GIÀY TRÓI LINH HỒN - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-03-10 04:02:48
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ thấy tôi ra, run rẩy giơ một ngón tay chỉ vào tôi: "Sao... sao lại thế này?"

 

Người ngoài không biết còn tưởng bà đang hỏi tại sao lại có hai tôi đứng đây, chỉ tôi biết, bà đang hỏi – tại sao tôi vẫn còn đứng đây?

 

Em gái đứng bên cạnh bà, từ cổ đến bụng lõm vào một cách kỳ dị, không phù hợp với cấu tạo cơ thể người, em ôm bụng, mặt trắng bệch, cổ họng phát ra tiếng vo ve như muỗi.

 

Mẹ ôm em, vẻ mặt đau lòng: "Con gái tôi... con gái tôi làm sao vậy?"

 

"Làm sao ư? Một người giấy sao có thể uống rượu?"

 

Bà đồng cốt Diêu chống gậy, lưng còng, từ cổng bước vào, người bà co rúm như con tôm nhưng trông vẫn minh mẫn, thần thái rạng rỡ. Bạn trai thấy tình hình có biến cũng vội vàng đứng cạnh tôi.

 

Khách khứa nghe nói là người giấy, đều không ngồi yên được, nhao nhao đòi đứng dậy về nhà. 

 

Có vài người gan dạ thấy là ban ngày nên cũng không có gì đáng sợ, tụm ba tụm bảy lại xem náo nhiệt.

 

Mẹ cúi đầu không biết đang nghĩ gì, lát sau bà khẽ vẫy tay gọi tôi lại: "Đồng Đồng, con lại đây, nghe mẹ nói này, đây là em gái song sinh của con, Hân Hân."

 

Tôi cười lạnh: "Tôi căn bản không có em gái song sinh nào cả."

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Chú thím cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, nhà chị không phải chỉ có một mụn con gái là Đồng Đồng thôi sao, làm gì có em gái nào?"

 

Em gái trong lòng mẹ đau đớn rên rỉ, khàn giọng gọi mẹ, có thể thấy cô ta đang rất cố gắng khơi gợi tình mẫu tử của mẹ tôi, sợ mẹ tôi bỏ rơi mình.

 

Mẹ tôi áp mặt thật chặt lên đầu em: "Nó có em gái, đây chính là em gái nó."

 

Nói xong, bà hung hăng nhìn bố tôi, từ kẽ răng nghiến chặt bật ra một câu: "Vương Tuấn Sinh, anh nói đi, chẳng lẽ đây không phải là con gái anh sao, tại sao anh lại đứng đó như một người ch//ết vậy?"

 

Bố tôi bên cạnh thở dài, nắm đ.ấ.m siết chặt cũng buông lỏng ra: "Xem ra không giấu được nữa rồi."

 

Chú tôi sốt ruột, đứng bên cạnh nhảy dựng lên: "Anh, không được nói!"

 

Thím tôi định bịt miệng bố tôi lại nhưng bị bố tôi đẩy ngã xuống sân khấu, bà ta ôm m.ô.n.g kêu đau.

 

"Hai mươi bốn năm trước, Tuệ Câm sinh một cặp song sinh, mọi người ở đây đều biết.

 

"Nhưng dân tộc Ha Ni chúng tôi từ xưa đến nay kỵ sinh đôi, nói sinh đôi sẽ mang đến tai họa diệt vong cho gia tộc và cả bản làng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giay-troi-linh-hon/chuong-10.html.]

 

"Người trong bản lột hết quần áo của tôi và Tuệ Cầm đuổi lên núi, lúc đó ngày nào cũng mưa, Tuệ Cầm chưa đầy tháng đã phải chịu khổ cùng tôi, mưa dầm khiến cô ấy phát sốt, suýt chút nữa thì mất trong lòng tôi.

 

"Sau này các cụ trong bản nói sinh đôi là tội nghiệt trời đánh, phải mở tiệc lớn mời họ hàng và người trong bản ăn uống mới có thể tiêu trừ. Mọi người lôi hết lợn, bò, dê nhà tôi ra gi3t, con thì luộc, con thì nướng.

 

"Lúc đó mọi người ăn ngon lành, còn vừa ăn vừa chửi, hình như mấy người trong bản còn xông vào đánh tôi, trói tôi vào cây dùng cành cây đánh, cái này gọi là mắng sát. Nói là như vậy mới có thể mắng điềm gở đi, không biết mọi người còn nhớ không."

 

Ngồi trên ghế, rất nhiều người nghe thấy những lời này đều đỏ mặt, có người thậm chí tức giận nói bố tôi đang nói dối, mọi người lúc đó chỉ là đùa thôi.

 

"Đừng vội, mọi người cứ từ từ nghe tôi nói, chuyện này tôi không để trong lòng, bởi vì hồi nhỏ tôi cũng từng ăn tiệc nhà người ta sinh đôi, đều là báo ứng cả.

 

"Sau này đứa em vì bị hở van tim bẩm sinh, chưa đầy một tuổi đã mất, toại nguyện mọi người rồi.

 

"Không phải như vậy!"

 

Mẹ nghe bố nói vậy liền hét lên, giọng the thé, méo mó đến kỳ dị.

 

Mắt mẹ ngấn lệ, căm hận nhìn chú thím:

 

"Lúc đó tôi và Tuấn Sinh đã bàn nhau đưa hai đứa con rời khỏi bản, nói là chúng tôi lên thành phố lớn kiếm sống cũng có thể chữa khỏi bệnh tim cho đứa em.

 

"Nhưng hai người thì sao? Hung thủ gi3t người!"

 

Chú cuống cuồng mặt mày đỏ bừng, bảo mẹ đừng ăn nói lung tung. Thím đã bắt đầu chửi rủa, toàn những lời lẽ bẩn thỉu.

 

"Hai người giữa mùa đông giá rét chỉ đắp cho đứa em một cái chăn mỏng manh rồi mang con bé ra khỏi nhà khiến con bé lên cơn tim ở ngoài, tôi còn không được nhìn mặt con bé lần cuối, lúc con bé về mặt mũi tím tái hết cả, sờ vào tay chân đã lạnh ngắt rồi."

 

Chú nhảy dựng lên chửi: "Mày nói xạo, con mày tự bệnh tim mà ch//ết, liên quan gì đến bọn tao. Mày thất đức nên con mày ch//ết là đáng đời."

 

Mắt mẹ dán chặt vào thím, âm u như muốn nhỏ cả nước.

 

"Hai người cố ý mà ha ha ha ha ha, tưởng tôi không biết chắc?

 

"Ngày hôm sau đứa em mất, buổi tối tôi đến dưới cửa sổ nhà hai người nghe thấy hai vợ chồng nói, nếu đứa bé này không ch//ết, vận rủi sẽ giáng xuống đầu hai người, hai người cố ý gi3t ch//ết con bé, nhưng tôi nhất định không để hai người được như ý."

 

“Tôi tìm đến bà đồng, nhờ bà ấy giúp tôi.

 

Loading...