Giọt má u lạ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-04-04 03:31:00
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ xông vào thì thấy tôi và Vương Chinh đang đ ánh nha u dữ dội. 

 

Một mảng tóc của tôi bị cậu ta giật ra, còn mặt cậu ta bị tôi cà o đầy vết đỏ.  

 

"Bỏ cái trò ầm ĩ này đi! Không biết bây giờ là mấy giờ rồi à?"  

 

"Vương Tú, mày đi..ên à? Nhìn mặt con trai tao kìa!"  

 

Bố và mẹ kế mỗi người giữ một đứa, kéo chúng tôi ra khỏi nhau. 

 

Tôi như một con sói mẹ đang nổi đi ên, chỉ còn thiếu chút nữa là cắn c hết Vương Chinh.  

 

"Tiểu Tú, nói trước xem chuyện này là thế nào?"  

 

Bố túm lấy tay tôi, không chịu buông. 

 

"Tiểu Tú, con nói trước xem chuyện này là thế nào?"  

 

Bố tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông. 

 

Tôi giơ chai dầu gội về phía mũi ông ấy:  

 

"Ngửi đi, ngửi hết đi."  

 

"Ngửi cái này là biết ngay Vương Chinh đã làm chuyện gì!"  

 

Bố tôi nghi ngờ nhận lấy chai dầu gội, đổ ra ngửi thử. 

 

Sắc mặt ông ấy lập tức trở nên khó coi, hiếm khi ông ấy giận thật sự như thế.  

 

Mẹ kế không hiểu, tiến lại gần vẫn đầy vẻ bối rối:  

 

"Hết hạn thì hết hạn, mua cái khác là xong thôi mà."  

 

"Chuyện này có liên quan gì đến Tiểu Chinh đâu, sao lại làm quá như vậy?"  

 

Bố tôi lau tay, rồi ném giấy vào mặt Vương Chinh:  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giot-ma-u-la/chuong-5.html.]

"Mày hỏi nó xem trong này rốt cuộc là cái gì?"  

 

Mẹ kế cầm lấy nhìn thử, ánh mắt bà ấy nhìn tôi và Vương Chinh tràn đầy kinh hãi.  

 

Bố tôi càng nghĩ càng giận, nhặt cây đàn ghita rơi trên sàn lên. Ông không chút kiêng nể mà đậ p vào người Vương Chinh, vừa đ ập vừa c hửi:  

 

"Rốt cuộc trong đầu mày nghĩ cái thứ bẩn thỉu gì vậy?"  

 

"Hai đứa mày có cùng huyết thống đấy, mày không thấy g hê tở m à?"  

 

Cho đến khi cây đàn ghita v..ỡ vụ n, bố tôi mới dừng tay.  

 

"Chuyện hôm nay đến đây thôi."  

 

"Tiểu Tú, từ giờ con chuyển đến trường nội trú."  

 

Ông ấy đóng sầm cửa lại rồi đi thẳng làm mẹ kế giật mình run rẩy, suýt ngồi sụp xuống đất. 

 

Chỉ còn lại Vương Chinh đứng sững tại chỗ.

 

Trà Sữa Tiên Sinh

Tôi nắm lấy sai lầm của Vương Chinh, quyết tâm ra tay một lần thật lớn. 

 

Cuối cùng, tôi giành được quyền tự do ở nội trú, toàn tâm toàn ý dồn sức vào việc học.  

 

Có lẽ từ lúc này, tôi và Vương Chinh bắt đầu cạnh tranh trong học tập. 

 

Dần dần, khi dành nhiều thời gian ở bên bố, tôi phát hiện ra tính cách của ông ấy.  

 

Bố tôi luôn kiên trì với quan điểm "lợi ích là trên hết, kẻ mạnh thì sống". Đứa con nào có thể mang lại nhiều lợi ích hơn, đứa đó là đứa con tốt. Miễn là không chạm đến giới hạn, ông ấy từ đầu đến cuối đều để mặc cho tôi và Vương Chinh đấ u đ á nhau.  

 

Cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của bố, mẹ kế càng quyết tâm lên lịch học thêm cho Vương Chinh kín cả tuần, cắt đứt mọi mối quan hệ xã hội của cậu ta, buộc cậu ta phải dồn toàn bộ sức lực vào học hành.  

 

Còn tôi, để sớm thoát khỏi gia đình này và đạt được sự độc lập về tài chính, lại càng trân trọng từng phút giây có thể dành cho việc học. 

 

Ngay cả khi rửa mặt đánh răng, tôi cũng lặng lẽ học thuộc từ vựng.  

 

Mỗi lần mẹ kế nhận được bảng điểm của chúng tôi, hễ thấy điểm số của Vương Chinh giảm sút, bà sẽ khóa cửa lại, cầm cây gậy phơi đồ và hu ng hă ng qu ật vào lưn”g cậu ta.

 

"Thằng nhóc khố n kiế p, đến một con bé con mà cũng không thi qua nổi! Nuôi một con lợn còn có thể gi))ết để ăn vào dịp Tết, còn nuôi mày thì đến chút thể diện cũng không có!"  

Loading...