GIÀY TRÓI LINH HỒN - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-03-10 04:03:13
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các người có biết giày giữ hồn không, vùng huyện Vạn Lịch thời Minh Sơ có một phong tục, đàn ông chưa đến hai mươi ba tuổi khi đi xa đều phải mang ‘giày giữ hồn’, người ta nói mang như vậy khi ra ngoài có thể giữ hồn mình, tránh bị mất.

 

“Thêu một đôi giày, ở mặt trong trái phải thêu tên người đã ch//ết, dưới đế giày may bùa hoàn hồn, cuối cùng đem đôi giày này ngâm trong m//áu một đêm.

 

“Khổ thân đứa con bé bỏng của tôi, rút hết m//áu trên người cũng không đủ một bát nhỏ.

 

“Bà đồng nói, hồn phách người ch//ết sẽ bị giữ lại trong đôi giày này, dù là Hắc Bạch Vô Thường cũng không bắt đi được.

 

“Nhưng đôi giày này phải dùng m//áu của tôi nuôi, cứ mùng một và rằm hàng tháng tôi đều phải cắt m//áu cho giày ăn.

 

“Chỉ cần Hân Hân có thể sống, bảo tôi làm gì tôi cũng làm, con nói có phải không, Đồng Đồng.”

 

Ánh mắt sâu thẳm của bà ta hướng về phía tôi, đáy mắt mang theo một tia mong đợi.

 

Tôi hỏi ngược lại: “Vậy nên, mẹ muốn để em ấy mượn thân thể con để hoàn hồn?”

 

Mẹ nhếch mép: “Sinh đôi vốn dĩ là một thể, ai sống mà chẳng được, con đã sống hơn hai mươi năm rồi, đến lượt em con hưởng phúc chứ.”

 

Tôi cười khổ: “Mẹ nói ai sống mà chẳng được, vậy tại sao không thể là con sống?”

 

Khóe miệng mẹ khẽ nhếch lên vẻ lạnh lùng: “Đó là em gái con, em gái ruột của con, con nhường em một chút thì sao, chẳng lẽ nó đáng ch//ết lắm sao?”

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

“Em ấy không đáng ch//ết, nhưng số phận của em ấy là do những người lớn như các người gây ra, không phải do con, con không có nghĩa vụ lấy mạng mình ra để gánh chịu sai lầm của các người.”

 

Tôi giận dữ nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giay-troi-linh-hon/chuong-11.html.]

 

Thân thể em gái trong lòng mẹ từ từ gập xuống, em ấy không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, bởi vì cổ họng đã bị nước dính chặt lại.

 

“Con thật không có lương tâm, con quên hồi nhỏ mẹ đối xử với con tốt như thế nào sao, sao con có thể phụ lòng mẹ như vậy?”

“Đúng, con không có lương tâm, mẹ chỉ yêu thương con một chút thôi, nhưng lại muốn con dùng mạng để trả. Hơn nữa việc mẹ nuôi con là nên làm, mẹ không cần phải đứng trên đỉnh cao đạo đức để lên án con.”

 

Trái tim tôi dần nguội lạnh, tôi biết dù nói gì cũng không thể sửa được một trái tim đã lệch lạc, có ai so được với một đứa trẻ ch//ết yểu.

 

Lúc này, em gái từ từ co rúm lại thành một tờ giấy nhàu nát, mẹ hét lên với bà đồng Diêu: “Bà đồng Diêu, tôi biết bà thần thông quảng đại, đây là người giấy do bà làm, tôi cầu xin bà cứu con gái tôi, nó còn muốn sống, dù sau này chỉ sống trong một chiếc giày còn lại cũng được.”

 

Bà đồng Diêu lắc đầu: “M//áu của bà có thể cung dưỡng đến khi nào, bà xem mình đã già thành cái dạng gì rồi, hại người hại mình trời tru đất diệt.”

 

Mẹ đưa tay sờ lên khuôn mặt thô ráp của mình, một giọt nước mắt từ hốc mắt khô cằn lăn xuống.

 

“Hãy thuận theo ý trời đi.”

 

Mẹ vẫn đặt tia hy vọng cuối cùng lên người tôi:

 

“Đồng Đồng, chắc con chưa từng gặp em gái bao giờ nhỉ, hồi nhỏ mẹ ôm hai đứa trong lòng, hai đứa giống nhau như đúc, nhưng em gái từ nhỏ đã hay khóc, con luôn lấy tay nhỏ bé lau nước mắt cho em, lúc đó hai đứa tốt đẹp biết bao.

 

“Con hãy nhìn em gái đi, em ấy bao nhiêu năm nay luôn ở bên cạnh con, mẹ không cầu em ấy sống lại, hai đứa vẫn như trước kia dùng chung một thân thể có được không, Đồng Đồng con có thể thông cảm cho mẹ một chút được không.”

 

Bà đồng nghe thấy vậy nói: “Người và qu//ỷ dùng chung một thân thể, người chịu thiệt luôn là người, chẳng khác nào cho con qu//ỷ này thêm một vật ký sinh. Đến giày giữ hồn cũng dám làm ra, đạo lý này bà không hiểu sao.”

 

Lúc này, em gái đã không còn hình dạng con người, trong tay mẹ chỉ còn một tờ giấy ướt sũng nhàu nát.

 

Loading...