GIÀY TRÓI LINH HỒN - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-10 03:57:33
Lượt xem: 206
1.
Mẹ tôi vốn không tin những chuyện này, cứ khăng khăng nói bạn trai bị ngộ độc nấm do chưa nấu chín.
Trước mặt mọi người, trước mặt cả thôn, bà đem chiếc giày đó đốt trong chậu đồng.
Đêm tối đen như mực, ngọn lửa xanh biếc nhảy múa trong chậu đồng.
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua, ngọn lửa tắt ngúm.
Bà đồng nhặt chiếc giày nhỏ cháy dở lên, lật lớp đế khâu ra, bên trong lại có một lá bùa vàng.
Trên lá bùa vẽ nguệch ngoạc một đạo phù văn mà tôi không hiểu.
"Đây là phù văn mượn x//ác hoàn hồn, người này ch//ết quá cô đơn, sợ là còn muốn quay lại làm người."
Bà đồng sợ đến mặt mày tái mét, tay cầm lá bùa run lẩy bẩy.
Bà đề nghị nhà tôi dùng gà mái thay cô dâu và gà trống thay chú rể, làm cỗ bàn linh đình ba ngày, mỗi người đến ăn cỗ đều được tặng một mảnh vải nhỏ để khâu cho cô gái kia một bộ đồ cưới, lừa cô ta cho qua chuyện, để cô ta yên tâm đi đầu thai.
Nhưng mẹ tôi làm sao chịu được việc con rể mình kết minh hôn với một người không rõ lai lịch, hơn nữa nếu kết hôn rồi thì ba năm không được cưới gả, ba năm sau nếu người này vẫn không yên nghỉ thì phải đợi thêm ba năm nữa, ai mà đợi được.
Bà kiên quyết không đồng ý, ném lá bùa vào chậu đồng rồi lại đốt.
Bà đồng thấy khuyên không được, bèn xua tay bỏ đi.
Tối hôm đó bố tôi bị bóng đè, nhắm mắt nói lảm nhảm không ngừng, người co giật liên hồi, thỉnh thoảng lại hét lớn về phía không có ai.
Thấy sắp không ổn, tôi vội gọi 120 đưa cả hai người đến bệnh viện huyện.
Đến bệnh viện, bố tôi tỉnh táo được vài phút, bảo tôi đi mời bà đồng, nói mọi chuyện đều làm theo lời bà đồng.
Mẹ tôi nói tôi là con gái chưa chồng không làm được chuyện này, để bà đi.
Nhìn thấy ánh mắt bố tôi bắt đầu tan rã, nhưng ông nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ tôi không cho bà đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/giay-troi-linh-hon/chuong-1.html.]
Bệnh viện huyện cách nhà hơi xa, giờ này cũng không bắt được taxi, tôi gọi điện cho chú trong thôn đến đón.
Biết nhà tôi có chuyện, chú phóng xe máy xuyên đêm từ trong thôn ra bệnh viện huyện.
Trên đường chở tôi về thôn, khi đi ngang qua một trại trẻ mồ côi, trại trẻ này nằm ở vị trí rất hẻo lánh, xung quanh mấy cây số không có làng mạc hay nhà cửa, bên trong một số trẻ mồ côi và người già neo đơn sinh sống.
Cả đoạn đường im ắng, bên tai tôi chỉ có tiếng gió rít.
Đột nhiên, vô số tiếng khóc trẻ con từ phía sau lưng tôi vọng lại, âm thanh the thé chói tai lại mang theo tiếng vọng u uất, sống lưng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh, nỗi sợ hãi từ cơ thể nhanh chóng lan khắp tứ chi.
"Chú, chú có nghe thấy tiếng trẻ con khóc không?"
Chú tập trung đạp xe phía trước: "Nghe rồi, tự nhiên nhiều trẻ con khóc quá, có chút kỳ quái, phải nhanh chóng quay về thôi."
Gần về đến nhà tôi phát hiện đèn trong sân sáng trưng, cứ tưởng vội vàng ra ngoài quên tắt.
Ai ngờ vừa bước vào sân đã bị hắt nguyên một xô nước lên đầu, thứ "nước" này dính nhớp nháp, còn có mùi tanh tưởi của m//áu xộc thẳng vào mũi.
Mắt tôi bị trúng thứ nước đó vừa đau vừa rát không mở ra được, tức giận hét lên: "Cái gì đây?"
"Đương nhiên là m//áu chó đen rồi."
Tôi nghe thấy tiếng cười đầy hứng thú, không có ý tốt của thím, chú vừa vào đến cửa chắc là thấy bộ dạng thảm hại của tôi thì vui sướng dậm chân liên tục, hả hê nói: "Nhanh lên đi."
Chưa kịp để tôi phản ứng, vô số cành liễu nhỏ quất tới tấp lên mặt, cánh tay, lưng và chân tôi.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Vì là mùa hè lại ở miền Nam, tôi chỉ mặc một chiếc áo phông và quần đùi mỏng manh, cành liễu nhỏ thấm nước quất vào người rất dẻo dai, vừa chạm vào người chỗ bị đánh lập tức nổi lên một vệt đỏ dài và to.
Mắt tôi còn dính đầy m//ả chó đen cố gắng mở ra thì thấy chú thím mỗi người cầm hai cành liễu nhỏ dốc hết sức lực quất vào người tôi, cành liễu vừa quất vào người tôi đưa tay lên che thì lập tức một cành khác lại quất vào mu bàn tay, tôi vừa che vừa nhảy muốn trốn, nhưng sân chỉ có thế này tôi trốn đi đâu được.
"Chú thím, đừng đánh cháu nữa."
Thím dốc hết sức lực cả vào mặt, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn: "Ai biết mày mang cái thứ dơ bẩn gì về, không đánh sao được?"