GIÁO SƯ X NAM MINH TINH - Chương 12
Cập nhật lúc: 2025-12-13 07:07:20
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai tuần đó, Hạ Hạo Xuyên đều im lặng mặt lạnh sinh hờn dỗi.
Giận cho đến khi Sở Tuân bận xong kỳ thi cuối kỳ, bay tới thăm .
"..." Thế còn tạm !
lúc công việc bên của cũng sắp kết thúc, Hạ Hạo Xuyên bắt đầu âm thầm đặt chuyến du lịch suối nước nóng còn nợ , cùng với món ăn tư gia ngon tuyệt gần suối nước nóng.
Thậm chí ngay cả tiệm may đo trang phục đường về cũng sắp xếp xong xuôi.
Trước đó chẳng hẹn giúp Sở giáo sư đổi mới tủ quần áo ? Cậu trực tiếp biến "Sở giáo sư chín chắn nho nhã bình dị gần gũi", thành "Sở giáo sư đắt giá đến mức khiến chùn bước"!
Đến lúc đó xem Jaden Lee còn dám ngày ngày tặng mấy bông hoa rách đó .
Hạ Hạo Xuyên nghiêm túc lên một đống kế hoạch. Sở Tuân mới ở bên năm ngày, thu dọn hành lý .
"Phải rừng mưa Đông Nam Á khảo sát.” Sở Tuân : “Khoảng một tháng rưỡi."
Thấy Hạ Hạo Xuyên ngẩn , , chút bất lực: "Lịch trình định từ tháng Tư, đây với em ?"
Hạ Hạo Xuyên: "..."
Đầu óc ong ong. Nói ? Cậu nhớ nữa. Một tháng rưỡi lâu như , đó là học kỳ mới, đợi dính lấy lâu dài, ít nhất là nghỉ đông .
"Vậy em làm thế nào." Cậu hỏi , giọng khô khốc.
"..."
"Khó khăn lắm mới đợi nghỉ hè, kết quả là , thế là ?"
"Tiểu Hạ.” Sở Tuân giải thích: “Anh đương nhiên cũng ở với em, nhưng lịch trình định từ mùa xuân, nếu lúc đó sớm chúng ..."
"Đủ !!!!"
Toàn là ngụy biện. Đừng tưởng , năm Sở Tuân hai mươi lăm tuổi từng cùng tên bạn trai cũ lúc đó còn tên là Lý Tiệp cùng gia nhập đại học B với tư cách giáo viên trẻ.
Và năm đó, đại học B một dự án thăm học + khảo sát Bắc Mỹ cực kỳ hiếm do quỹ của trường hợp tác bên Mỹ tài trợ. Suất hạn, cạnh tranh khốc liệt, hàm lượng vàng cao hơn chuyến khảo sát nhiều.
Sở Tuân vì để chăm sóc cảm xúc của Jaden Lee, cũng chẳng dễ dàng từ bỏ ?!
Vì Jaden Lee thì , vì thì !
Khoảnh khắc đó, những uất ức tích tụ cuối cùng cũng bùng nổ. Hạ Hạo Xuyên hồi tưởng tất cả những mảnh ghép trong thời gian dù công việc bận rộn, bay khắp nơi, nhưng chỉ cần cầm điện thoại lên, thì là dỗ dành Sở Tuân vui vẻ thì cũng là chọn quà cho Sở Tuân.
Gặp mặt càng luôn hầu hạ , chăm sóc .
Sở giáo sư thì ? Lại suốt ngày gần gần xa xa, cao cao tại thượng, nửa đẩy nửa đưa bình thản lắm!
Hoàn từ đầu đến cuối luôn là đang làm ch.ó liếm!!!
dựa cái gì chứ, rốt cuộc là dựa cái gì?!
Sở Tuân rốt cuộc lấy tự tin cảm thấy thể dễ dàng nắm thóp, dựa mà cảm thấy sẽ rời bỏ ?
Hạ Hạo Xuyên sắp tức điên lên , lồng n.g.ự.c cuộn trào, khàn giọng lạnh: "Sở Tuân, rốt cuộc rõ, mỗi ngày bao nhiêu điên cuồng lao em ?"
"Một tháng rưỡi... Hừ, hoa cúc cũng lạnh , thời gian đủ cho bất kỳ ai trong giới bọn em yêu đương nối tiếp kẽ hở năm sáu bảy tám . Anh tưởng qua sách, bằng cấp cao, sẽ là ngoại lệ ? Nực ! Có chúng thử xem, nửa tháng ai thể tìm nhất ? Hả? Đến đây, thi xem nào?"
"Em đúng là ngốc..."
"Vì dỗ vui, còn ngày nào cũng cùng ăn nhà hàng Michelin, đổi món ăn đủ loại tinh bột."
"Anh nghề nghiệp của em là giữ dáng ? Anh mỗi , em tốn bao nhiêu nỗ lực tập luyện !"
"Thậm chí em còn cùng ... Hừ. Anh chắc chỉ cảm thấy tất cả đều là đương nhiên nhỉ, cũng mở mắt xem đối tượng của những khác trong giới bọn em đều như thế nào! Đều là ai tặng quà cho ai? Ai mát xa cho ai! Ai dẫn ai ăn, ai nịnh bợ ai, ai dám bỏ bê ai một tháng?"
"Hừ, thôi."
"Anh thì ."
"Khảo sát chứ gì? Đi, cứ thoải mái, cản ! Sở Tuân nhớ kỹ cho em, em sẽ giữ như ngọc vì . Anh thật, thì chia tay, ngày mai em sẽ tìm khác!"
Cậu thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi gào lên những lời , cả khuôn mặt vì tức giận và tủi mà đỏ bừng.
Sở Tuân đối diện vẫn bình chân như vại như khi. Đôi mắt gọng kính thẳng tắp và đầy vẻ xem xét.
Tim Hạ Hạo Xuyên như thứ gì đó đ.â.m mạnh một cái.
Cơn đau âm ỉ vô cùng rõ ràng.
Cậu đột nhiên cảm thấy nực , một sự trống rỗng của tâm như tro tàn.
Cảm giác chẳng yêu chút nào...
Anh cũng xứng !!!
Thật buồn , khoảnh khắc đó Hạ Hạo Xuyên thực sự lao khỏi phòng, nhưng đôi chân như đeo chì, tay còn kiểm soát mà vươn . Muốn chạm , cảm nhận... nhiệt độ của làn da.
Sở giáo sư rốt cuộc là máy , da dẻ cũng lạnh băng như ánh mắt .
Sở Tuân lùi về phía nửa bước.
Tay Hạ Hạo Xuyên cứng đờ giữa trung, treo lơ lửng như một kẻ ngốc.
"Tiểu Hạ."
Giọng của Sở Tuân truyền đến, như cách một lớp nước đá chân thực, màng nhĩ Hạ Hạo Xuyên ong ong.
"Về mối quan hệ của chúng , thực thời gian qua cũng suy nghĩ nhiều."
Hạ Hạo Xuyên dự cảm lành, nhưng cảm thấy thể nào.
Mặt đất chân đột nhiên như sắp sụp đổ, khiến ảo giác đang chìm xuống. vẫn cảm thấy, Sở Tuân thể nào chia tay với , bởi vì hôm qua họ còn hôn ôm , còn cùng đến tiệm chọn mới mùa.
Trong tiệm , ánh đèn chiếu lên kính mắt của Sở Tuân, mỉm ông chủ giới thiệu. Chẳng lấy một chút điềm báo chia tay nào.
giây tiếp theo, lời của Sở Tuân như d.a.o cứa nhẹ nhàng rơi xuống.
"Tiểu Hạ, cũng cảm thấy thực lẽ chúng hợp ."
"Cho nên quả thực, lẽ chia tay sẽ hơn."
"Xin , cảm ơn em chăm sóc thời gian qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/giao-su-x-nam-minh-tinh/chuong-12.html.]
"..."
Thế giới đột ngột im lặng. Hạ Hạo Xuyên ngẩn , thở nổi.
Không hiểu.
Tại .
Cậu làm sai cái gì, cũng cãi . Chỉ là mấy câu cãi vã lựa lời nãy thôi mà, tính là cãi .
Hay là gần đây tin đồn tình cảm gì truyền đến tai Sở Tuân, khiến giận ? nửa năm nay thực sự chạm khác, ngay cả đối tượng mập mờ cũng mà.
Vậy rốt cuộc là làm .
Trong đầu là những dấu hỏi lộn xộn, suy nghĩ hỗn loạn đến mức nực . Rõ ràng hôm qua còn da thịt mật, Sở Tuân tại đột nhiên ...
Không thể là gia đình phản đối .
Bởi vì Sở Tuân sớm cắt đứt quan hệ với bố mà. Bên còn đang suy nghĩ lung tung rối bời, Sở Tuân xách cái túi hành lý nặng trịch của lên, chuẩn rời .
"..."
Hạ Hạo Xuyên lập tức chặn ở cửa.
Cậu phát hiện giọng khàn đặc, giống giọng của .
"Sao... đột nhiên giận lớn thế."
"Chúng hợp, chẳng giờ vẫn hợp ." Cậu lẩm bẩm: “Trước đây từng dạy em... cho dù cãi cũng giao tiếp tích cực, chuyện chia tay thể tùy tiện ."
"..."
"Anh xem, sắp đến trưa ."
"Chúng cứ ăn cơm , đói bụng thì tâm trạng sẽ . Trưa nay ăn gì, vẫn gọi món ở tiệm đồ Nhật khen ngon hôm qua ?"
"Món sashimi nhím biển hôm qua hết hàng, hôm nay ..."
Giờ phút , Hạ Hạo Xuyên thậm chí nhận giọng gần như là cầu xin, cũng đột nhiên cảm thấy sushi và mì ramen là tinh bột nữa.
Không quan trọng, đều quan trọng. Cậu chỉ hận quá xúc động, lắm mồm, chỉ nhanh chóng lật qua tất cả những chuyện tồi tệ .
Màn hình điện thoại những ngón tay thon dài ấn chặt.
"Tiểu Hạ.” Sở Tuân ngước mắt, bình tĩnh : “Đừng cố trốn tránh chủ đề."
"..."
Lồng n.g.ự.c Hạ Hạo Xuyên co rút, như sống sượng móc một miếng thịt.
Đau đến mức chút hoảng loạn mặt , cố gắng trốn tránh ánh mắt bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn .
"Không trốn tránh.” một lúc lâu , tiếp tục thấp giọng biện giải: “ lý nào vì cãi một chút mà chia tay... Em em chuyện quá đáng, là em... là em sai , em sẽ sửa."
"Em sửa ." Sở Tuân .
Lại là một đòn nặng nề, sắc mặt Hạ Hạo Xuyên đột ngột trắng bệch. Thực khoảnh khắc đó cũng giận dữ ngút trời, cơ thể tự ý như một kẻ thần kinh đứt dây, giọng cũng mất kiểm soát cao vút lên: "Cái gì gọi là sửa ?"
Đầu óc giật đùng đùng, kéo theo đầu ngón tay cũng tê dại trong chốc lát.
Rất nhiều hình ảnh như đèn kéo quân lướt qua đây ỷ trẻ trung trai, cũng từng đá nhiều , và khi khác lóc, hạ xuống nước, liệu cũng là cái biểu cảm bàng quan... liên quan đến như thế ?
Giây tiếp theo lý trí về, phát hiện đang nắm chặt hai vai Sở Tuân.
Nắm chặt đến mức, gần như bóp nát xương vai . Trong đôi mắt nhẫn nhịn kiềm chế của Sở Tuân, cũng một tia đau đớn.
"..."
"Xin, xin .” hoảng loạn buông : “Em... cố ý."
Cậu vụng về cố gắng kéo quai túi của Sở Tuân.
Sở Tuân: "Tiểu Hạ, chúng kết thúc . Em đừng như ."
"..."
Anh hình như còn gì đó, nhưng Hạ Hạo Xuyên chỉ thấy đôi môi mỏng của đang đóng mở.
Kỳ lạ, rõ ràng tối qua mới hôn xong, rõ ràng hôm qua còn mỉm với , tại bây giờ xa lạ như thế.
Tại chứ.
Tại với nữa.
.Sở giáo sư thực từ đầu đến cuối, từng thích đúng .
Nếu tại giờ phút , còn thể bình tĩnh đến mức chê , giống như cái gì cũng để ý, lạnh lùng vô tình như !!
Hạ Hạo Xuyên tại chỗ, thấy tiếng trái tim từng chút từng chút vỡ vụn. Sự giận dữ và tủi đè nén đến cực điểm khiến gần như đập nát tất cả thứ trong phòng, nhưng hốc mắt nóng lên.
Vẫn nghĩ thông.
Sở Tuân rốt cuộc quyết định thích từ bao giờ? Vừa nãy , hôm qua ? Hay là từ lâu lâu về thích ?
Chỉ cần nghĩ như , nước mắt chực trào rơi xuống.
mà.
Không chia tay.
Không thể cứ thế mà chia tay, tuyệt đối . giờ khắc Hạ Hạo Xuyên phát hiện mấy năm nay quá kiêu ngạo, quá phô trương, từng níu kéo bất kỳ ai, đến mức níu kéo thế nào.
Chỉ thể vô vọng, sống c.h.ế.t kéo lấy cái quai túi .
" em, em còn thích... còn thích Sở giáo sư." Cậu nghẹn ngào .
"Là em sai , em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi . Đừng chia tay ?"
"..."
"..."
...