹ cổ ngựa đen: "Hắc Phong, đưa bọn dạo một vòng nào!"

Hắc Phong hí dài một tiếng đầy vẻ hiểu ý , tung vó phi nhanh.

Lưng ngựa xóc nảy khiến cơ thể Phù Hoan lắc lư dữ dội, y sợ đến mức mặt trắng bệch, hai tay nắm chặt lấy mép yên ngựa.

Các Thái thấy thế, giật dây cương: "Hắc Phong, chạy chậm thôi, vợ sức khỏe yếu, chịu nổi mày chạy nhanh !"

Tốc độ của Hắc Phong lập tức giảm xuống, chuyển sang thong thả tản bộ trong rừng. Dây thần kinh đang căng thẳng của Phù Hoan cuối cùng cũng giãn vài phần.

Lúc mặt trời mới mọc, gió sớm thổi qua, cây cối trong rừng rậm rạp, hoa dại lay động, ong bướm bay lượn bên vó ngựa, trong khí thoang thoảng hương hoa, một khung cảnh khiến say đắm.

Phù Hoan chẳng cảm thấy chút nào, ngược còn khó chịu vô cùng, bởi vì lồng n.g.ự.c rắn chắc của Các Thái dán chặt lưng y, nhiệt độ cơ thể nóng hổi nung nấu khiến Phù Hoan thoải mái, y nhích về phía , Các Thái kẹp chặt, thể động đậy.

Bọn họ chạy xa trong rừng, Phù Hoan thậm chí còn thấy dãy núi bên ngoài ẩn hiện phía , đáy mắt y nổi lên một tia mong chờ.

Các Thái dường như nhận suy nghĩ của Phù Hoan, mạnh mẽ đầu ngựa, Hắc Phong đưa bọn họ trở về.

lúc , cách đó xa phía truyền đến tiếng kêu cứu yếu ớt: "Cứu mạng... cứu mạng..."

Phù Hoan theo hướng âm thanh, chỉ thấy trong một vũng bùn nhỏ phía , một đàn ông ăn mặc như tiều phu đang mắc kẹt. Nước bùn ngập đến cổ , hai tay giơ cao, thoi thóp làm những nỗ lực giãy giụa cuối cùng.

Trong lòng Phù Hoan thắt , lập tức nhớ đến cảnh tượng thê t.h.ả.m khi sa vũng bùn đó, giọng y run run: "Người kẹt trong đầm lầy !"

Các Thái liếc nọ, giọng điệu lạnh lùng: "Thì chứ? Có liên quan gì đến chúng ."

Trong mắt Phù Hoan hiện lên vẻ thương xót: " sẽ c.h.ế.t chìm trong bùn mất, thể... cứu !"

Các Thái cúi đầu chăm chú mắt y: "Ngươi cứu ... cũng , hôn một cái!"

Mắt thấy nước bùn trong đầm lầy ngập đến miệng gã tiều phu, Phù Hoan c.ắ.n môi, dù cũng Các Thái lăng nhục ít , cũng chẳng kém , vì cứu một mạng , y che giấu sự chán ghét nơi đáy mắt, khó khăn ghé môi tới, hôn một cái lên đôi môi ấm nóng .

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Hành động khiến Các Thái cực kỳ vui vẻ, đây là đầu tiên Phù Hoan chủ động hôn . Hắn hung hăng hôn Phù Hoan một cái, đó phi xuống ngựa, tung vài cái mắt, nhảy đến bên mép đầm lầy, chẳng bao lâu cứu gã tiều phu khỏi vũng bùn.

Phù Hoan từ xa thấy Các Thái dường như đang hung dữ cảnh cáo gã tiều phu điều gì đó, gã tiều phu liên tục gật đầu, dập đầu vái lạy , đó khập khiễng rời .

Các Thái lưng ngựa, Hắc Phong cõng bọn họ theo đường cũ về phía hang động.

Nhìn mỹ nhân trắng nõn mềm mại mắt, Các Thái kìm lòng ôm lấy Phù Hoan từ phía , nhẹ nhàng hôn c.ắ.n lên miếng thịt mềm gáy y: "Hải Tô, gã tiều phu thứ hai ngoài ngươi , thấy dung mạo thật của trong núi Minh sơn mà còn sống sót. Haizz! Cũng tại ? Sau khi ngươi, dường như lòng mềm yếu , thậm chí g.i.ế.c mặt ngươi!"

Cảm giác tê dại truyền đến từ gáy khiến cơ thể Phù Hoan khẽ run, y suy nghĩ kỹ thâm ý trong lời của Các Thái, theo bản năng đáp: "Thực lòng ngươi xa đến thế..."

Trong miệng Các Thái mơ hồ rõ: "Ồ? Hóa đây trong lòng ngươi là kẻ xa mười phần!"

Phù Hoan trả lời câu hỏi , bỗng nhiên hỏi: "Các Thái, đây ngươi sống một trong rừng sâu, chẳng lẽ nhớ nhà ?"

Thân thể Các Thái khựng , giọng điệu trầm xuống rõ rệt, ẩn chứa sự phẫn hận kìm nén: "Người nhà? Hừ! Mẫu qua đời , phụ vứt bỏ , thậm chí còn g.i.ế.c , cái gọi là nhà căn bản đều yêu thương !"

Trong lòng Phù Hoan khẽ động, hóa quá khứ của Các Thái cũng khá thê thảm.

Nam t.ử xoay đầu Phù Hoan , trán chạm trán với y, chằm chằm mắt đối phương, dùng giọng điệu dịu dàng từng : "Hải Tô, vốn tưởng sẽ cô độc c.h.ế.t già trong rừng núi, nhưng giờ ngươi , chúng cứ ở đây tiêu d.a.o tự tại sống cả đời! Ta sẽ mãi mãi đối với ngươi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/h-co-trang-chuong-trung-hoan/chuong-33-dien-cuong-tren-lung-ngua.html.]

Thân thể Phù Hoan run lên bần bật, rũ mắt tránh ánh của , hàm răng c.ắ.n chặt môi .

Thế nhưng, nụ hôn nóng bỏng của Các Thái lập tức rơi xuống tai, má, môi y.

Màu mắt Các Thái ngày càng sẫm , thở hổn hển bắt Phù Hoan quỳ rạp cả lên lưng ngựa, kéo mạnh quần y sang hai bên, lập tức để lộ hai bờ m.ô.n.g tròn trịa và hậu huyệt phấn nộn.

Hắn nóng lòng làm khuếch trương bên trong huyệt, ngón tay rút kéo theo vách thịt đỏ hồng lật ngoài, huyệt đạo nhạy cảm nhanh tiết một dòng mật dịch.

"Ưm a... đừng... đừng ở đây... a ưm ưm ưm..." Phù Hoan hành động của dọa cho hét lên, bọn họ đang ở lưng ngựa mà!

"Hê hê! Hải Tô đừng sợ, lưng ngựa càng sướng!" Yết hầu Các Thái chuyển động kịch liệt, hôn c.ắ.n môi y, đỡ lấy nhục bổng sớm ngẩng cao ép hoa tâm y, bắt đầu cọ xát.

"Ư ư..." Bụng Phù Hoan bỗng thắt , nhục huyệt nhạy cảm trong khoảnh khắc trào một lượng lớn mật dịch để dung nạp nhục bổng khổng lồ.

Các Thái bao bọc chặt chẽ sướng đến rên hừ một tiếng, nhục bổng đỉnh lộng vài cái, mạnh mẽ đ.â.m ngập căn: "Ư..." Cơ thể Phù Hoan kìm rùng một cái.

Các Thái nương theo độ xóc nảy của lưng ngựa, ưỡn hông đưa đẩy, cúi l.i.ế.m láp dái tai phấn nộn của y. Hai tay cũng quên luồn qua y, nắm lấy đầu v.ú mềm mại , đổi góc độ sức xoa nắn bóp ép.

Hắc Phong ảnh hưởng bởi hành động kịch liệt của hai lưng, ngoan ngoãn bước chậm rãi, nhưng Các Thái thỏa mãn với lực đạo nhẹ nhàng khi ngựa chậm, ngậm lấy thịt mềm gáy Phù Hoan, trầm thấp: "Vợ ơi! Phu quân cùng ngươi chơi chút kích thích hơn nhé!"

Hai chân kẹp mạnh bụng ngựa, Hắc Phong liền bắt đầu chạy nước kiệu.

Khi ngựa chạy, nhục bổng Các Thái theo quán tính rút một chút, khi vó tiếp theo hạ xuống, đà kéo mạnh mẽ đ.â.m . Theo nhịp chạy của ngựa, mỗi trong huyệt Phù Hoan đều vô cùng sâu, một trận kích thích mãnh liệt dấy lên từng tầng khoái cảm, từ trong cơ thể truyền đến đại não y, đan xen cảm giác đau đớn và hoan du. Phù Hoan chỉ thấy tứ chi bủn rủn, thể ngựa lắc lư như sắp đổ, bản năng cầu sinh khiến y dùng đôi tay ngọc ngà ôm chặt lấy cổ đàn ông phía .

"Ưm a... Các Thái... mau bảo nó... dừng .. a..." Phù Hoan lắc lư đầu, hai má ửng hồng, mắt như nước, tóc xanh xõa tung đung đưa theo gió, tràn ngập phong tình quyến rũ.

Các Thái thấy vẻ kiều diễm tuyệt luân của y, chỉ thấy nhục bổng sưng to thêm vài phần, tà một tiếng, mạnh mẽ đ.á.n.h m.ô.n.g Hắc Phong, khiến ngựa con chạy nhanh hơn nữa. Vó nâng lên hạ xuống khiến trụ thịt của Các Thái liên tục rút cả cây, ngập căn đ.â.m , hung hăng va chạm điểm lồi nhỏ nơi sâu nhất trong nhục huyệt y...

"Ưm... a..." Sự đỉnh lộng va chạm điên cuồng khiến Phù Hoan hét lên ngừng, giọng kiều mị như một con mèo nhỏ đang làm nũng.

Dần dần, khoái cảm tột cùng, hoan du khiến y như lạc lối mây, cơ thể bất giác nhấp nhô theo nhịp điệu thúc đẩy mạnh mẽ thô bạo của hạ thể, Các Thái cũng khoái cảm mãnh liệt truyền đến từ nhục bổng kích thích đến gầm nhẹ liên tục, động tác đ.â.m còn dũng mãnh hơn .

"A a a..." Phù Hoan thể chịu đựng nổi sự đưa đẩy điên cuồng nữa, ngất ...

~~~

Cũng qua bao lâu, khi Phù Hoan tỉnh trong hang động, phát hiện Các Thái trong hang, còn hai tay trói, y hung hăng giãy giụa sợi dây, ngoại trừ làm cổ tay hằn lên vài vệt đỏ, chút tác dụng nào.

Trong lòng Phù Hoan dâng lên một nỗi nhục nhã, y đá văng tấm chăn lông cừu như để trút giận, một vật màu nâu rơi từ trong chăn.

Phù Hoan ngẩn ngơ nhặt vật đó lên, đây là một bức tượng gỗ to bằng bàn tay, khuôn mặt chạm khắc tinh xảo sống động như thật, dáng vẻ quen thuộc, chính là khuôn mặt của y.

Phù Hoan kinh ngạc lật bức tượng gỗ , phát hiện mặt khắc hai chữ Hán vụng về —— Hải Tô.

Trong chốc lát, một thứ tình cảm phức tạp cực kỳ bức bối tràn ngập đáy lòng Phù Hoan, chẳng lẽ y thật sự sống cả đời với tên Các Thái ở đây?

Không! Y ! Phù Hoan hung hăng ném bức tượng gỗ xuống đất.

~~~

Vài ngày , quan đạo cách Minh sơn mười mấy dặm.

Một cỗ xe ngựa màu đen dừng bên đường, thanh niên đ.á.n.h xe bên ngoài thỉnh thoảng về phía xa con đường, dường như đang đợi ai đó.

Gần đến trưa, từ xa một đội kỵ binh phi nhanh tới.

Nam t.ử đ.á.n.h xe lập tức cung kính bẩm báo với trong xe: "Khởi bẩm gia chủ, Yến Vương điện hạ đến ."

"Ừ." Trong xe truyền một tiếng đáp lời lạnh lùng.

Trong nháy mắt, một con tuấn mã cao lớn đến bên cạnh kiệu, ngựa mặc cẩm bào màu đen, đầu đội ngọc quan vàng đen, dung mạo lạnh lùng sắc bén, cả toát khí thế vương giả, chính là Yến Vương Tiêu Sơn, hoàng tôn Hoàng đế sủng ái và nể trọng nhất hiện nay.

Tiêu Sơn ghìm cương ngựa, đầu gọi vọng trong xe ngựa: "Minh Xuyên, nhận tin tức ngươi gửi, ngươi dò la tung tích của chất t.ử tộc Xích Liệt bỏ trốn là Các Thái ?"

Rèm cửa sổ xe vén lên một góc, lộ khuôn mặt của một nam t.ử trẻ tuổi, tóc đen da trắng, mày kiếm mắt sáng, đôi mắt như đầm nước lạnh lẽo, đôi môi mỏng lạnh lùng khi thấy Tiêu Sơn mới khẽ nhếch lên một chút: "Có một tiều phu thấy một nam t.ử mắt xanh ở sâu trong núi Minh sơn, dáng vẻ giống Các Thái, cơ bản thể xác định chính là . Tên tiểu t.ử khi trốn khỏi kinh thành, ẩn nấp hơn một năm, cuối cùng cũng lộ tung tích."

Trên mặt Tiêu Sơn lộ vẻ khó xử: "Minh Xuyên, ..."

Giọng lạnh lùng của nam t.ử trong xe cắt ngang lời : "A Sơn, ngươi cần nhiều, , ngươi chủ động xin chỉ thị của Bệ hạ, cùng bắt chất t.ử bỏ trốn, thực chất là để đến bốn tỉnh Tây Nam tìm kiếm thê t.ử dân gian mất tích của ngươi. Ngươi cứ yên tâm tìm y . Việc bắt Các Thái cứ giao cho ."

Trên mặt Tiêu Sơn hiện lên vẻ cảm động: "Huynh , lời cảm ơn nhiều nữa, một bước."

Tiêu Sơn vung roi ngựa, con ngựa hí dài một tiếng, phi nhanh .

Đôi mắt lạnh lẽo của nam t.ử trong xe lóe lên, lệnh cho tùy tùng đ.á.n.h xe: "Bảo của chúng lập tức lên đường Minh sơn!"

Loading...