GIÁO SƯ X NAM MINH TINH - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-12-13 07:07:09
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực giáo sư Sở trông chẳng giống gay chút nào, quá nghiêm túc, cũng quá lạnh nhạt.
tiếc, Hạ Hạo Xuyên luôn cực kỳ nhạy bén trong việc nhận diện đồng loại.
Cũng chẳng năng lực đặc biệt gì. Suy cho cùng đối phương dù giống trai thẳng đến , thì sự kinh ngạc, si mê trong ánh mắt khi cũng thể làm giả .
Cho nên ngay từ cái đầu tiên, từng nghi ngờ chút nào về xu hướng tính d.ụ.c của vị giáo sư Sở .
Chỉ là bây giờ, đột nhiên nhớ nhiều chi tiết hơn.
Nhắc mới nhớ, lúc ăn cơm chung trong chương trình, Sở Tuân ăn rau mùi nên cố ý dặn nấu canh hôm đó đừng bỏ ?
Rồi lúc ao làm nhiệm vụ bắt cá, hình như cũng sợ cá, cố tình bảo bờ cầm xô, còn thì một lội xuống nước mò.
Mẹ kiếp...
Hạ Hạo Xuyên chằm chằm lên trần nhà, khóe miệng giật giật.
Không lẽ còn là fan của đấy chứ?
Nếu chỉ đơn thuần là thấy hợp mắt lăn lên giường một đêm thì thôi. nhỡ là fan, hổ rình mồi lâu, thì đêm nay đắc thủ xong, càng thể dễ dàng buông tha.
Hạ Hạo Xuyên nhắm nghiền mắt, hối hận còn hơn cả hối hận.
Đang bực bội thì Sở Tuân tỉnh dậy.
Trên khuôn mặt của vị giáo sư tinh hiếm khi xuất hiện một trắng của sự ngơ ngác và đờ đẫn. Anh khẽ động đậy, ngay đó là một tiếng rên nghẹn.
"Ưm..." Anh cứ thế sấp giường, mày nhíu chặt, môi mỏng hé mở, tấm lưng phập phồng ẩn hiện, run rẩy cố kìm nén.
Hạ Hạo Xuyên: "..."
Vẫn câu đó, mặt mũi Sở Tuân bình thường, nhưng body thì đúng là cực phẩm. Bây giờ chăn trượt xuống eo, thì đang cố nén cơn đau thắt lưng mà rên rỉ khe khẽ gối, tấm lưng trần chi chít những dấu vết xanh tím - chiến tích đêm qua.
Thế mà gợi cảm một cách bất ngờ.
Đêm qua Hạ Hạo Xuyên tắt đèn, dù kịch liệt nhưng chẳng thấy gì. Lúc ma xui quỷ khiến thế nào bước tới.
Hắn vốn chẳng kiểu tình nhân dịu dàng, chu đáo gì cho cam, nhưng giờ phút xuống mép giường, đưa tay xoa lên cái eo đau nhức của Sở Tuân.
Giáo sư Sở gầy, khung xương nhỏ, eo thon gọn, đường cơ bắp . Đến nỗi cảm giác tay chạm cũng đến lạ lùng.
Hạ Hạo Xuyên kìm bóp hai cái - thật kỳ lạ, rõ ràng ban nãy còn bực bội sợ bám đuôi, giờ thấy thỏa mãn vô cùng.
Thậm chí còn nhịn mà híp mắt trêu chọc : "Đau lưng ? Có đêm qua điều hòa thốc thẳng nên lạnh , cần tắt ?"
Rõ ràng cả hai đều thừa chẳng tại cái điều hòa.
Cơ thể Sở Tuân cứng đờ trong giây lát, lên tiếng, nhưng màu đỏ lan từ cổ lên tận chóp tai thì giấu .
Hạ Hạo Xuyên híp mắt, tâm tư khẽ động.
Tay cố tình ấn mạnh một cái. Sở Tuân bật tiếng rên nghẹn ngào, c.ắ.n răng sấp thở dốc đau đớn, hốc mắt đỏ hoe, trông hệt như một con thú nhỏ bắt nạt quá đáng.
Hạ Hạo Xuyên ngay lập tức cảm thấy cái tâm lý đen tối nào đó thỏa mãn cực độ, vô cùng no nê, giọng điệu càng nhẹ nhàng hơn: "Thật sự lạnh ? Thế tại giáo sư Sở run thế ?"
"..."
Đương nhiên là vì đau, và cả sự hổ to lớn nữa.
Những năm gần đây Hạ Hạo Xuyên hiếm khi thấy loại hổ " chân thành" . Bởi trong cái giới của , sự e thẹn thường chỉ là một màn biểu diễn - thẹn thùng thật sự thì chẳng thể tự nhiên thể hiện ống kính và sân khấu, sớm đào thải .
giáo sư Sở thì khác.
Hạ Hạo Xuyên chằm chằm cái gáy trần trụi và chóp tai ửng đỏ của , kìm cúi gần hơn.
Cái gọi là... mọt sách trong tháp ngà voi sạch sẽ.
Không đeo kính trông trẻ hơn, giờ phút biểu cảm mang vẻ mờ mịt, bướng bỉnh duy trì lý trí. Khiến cho cả trông hoảng loạn, chật vật, rối bời, toát lên một vẻ yếu đuối dị thường, mang cảm giác ngược đãi,
Khiến ăn tươi nuốt sống.
...
Hạ Hạo Xuyên bế Sở Tuân phòng tắm.
Chính cũng chẳng hiểu tại - nhắc nữa, bao giờ làm mấy chuyện "dịu dàng" .
Tại hôm nay khác? Có lẽ, chỉ là莫名 kỳ diệu Sở Tuân giãy giụa, vị giáo sư tinh nhẫn nhịn, nhíu mày, c.ắ.n môi nên lời.
Sở Tuân đau eo dữ dội, chỉ cần đổi tư thế là run rẩy rên nhẹ, đặt xuống thì vững, nhưng chịu dựa hẳn .
Rõ ràng tối qua "thành thật với " hết , thế mà vẫn cứ cố chấp chống đỡ. Lại còn liều mạng dùng tay che che đậy đậy, vụng về và cố chấp hệt như học sinh cấp hai kinh nghiệm.
Hơi ngốc.
cũng coi như đáng yêu.
Cuối cùng Hạ Hạo Xuyên cũng hiểu tại hôm qua mất kiểm soát - rõ ràng gu, nhưng chỉ ngủ, mà còn phóng túng tiết chế dùng hết bao nhiêu là "áo mưa", quá đà hết sức.
Có lẽ vì Sở Tuân tuy kiểu thích, nhưng thể phủ nhận, quả thực thứ gì đó đặc biệt.
Một loại khí chất, một chi tiết nào đó, thể khơi gợi lên phần đen tối nhất, bản năng nhất, rục rịch ngóc đầu dậy nhưng thừa nhận trong .
Ngay từ cái đầu tiên thấy bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giao-su-x-nam-minh-tinh/chuong-2.html.]
Thật đấy.
Lần đầu gặp mặt, Sở Tuân bao nhiêu danh hiệu. Phó giáo sư đại học trẻ tuổi, tiến sĩ, chủ nhiệm đề tài cấp quốc gia, quỹ tự nhiên. Lại còn mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng, năng chậm rãi, vẻ thanh cao và thể diện.
Hạ Hạo Xuyên hề hào quang đó dọa sợ, ngược còn thấy... ...
Lột bỏ lớp vỏ bọc thanh cao của xuống, xem xem sẽ biểu cảm khác biệt thế nào.
Xem xem một đoan chính thế , liệu thể mê loạn quên , đỏ mặt run rẩy, mơ hồ cầu xin tha thứ . Không là giáo sư đại học , nhiều sách, vinh dự đầy ?
Thì chứ.
Chẳng vẫn cứ cứng nhắc, thiếu sức hút, kinh nghiệm ít ỏi . Chẳng mười mấy năm đèn sách khổ cực, đến cuối cùng lương một tháng chỉ bằng phí cát-xê show một ngày, còn đè , làm gì thì làm ?
Cao cao tại thượng, cái gì cũng ?
Chẳng vẫn mê mẩn nhan sắc của , một đại soái ca như bắt nạt đến mức nên lời ? Khóc lóc cầu xin yêu thương, nếm trải mùi vị thì ?
Giáo sư tinh , xét chuỗi thức ăn tình cảm, còn kém xa lắm.
Hạ Hạo Xuyên càng nghĩ trong lòng càng thấy sướng âm ỉ, thuận tay mở vòi hoa sen, bắt đầu gội đầu cho Sở Tuân.
Động tác cực kỳ thành thục.
Bởi vì là dân chuyên nghiệp mà - năm xưa làm phụ bếp cực khổ quá, cũng từng chuyển nghề làm ở tiệm gội đầu cắt tóc ba tháng. Tiếc là mặt mũi quá hút khách, khách quấy rối liên tục nên đành nghỉ việc.
Từ đó về Hạ Hạo Xuyên từng gội đầu cho ai nữa.
Hôm nay cũng chẳng lên cơn dở .
Chỉ là thứ nhất, ngủ với Sở Tuân thỏa mãn, tâm trạng đang .
Thứ hai, giáo sư Sở quả thực làm cho sống dở c.h.ế.t dở . Rất chật vật, lúc ngâm cả trong bồn tắm mà mặt mày vẫn tái nhợt, mở mắt cũng khó khăn. Cái dáng vẻ yếu ớt xen lẫn chút đau đớn vi diệu , quả thực đáng thương vô cùng.
Hạ Hạo Xuyên thỉnh thoảng cũng để lòng thương hại tràn bờ một chút.
Gội cho cái tên đáng thương thật thoải mái, thật thư giãn, gội đến mức nhắm nghiền mắt như sắp ngủ gật đến nơi, cũng thấy chút thành tựu.
Đang tưởng Sở Tuân chìm giấc ngủ, bên tai bỗng vang lên một tiếng thì thầm: "Cảm ơn em."
Ngay đó, là một câu còn nhẹ hơn:
"Xin , làm phiền em ."
"..."
Hạ Hạo Xuyên nhướng mày.
Người văn hóa quả nhiên đều cái giọng điệu .
Hồi lúc làm học việc ở tiệm gội đầu, thỉnh thoảng quán cũng đón vài vị khách "tố chất cao", mở miệng ngậm miệng đều là "cảm ơn em": “làm phiền em ", cái sự ôn hòa rẻ tiền vô dụng .
Hắn chẳng để trong lòng, lau khô nước, thuận tay sấy tóc cho Sở Tuân.
Tiếng máy sấy ù ù suốt buổi cũng chẳng đ.á.n.h thức Sở Tuân. Hạ Hạo Xuyên đang định lát nữa bế giường , kết quả ngay khi tắt máy, tiếng nước róc rách vang lên.
Sở Tuân từ trong bồn tắm chậm rãi vươn một bàn tay , khẽ nắm lấy cổ áo .
Đầu ngón tay vẫn còn ướt.
Hạ Hạo Xuyên ngẩn một chút, nhưng đến mức cũng chẳng tiếc gì chút "ôn tồn", thuận thế cúi đầu xuống.
Đó là một nụ hôn ấm áp và thuần khiết.
Như là đang âm thầm tuyên cáo điều gì đó. Sở Tuân , mỉm . Trong ánh mắt mang theo sự nhu hòa chân thành nào đó.
"Tiểu Hạ, cảm ơn em thích ." Anh .
"Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ về tình cảm của em... Xin em, cho một chút thời gian, ?"
"..."
Thái dương Hạ Hạo Xuyên giật "tưng" một cái, gân xanh da nổi lên thình thịch.
Cái gì?
Anh cái gì?
Thích cái gì, suy nghĩ nghiêm túc cái gì?
C.h.ế.t cha !!! Tim hẫng một nhịp, nhớ lúc triền miên đêm qua, bản chỉ một ghé sát tai Sở Tuân dụ dỗ bằng giọng trầm thấp, tóc mai chạm "Tôi thích ".
đó thực chất chỉ là những lời lẽ giường sáo rỗng nhất, thuận miệng nhất mà thôi!
Chẳng gì lạ lẫm, cũng chẳng dành riêng cho , mà đó là quy trình mặc định trong giới! Dù là tình một đêm, quan hệ ngắn hạn " tình bạn tình yêu", bộ lời thoại đó là tiêu chuẩn.
Chỉ cần đối phương bất kỳ điểm nào thể thích, dù là mắt , góc nghiêng động lòng giọng ... cứ chút do dự "thích" là .
Đây cũng chẳng lừa gạt, mà là lời xã giao dịp vui chơi qua đường.
Mọi đều đó "lời thật", là "lời xã giao": “lời cho sướng tai", dù lúc làm chuyện đó khí , ai nấy đều vui vẻ hơn chẳng ?
Xong chuyện chẳng ai coi mấy lời đó là thật cả.
quên mất, giáo sư Sở hiểu quy tắc ngầm của bọn , cái giới của giáo sư Sở nghiêm túc lắm.
Cái câu "thích" rẻ tiền hươu vượn đó, Sở Tuân tưởng thật !