GIÀY TRÓI LINH HỒN - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-10 03:58:29
Lượt xem: 233

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Nhưng khi tôi đạp xe qua thôn, thấy mấy nhà vẫn còn sáng đèn, mấy dì ngồi trước cửa ôm con.

“Đồng Đồng, tối muộn rồi đi đâu đấy?”

 

Dì Lý ôm cháu trai nhỏ ngồi trước cửa hỏi tôi.

 

“Dì Lý, cháu đi tìm bà đồng trong thôn xem một chút ạ.”

 

Chuyện nhà tôi buổi chiều cả thôn đều biết, tôi cũng không cần giấu giếm làm gì.

 

“Ồ, vậy cháu đi nhanh đi.”

 

Dì Lý vừa nói vừa không ngừng lắc tay dỗ cháu trai.

 

“Dì Lý, sao dì cũng chưa ngủ ạ?”

 

Dì Lý dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán: “Thằng bé này tối nay không biết làm sao cứ khóc mãi, dì bế ra dỗ dành.”

 

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, cháu trai nhỏ của dì Lý nằm im trong lòng dì, vặn người nhìn tôi với tư thế vô cùng kỳ dị, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào tôi, trên mặt không có một chút biểu cảm nào.

 

Tôi bị nó nhìn đến toàn thân khó chịu, vội vàng lên xe điện rời đi.

 

Trên đường đi có mấy nhà đều ngồi trước cửa dỗ con, không biết có phải do tôi ảo giác không mà mấy đứa trẻ này hình như đều trợn tròn mắt đen láy nhìn tôi, nhìn đến sống lưng tôi lạnh toát mồ hôi, mồ hôi chảy qua vết thương làm tôi đau đến đầu óc choáng váng.

 

Nhà bà thầy đồng ở hơi xa trong thôn, vì bà ấy hơi thần bí nên mọi người ngại xui xẻo nên xây nhà cách xa một chút.

 

Tôi gõ cửa sân nhà bà, bà thầy đồng dường như biết tôi đến, trên mặt không có biểu cảm gì chỉ gật đầu ra hiệu cho tôi vào nhà.

 

Bà lấy ra một chậu nước tro đốt cho tôi rửa mặt, tôi khom lưng rửa, bà bưng bát nếp ướt nắm một nắm ném lên người tôi.

 

Vừa ném vừa lẩm bẩm: “Chư tiên phù hộ, tà ma lui tán, bách tà bất xâm.”

 

Không biết tại sao, những hạt nếp ướt này ném vào người tôi đặc biệt đau, tôi đau đến nhăn nhó bảo bà thầy đồng nhẹ tay.

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

“Nhẹ tay? Nhẹ tay thì cái người kia bám vào người cô không chịu đi đâu.”

 

Cuối cùng, bà thầy đồng đổ hết chỗ nếp ướt còn lại lên người tôi, khoảnh khắc nếp rơi xuống đất xào xạc tôi bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, dường như có thứ gì đó rời khỏi người.

 

Làm xong những nghi thức này, bà thầy đồng mới dẫn tôi vào nhà.

Trong nhà bày đầy các loại đồ hàng mã mà người khác nhờ bà làm, không có đồ đạc gì chỉ có một chiếc bàn gỗ dài đặt ngay chính giữa.

 

Trên bàn bày các loại quần áo giấy dán hình da, bông, lót, mỗi loại một chiếc, còn có các loại trang sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giay-troi-linh-hon/chuong-3.html.]

 

Bà đồng nói đây là sính lễ mà nhà trai minh hôn phải đưa cho nhà gái, phải nửa thật nửa giả, ý là một nửa phải là thật một nửa là giả.

 

Bà đưa cho tôi một tờ giấy đỏ, trên đó liệt kê những thứ cần mua.

 

Bà bảo tôi đưa tờ giấy mua đồ cho chú thím tôi vì có một số thứ tôi không biết mua, nói nhiệm vụ của tôi là lấy bát tự của bạn trai.

 

Từ nhà bà đồng đi ra đã là hai ba giờ sáng, vì tối hôm sau phải làm lễ nên tôi vội vàng đưa tờ giấy cho chú thím.

 

Thím tôi vẻ mặt oán hận nhận lấy tờ giấy mua đồ.

 

“Đưa trước cho tôi năm vạn để mua đồ.”

 

Nhờ người làm việc thì tiền phải đến nơi, tôi vội vàng chuyển tiền cho thím, tiện thể hỏi một câu chị dâu không sao chứ.

 

“Không có gì lớn, bác sĩ nói ở nhà dưỡng thai là được.”

 

Thím tôi mặt mày hớn hở nhìn số tiền vừa chuyển đến, liếc xéo tôi một cái trước khi đóng cửa ném lại một câu: “Làm chuyện thất đức thì gặp báo ứng thôi, liên lụy chúng tôi cũng phải chịu tội.”

 

Tôi không biết phải phản bác thế nào, ôm một bụng tức trở về ngủ.

 

Ngày hôm sau trời vừa sáng tôi đã đạp xe điện đến bệnh viện huyện.

 

Khi đến nơi bạn trai tôi đã tỉnh rồi nhưng đầu vẫn còn choáng váng thường xuyên ngẩn người cần tĩnh dưỡng, bố tôi trạng thái trông cũng khá hơn đang nằm ở trên giường ăn cháo.

 

Mẹ đã kể đầu đuôi câu chuyện, cả việc chỉ có minh hôn mới có thể giải quyết và đưa người kia đi, cho bạn trai nghe. 

 

Lớn lên dưới sự giáo dục của chủ nghĩa xã hội khoa học, bạn trai tôi rõ ràng bị đả kích nặng nề, ngây người dựa vào đó, nhưng chỉ có thể bất lực chấp nhận.

 

Bố thấy tôi đeo kính râm, khẩu trang, mặc áo dài tay quần dài thì hỏi tôi làm sao vậy. 

 

Tôi nghẹn ngào không nói nên lời. 

 

Bố xắn tay áo tôi lên, thấy vết hằn đỏ dài ngoằng trên cánh tay, rồi tháo kính râm của tôi ra, thấy mí mắt sưng húp thì hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Tôi cố nén nước mắt kể cho bố mẹ và bạn trai nghe chuyện tối qua. 

 

Bố và bạn trai lập tức lật chăn, kéo ghế định xông ra tìm chú thím tính sổ, nhưng vừa bước xuống giường cả hai người đồng loạt khuỵu xuống đất. 

 

Tôi và mẹ vội vàng đỡ cả hai lên giường.

 

Thấy chuyện minh hôn vẫn chưa xong, tôi nén cảm xúc lại nói không sao đâu, chúng ta cứ giải quyết chuyện trước mắt đã.

 

Loading...