8.
“Hân Hân, có phải con không?”
Nghe thấy cái tên này, sắc mặt tôi lập tức trắng bệch.
Cái tên này tôi đã từng nghe qua, mẹ tôi hồi nhỏ thỉnh thoảng sẽ gọi nhầm tên tôi, và cái tên mà bà gọi chính là – Hân Hân.
Tôi hỏi bà, Hân Hân là ai?
Bà chỉ cười, rồi lảng sang chuyện khác.
“Mẹ, là con đây.”
“Tôi” trong video mang khuôn mặt của người trưởng thành, nhưng lại phát ra giọng nói của trẻ con, thật sự quỷ dị, toàn thân tôi nổi da gà.
Mẹ tôi nhận được phản hồi, vui vẻ đi ra phòng khách.
Dù video có hơi mờ, tôi vẫn có thể thấy khóe miệng bà cong lên.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Bà ôm “tôi” trong video, lau nước mắt nơi khóe mắt.
“Hân Hân, muốn ăn gì thì nói với mẹ.”
“Tôi” trong video the thé giọng nói muốn uống sữa chua, rồi ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn, cảnh tượng kỳ quái này khiến tôi nghẹn ứ một cục tức trong lòng.
Chẳng mấy chốc mẹ tôi mang sữa chua đặt lên bàn, “tôi” từ tốn uống từng ngụm nhỏ, còn cùng mẹ trêu đùa cười nói.
Bố tôi không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở phòng khách, lạnh lùng nhìn cảnh mẹ hiền con thảo bên bàn ăn.
“Tôi” liếc thấy ánh mắt của bố, rụt rè nép vào lòng mẹ. Bố cười khẩy một tiếng, ngồi xuống góc đối diện xa nhất với hai người, trước khi ngồi xuống còn mặt không biểu cảm nói một câu: “Cái đồ người không ra người, qu//ỷ không ra qu//ỷ.”
“Tôi” dường như bị kích thích, giọng the thé hét vào mặt bố, giống như tiếng cưa gỗ sồi: “Con không phải là đồ vật, con là con gái của bố, Hân Hân.”
Con gái, Hân Hân? Chẳng lẽ cái người không thể tống đi này là chị gái hoặc em gái tôi sao?
“Ngoan ngoan ngoan, Hân Hân, chúng ta không để ý đến ông ấy, chúng ta uống sữa chua.”
Mẹ xoa đầu an ủi, “cô ta” ở trong lòng mẹ khóc thút thít.
Trong video, “cô ta” lẩm bẩm: “Con ghét bố, bố chỉ thích chị thôi.”
Nghe thấy câu này, tôi lập tức ngây người tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giay-troi-linh-hon/chuong-8.html.]
Chị gái? Cô ta là em gái tôi. Nhưng bố mẹ nói tôi là con một mà, chưa bao giờ nói tôi có anh chị em gì cả.
Bố tôi mặt lộ vẻ ghét bỏ nhìn “cô ta”: “Là người hay qu//ỷ đều phải tuân theo mệnh trờih, trái với mệnh trời sẽ bị trời phạt…”
Còn chưa đợi bố tôi nói xong, “cô ta” lập tức xé rách cổ họng: “Cho nên bố muốn tống con đi, con không đi, con muốn ở bên mẹ.”
Mẹ nghe xong vẻ mặt cảm động, ôm chặt “cô ta” vào lòng.
Bố thở dài một tiếng, lắc đầu, quay người đi về phía phòng ngủ.
“Cô ta” uống xong sữa chua cũng chậm rãi trở về phòng ngủ nằm xuống, những video tiếp theo không còn xuất hiện nữa.
Xem xong video tôi ngây người tại chỗ rất lâu, mãi vẫn chưa hoàn hồn, tuy rằng trời nắng chói chang, nhưng tôi cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống mấy chục độ.
Đã hơn ba giờ chiều rồi, tôi vội vàng cầm điện thoại gọi xe đến thôn Diêu.
Cổng nhà bà đồng Diêu mở toang, tôi gõ cửa rồi vội vàng đi vào.
Trong sân, bà đồng Diêu còng lưng bận rộn trên chiếc ghế mây, xung quanh trên mặt đất bày đầy giấy trắng và nan tre.
Tôi lửa cháy đến đít, lập tức mở miệng: “Bà ơi, cháu biết rồi, cái người không thể tống đi đó là em gái cháu.”
Nghe vậy bà đồng Diêu cũng không ngẩng đầu, chỉ có điều vẫn nhịp nhàng tiếp tục công việc trong tay.
“Đúng vậy, cháu có một người em gái, nhưng chưa đầy một tuổi đã ch//ết rồi. Hơn nữa, cái người em gái của cháu để ý đến không phải là bạn trai cháu đâu, mà là cháu đó.”
Tôi nghĩ đến “m//áu tươi thấm giày, hoàng tuyền mở lối, người ch//ết hoàn hồn”.
“Chẳng lẽ cô ta muốn mượn thân thể của cháu… hoàn hồn?”
Bà đồng Diêu ngẩng đôi mắt sụp mí lên, ngoắc ngoắc cái miệng móm mém với tôi: “Cháu cũng không đến nỗi ngốc.”
Nghe thấy lời này, hai chân tôi mềm nhũn đứng cũng có chút không vững, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào, mẹ cháu sẽ không làm như vậy đâu.”
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng tôi không có chút tự tin nào. “Bụp” một tiếng quỳ xuống đất: “Bà ơi cứu cháu với, cháu còn chưa muốn ch//ết.”
Bà tiếp tục động tác trong tay, chậm rãi nói: “Không muốn ch//ết thì giúp ta mang hồ dán ra.”
Tôi lập tức đứng dậy, vào nhà đem hồ dán ra, sau đó dựa theo lời bà Diêu phân phó dán giấy trắng lên.
Một đứa trẻ lớn bằng bàn tay dần dần thành hình trong tay bà đồng Diêu.