Giúp Em Trai Yêu Qua Mạng, Ai Dè Lừa Nhầm Sếp Tổng - Chương 4: Tư bản dùng "đạn bọc đường"

Cập nhật lúc: 2026-04-03 12:08:07
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hả? Chẳng lẽ bài đăng than thở vòng bạn bè sáng nay thấy ? Tôi nhớ chặn mà. Tôi vội linh tinh: “À, ngoài đời làm nên em giữ hình tượng một chút.”

 

Thẩm Yến Thời khẽ , đưa tay xoa đầu : “Hóa , em thế nào cũng thích.”

 

, em cơ n.g.ự.c và cơ bụng của luyện , lát nữa văn phòng sờ thử ?”

 

... Ai mà dám sờ chứ. Lỡ chạm cơ bụng , bảo “ qua ” thì làm .

Trang Thảo

 

Tôi cuống lên: “Đang giờ làm việc mà làm đúng ạ, hơn nữa tiến triển như là quá nhanh .”

 

Thẩm Yến Thời trầm ngâm gật đầu, vẻ mặt như nhận : “Là suy nghĩ chu đáo, chúng nên từ từ thôi.”

 

Từ từ? C.h.ế.t tiệt, chắc chắn đang ép từng bước. lúc thang máy dừng ở tầng văn phòng, lập tức lao ngoài như ma đuổi.

 

Từ nhỏ, hình nuột nà. Mùa đông tắm , bà dì kỳ lưng cho còn thốt lên khen ngợi: “Cậu nhóc, m.ô.n.g cháu cong thật đấy, luyện tập gì ?” Bất kỳ tiểu thụ nào khen m.ô.n.g cong cũng đều vui: “Không ạ, cháu bẩm sinh đấy.”

 

“Ôi trời đất ơi, thế thì cháu đúng là thiên phú dị bẩm .”

 

Tôi tin chắc Thẩm Yến Thời nhắm trúng hình thiên phú dị bẩm của nên mới định quy tắc ngầm. Vì thế, suốt một tháng đó, ngày nào cũng mặc quần áo rộng thùng thình, che kín đường cong cơ thể. Lúc nào cũng gồng , hóp bụng, ép m.ô.n.g để biến hình vốn bắt mắt thành một mặt phẳng chút sức hút.

 

làm , tên Thẩm Yến Thời gian ác vẫn từ bỏ ý định. Ngày nào bữa sáng cũng đặt sẵn ở chỗ của . Tôi lỡ miệng than vãn tiền lương đủ tiêu, lập tức tăng lương gấp đôi cho . Anh cũng còn mắng mỏ như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giup-em-trai-yeu-qua-mang-ai-de-lua-nham-sep-tong/chuong-4-tu-ban-dung-dan-boc-duong.html.]

Khi phương án của làm , trong văn phòng chờ mắng đến mức kịp trở tay. Thế nhưng khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của , sắc mặt đổi, hít một sâu, chẳng những mắng mà còn dịu giọng: “Em sửa một chút gửi cho , cần sợ như .”

 

“Tháng em vất vả , , em và các đồng sự đều vất vả , tiền thưởng tăng gấp đôi.”

 

“Tương lai hai chúng còn ở cùng ngày đêm mà.” Câu cuối Thẩm Yến Thời chỉ nghĩ trong đầu, .

 

Tôi mang vẻ mặt như đang mơ bước khỏi văn phòng. Cậu bạn sờ cá tưởng Thẩm tổng mắng đến phát nên an ủi: “Thẩm tổng tính cách là , yêu cầu cao với chúng , nhưng với bản còn cao hơn. Giờ việc làm khó tìm, cứ khoản tiền thưởng cuối năm bảy chữ mà nhẫn nhịn .”

 

Tôi lắc đầu: “Không, tớ sắp mê hoặc bởi những viên đạn bọc đường của bọn tư bản .”

 

Câu tiếp theo của khiến nguyên tắc đang lung lay của dựng thẳng trở : “Hình như Thẩm tổng đang yêu đương đấy. Tài xế của buôn chuyện với bọn tớ, dạo ngày nào cũng điện thoại ngây ngô, còn kẹp giọng gọi bà xã nữa.”

 

Tất cả chúng đều ngẩn . Tôi mà, làm gì chuyện bánh từ trời rơi xuống. Thẩm Yến Thời đúng là đồ tra nam, bà xã mà còn quy tắc ngầm với .

 

Tôi càng sức trốn tránh Thẩm Yến Thời. Bất cứ trường hợp nào khả năng ở riêng với , đều tham gia. Họp xong là đầu tiên rời khỏi văn phòng, để bản rơi thế đơn độc. Những lúc gọi báo cáo công việc, thể tránh , luôn giữ gương mặt lạnh lùng, dùng ánh mắt chán ghét . Suốt một tháng ròng, ánh mắt tràn đầy vẻ ủy khuất, giống như một chú cún nhỏ bỏ rơi. Tôi thật sự hiểu gì mà ủy khuất.

 

Phía Đông sáng thì phía Tây sáng. Chuyện yêu đương qua mạng của và S trái ngày càng ngọt ngào. Dưới sự tấn công bằng những lời đường mật của , bỏ vẻ lạnh nhạt ban đầu, trở nên vô cùng quấn quýt.

 

Giống như lúc , giọng đầy vẻ tủi : [Bảo bối, em thích ? Tại em công khai chuyện tình cảm của chúng ?]

 

Tôi điên mới công khai với . Hắn là tra nam thì , nhưng nếu chuyện trở thành lịch sử đen tối của , ngoài trêu là “đội nón xanh” thì giấu mặt .

 

Tôi theo thói quen định gửi một câu sến súa, liếc lịch thì thấy và S yêu hơn hai tháng. Đã đến lúc tiến hành bước tiếp theo, thử xem yêu đến mức nào.

 

Tôi gõ: [Anh nghĩ thì tùy, em cũng chịu thôi.]

Loading...